(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 269: Chuẩn bị đi săn
Bà Hồng đã đi, Ánh – chủ nhân của căn biệt thự này – phải mấy ngày nữa mới tới. Hiện tại, nơi đây chỉ còn Thắng một mình, và có thể nói, đây chính là vương quốc riêng của hắn.
Thay vì tận hưởng cuộc sống, Thắng lại lao đầu vào tu luyện.
Thế là thêm hai ngày nữa trôi qua.
Suốt hai ngày này, Thắng đã đưa bản thân vào chu kỳ rèn luyện khắt khe, tự mình quản lý chặt chẽ cả việc ăn uống.
Mới tờ mờ sáng, khi trời còn nhá nhem tối, đồng hồ vừa điểm 3 giờ, hắn đã cầm chiếc đèn pin đội đầu cùng cây trường thương, hùng hục chạy lên núi.
Ngày đầu, cơ thể còn yếu nên việc vác thương có chút khó khăn, nhưng sang ngày thứ hai, hắn đã dần quen với cường độ khắc nghiệt.
Có một điều kỳ lạ mà hắn không thể lý giải nổi: mỗi lần chạy lên núi thục mạng, tuy đã nhiều lần phá bỏ được cực hạn của bản thân, nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần cảm tưởng như mình sắp chết vì kiệt sức, hắn lại cảm nhận được một luồng sinh khí không rõ từ đâu bỗng lan tràn khắp thân thể, giúp chữa lành mọi thương tổn trên cơ thể.
Cũng nhờ vậy, các tế bào mới liên tục được tái tạo, cơ thể hắn đã có da có thịt hơn trước. Tuy vẫn có chút gầy gò, nhưng cơ bắp trên thân cũng bắt đầu hiển lộ, khuôn mặt hốc hác trước kia cũng đã phục hồi được phần nào.
Nhận ra điều này, Thắng không chút đắn đo, quyết tâm tận dụng triệt để, tăng cường độ luyện tập lên đáng kể.
Sáng sớm chạy bộ lên núi, tọa thiền luyện tinh, thần, khí. Trưa thì luyện kỹ, ý cảnh và kỹ xảo. Tối đến, hắn dành thời gian luyện phù, họa phù để phòng thân.
Vì chưa thể dùng tới pháp tắc, không có lá bài tẩy nào để phòng thân, mà mua vũ khí thì lại tốn tiền. Vả lại, trên người hắn lúc này không có lấy một đồng, lấy đâu ra tiền mua súng? Chưa kể, hắn cũng không hề hay biết địa điểm buôn bán hàng nóng ở đâu.
Vậy nên, hiện tại họa phù là lựa chọn duy nhất của hắn.
Tuy không nhanh chóng như súng đạn, không bá đạo như pháp tắc, nhưng phù chú lại có ưu điểm là rẻ, và dễ dàng chế tạo hơn nhiều.
Thuật họa phù mà hắn đang nắm giữ là loại thuật pháp do Thanh Vân sáng tạo ra, là sự kết hợp kiến thức về đạo giáo, phong thủy và phù lục tại di vực mà Thanh Vân truyền lại cho hắn.
Môn này không đòi hỏi người họa phù phải có tố chất hay linh khí dồi dào, chỉ cần người họa phù có thần hồn đủ mạnh và đầy đủ nguyên liệu để chế tác.
Phù văn của Thanh Vân được chia thành hai nhóm: dẫn phù và ấn phù, còn được gọi là dẫn pháp và ấn pháp.
Dẫn phù là một loại phù văn giúp người sử dụng triệu hồi một đạo pháp tắc. Ưu điểm là uy thế khá mạnh, tương đương với chuẩn pháp tắc, nhưng nhược điểm là thời gian điều động khá lâu. Khi vừa tung tấm phù ra, phải chờ đến một phút pháp tắc từ trong thiên địa mới được triệu hồi.
Loại phù này khá khó họa vì chi tiết trên phù văn rắc rối, họa xong một tấm chắc cũng mất cả ngày. Tuy tốn thời gian, nhưng bù lại, nó không đòi hỏi nhiều, chỉ cần thần hồn người họa đủ mạnh là được.
Ấn phù thì ngược lại hoàn toàn, dễ phác họa hơn nhiều, chỉ cần vài nét nguệch ngoạc cơ bản cũng đủ thành một tấm phù.
Tuy nhiên, loại phù này lại đòi hỏi nhiều hơn: không chỉ cần thần hồn, mà cơ thể người họa cũng phải có linh khí. Nếu không có linh khí, phải dùng máu của bản thân hoặc sinh vật khác làm nguyên liệu chế tác phù.
Loại phù này không giống dẫn phù ở chỗ không kêu gọi pháp tắc từ trong thiên địa, mà dựa vào hình dáng pháp tắc, khắc họa lên những tấm chu sa, tạo ra pháp tắc nhân tạo, phong ấn vào chu sa để biến thành bùa chú.
Nguyên liệu như máu hoặc linh khí, khi được phác họa trên chu sa, sẽ chuyển hóa thành pháp tắc, gọi là pháp tắc nhân tạo, kém hơn cả ngụy pháp tắc một bậc.
Ưu điểm của loại phù này là dễ họa. Dù không cần chu sa, chỉ cần có máu hoặc linh khí kết hợp với thần hồn là có thể họa phù. Chi tiết cũng không quá cầu kỳ như dẫn phù, nên việc họa phù diễn ra khá nhanh, không tốn thời gian.
Khi tung ra công kích, nó có hiệu quả tức thì, không cần phải chờ đợi gần một phút để triệu hồi pháp tắc đánh địch như dẫn phù.
Nhược điểm: uy lực kém, mức sát thương không bằng một nửa dẫn phù, tốn nguyên liệu và nhanh chóng hao hụt linh khí.
Sau khi nghiên cứu, Thắng đã hiểu rõ tính chất của từng loại phù.
Để lấy điểm mạnh của loại này bù đắp cho điểm yếu của loại kia, hắn đã quyết định họa cả hai loại.
Nơi đây không có chu sa, máu gà cũng không có, hắn đành dùng chính máu của mình cùng giấy trắng để luyện phù. Dù sao lúc này bản thân hắn vẫn chưa sinh ra nội lực, nên chỉ có thể dùng đến huyết khí mà thôi.
Những kiến thức này vốn đã nằm sẵn trong đầu, nên hắn chỉ cần họa qua một hai lần là đã nắm rõ được toàn bộ cấu trúc.
Việc họa phù cũng dần trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Ngày đầu tiên, hắn chỉ họa được một tấm dẫn phù và ba tấm ấn phù. Nhưng sang ngày hôm sau, hắn đã có thể họa được ba tấm dẫn phù và hai tấm ấn phù.
Tại sao dẫn phù lại họa được nhiều hơn ấn phù so với ngày đầu tiên? Đơn giản là vì cơ thể hắn hiện đang suy nhược. Tuy có sinh mệnh mà “wolf” cung cấp, nhưng máu không phải cứ muốn là sản xuất ra được, nó còn phụ thuộc vào chế độ ăn uống để chuyển hóa thành máu. Còn sinh mệnh pháp tắc, nó thuần túy là kích thích, giúp vật chủ không chết và tăng khả năng sinh trưởng của tế bào mà thôi. Việc chế tạo máu và duy trì sinh mệnh là hai trường hợp hoàn toàn khác nhau.
Còn thần hồn, sau mỗi lần thiền định trên đỉnh Thông Bằng, hắn lại được phục hồi và mạnh mẽ hơn trước. Bởi vậy, việc họa dẫn phù không hề khó khăn, chỉ tốn chút thời gian để họa chi tiết mà thôi.
...
Hôm nay đã là ngày thứ năm kể từ khi bà Hồng bàn giao lại căn nhà cho Thắng trông giữ.
Khác với mọi hôm, thay vì vội vàng chạy lên núi luyện công, hắn lại đến nhà bếp để nấu bữa sáng.
Không phải hắn lười biếng hay muốn nghỉ ngơi một hôm, chỉ là hôm nay hắn có một kế hoạch khác.
Thức ăn trong tủ tuy nhiều nhưng đều là đồ đông lạnh, không hề tươi mới, không có tác dụng tăng cường khí huyết trong cơ thể. Bởi vậy, Thắng quyết định hôm nay rời biệt thự một chuyến, đi vào rừng săn chút động vật hoang dã.
Năm 2013, động vật hoang dã cỡ lớn đã không còn, chỉ còn lại những loài nhỏ bé như chim trĩ, gà rừng cùng một số loài gặm nhấm như sóc, dúi...
Tuy lượng thịt của chúng không nhiều, nhưng chất lượng thì khỏi phải bàn, chắc chắn chứa hàm lượng protein phong phú. Nếu Thắng được bồi bổ bằng những loại thịt này, khí huyết sẽ nhanh chóng phục hồi.
Đấy là còn chưa kể đến máu tươi của chúng. Tất cả đều là động vật hoang dã, chắc chắn khí huyết cuồn cuộn. Không những thế, chúng còn là động vật máu nóng. Nếu dùng để họa phù thì quên sầu đi, tác dụng có khi còn mạnh hơn cả máu hắn hiện tại.
Nấu nướng xong xuôi, Thắng đặt chỗ thức ăn nóng hổi này vào một hộp nhựa.
Đi rừng không cần quá cầu kỳ, chỉ cần một khối thịt ba chỉ băm nhỏ rang mặn, rồi chuẩn bị thêm vài nắm cơm lớn cho vào ba lô, thế là đủ dùng cho cả ngày. Chỉ cần vậy, không cần gì nhiều hơn.
Sau khi cho hết đồ đạc vào ba lô, Thắng kiểm kê lại một lần nữa, xem mọi thứ đã đủ chưa để kịp thời bổ sung.
“Nước, cơm... bật lửa, dao con, muối, dây dù... Đủ rồi, giờ thì lên đường thôi.”
Thấy mọi thứ trong ba lô đã đầy đủ, không thiếu món nào, hắn mới hài lòng vác ba lô lên lưng.
Trước khi đi, hắn không quên pha chút muối vào chai nước lọc.
Việc đi lại hoặc vận động nhiều sẽ khiến cơ thể toát mồ hôi, gây cảm giác khát nước và mệt mỏi. Nhiều người lầm tưởng là thiếu nước, nhưng thực tế, sau khi mất một lượng lớn mồ hôi, cơ thể chúng ta sẽ bị thiếu muối. Nếu chỉ uống nước lọc, sẽ không giúp hồi sức và giảm cơn khát hiệu quả. Nhưng nếu dùng chút nước muối, chắc chắn sẽ cải thiện rõ ràng.
Vậy nên trước khi đi, hắn pha chút muối vào chai nước để kịp thời bổ sung khi cơ thể thiếu muối.
Làm xong xuôi mọi thứ, hắn đi ra ngoài, khóa cửa chính, tiện tay cầm con dao quắm đang để ở hiên nhà, rồi ra cổng sắt chốt lại.
Tuy nơi đây ít người qua lại, nhưng dân rừng vẫn thi thoảng lảng vảng. Gặp người tử tế thì không sao, nhưng nếu gặp kẻ tò mò hay có ý đồ xấu, e là họ sẽ cuỗm sạch cả nhà... Để đảm bảo, vẫn là khóa cửa cẩn thận.
Dù sao đây cũng là trách nhiệm của hắn. Đã nhận lời trông nhà thay bà Hồng, nếu để mất đồ, hắn thật sự không biết giải thích thế nào...
Việc hắn chọn mang dao quắm thay vì trường thương là vì khi đi rừng, địa hình chủ yếu là cây cối rậm rạp và bụi gai, thú dữ cũng chưa chắc đã xuất hiện. Vác theo trường thương chỉ tổ nặng người, nên hắn quyết định để ở nhà, thay vào đó là cầm dao quắm, vừa có thể phòng thân, lại vừa dùng để mở đường, vô cùng tiện lợi.
Với quân tư trang đầy đủ như vậy, Thắng bắt đầu lên đường, tiến về phía Đông Bắc cánh rừng. Bởi khu vực rìa rừng đã được quy hoạch thành nơi trồng cây lấy gỗ phục vụ lâm nghiệp, nên hệ sinh thái ở đó đã suy giảm nhiều, không còn phong phú.
Muốn kiếm được nhiều thú rừng, hắn bắt buộc phải tiến sâu vào phía Đông Bắc. Bởi ở đó, hệ sinh thái của rừng nguyên sinh vẫn còn, tuy không quá rộng lớn, nhưng hẳn là đủ để hắn kiếm chút thú rừng về làm tài nguyên.
Tất cả nội dung bản văn trên đều thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.