(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 268: bà Hồng rời đi
Khu vực Bắc Sơn với nhiều đồi núi mang phong cảnh hữu tình, tựa như một bình nguyên thu nhỏ, bởi cây cối thưa thớt, chủ yếu là những thảm cỏ xanh mượt trải dài.
Trong số những ngọn đồi ấy, có một đỉnh núi được mệnh danh là Đà Lạt thu nhỏ, đó chính là đỉnh Phượng Hoàng. Nếu xét về khía cạnh màu mỡ, nơi đây thuộc dạng đất cằn cỗi đến mức chim chẳng buồn ỉa, khỉ chẳng muốn trèo. Thế nhưng, nhờ phong cảnh tuyệt đẹp, nơi đây mới được người đời biết đến và trở thành một địa điểm du lịch.
Nơi này phải đến năm 2023 mới trở nên "hot", còn vào năm 2012 này, nó vẫn chỉ là một vùng đất chuyên để chăn thả trâu bò.
Bên cạnh đỉnh Phượng Hoàng là đỉnh Thông Bằng. Lưng chừng núi có một rừng sim bạt ngàn, nhuộm tím cả một góc trời.
Mới tờ mờ sáng, trên sườn núi, một thân hình gầy gò, trơ xương đang hùng hục chạy băng băng trên con đường rừng.
Cơ thể gã ướt đẫm mồ hôi, bộ quần áo bên ngoài đã ướt nhẹp, mái tóc dài cũng bết lại, chân tay rệu rã, trông thật thảm hại.
Nhưng gã không hề nản chí, vẫn cứ thế miệt mài chạy về phía trước, hướng về đỉnh núi, nơi có những tảng đá vôi sừng sững, chễm chệ trên đó.
Người này không ai khác chính là Thắng. Hắn đang cật lực chạy bộ trên con đường mòn giữa rừng sim, hướng đỉnh Thông Bằng mà tiến lên.
Dù sức lực đã cạn kiệt, nhưng hắn vẫn cắn răng cố chịu đựng, một mạch chạy lên đỉnh núi cao.
Nếu hỏi hắn có mệt hay không, chắc chắn hắn sẽ trả lời ‘mệt muốn chết!’. Nhưng tại sao hắn lại phải liều mạng đến vậy? Chính là để bản thân có thể mạnh mẽ hơn, để trả thù, và cũng để có được khả năng bảo vệ những người mình yêu quý.
Chính vì những chấp niệm này, hắn sẵn sàng vắt kiệt sức lực của bản thân, để rèn luyện cơ thể, tạo dựng một nền tảng vững chắc làm bàn đạp cho sau này.
Hắn là người từng học võ, dù chưa thấu hiểu tinh túy, nhưng với kinh nghiệm đã có, hắn tin mình có thể luyện tập tốt hơn trước đây.
Sau đêm hôm qua, cuối cùng hắn cũng tìm lại được phần lớn ký ức, từ gia thế cho tới các kiếp sống của những người đã nhập vào thân thể hắn.
Chỉ là, ký ức về việc bản thân hắn trở về năm 2023 có chút mờ ảo, khi thật khi hư, khiến hắn không thể xác định được đâu là thật, đâu là giả. Hắn chỉ dám khẳng định, kẻ thù mình phải đối đầu chính là một tên ngoài hành tinh tên là... Thần Minh.
Và sắp tới đây, thế giới này chắc chắn sẽ rơi vào thời kỳ tận thế.
Cũng vì thế, ngay khi tỉnh dậy lúc 4 giờ sáng, hắn đã tiến hành chạy bộ, hướng lên đỉnh Thông Bằng để rèn luyện sức khỏe.
Còn tại sao hắn lại biết nơi đây có đường núi ư? Đơn giản thôi, bởi kiếp trước, khi hắn ở thế giới song song vào năm 2023, nhà hắn chính là ở nơi này, là một hộ dân sống tại xóm làng bên ngoài cổng trạm kiểm lâm.
Là dân bản địa, hắn cũng thường xuyên đi lại trong rừng núi để chăn trâu, chăn bò, và đỉnh Thông Bằng chính là nơi hắn thường lui tới khi còn bé.
Nơi đây không khí trong lành, trên đỉnh núi lại có một tảng đá bằng phẳng khá lớn, lại vừa hay quay về hướng Bắc. Rất thích hợp cho việc thiền định vào buổi sáng sớm, giúp tăng khả năng hấp thụ tinh túy trời đất, càng hiệu quả hơn khi trời còn tinh mơ. Chính vì vậy, hắn mới bỏ nhiều công sức để leo đến đây hành thiền.
Chạy hùng hục thêm khoảng 15 phút, vượt qua cực hạn của cơ thể, cuối cùng hắn cũng lên tới đỉnh núi.
Vì đã liên tục chạy một đoạn đường dài, cộng với việc cơ thể suy nhược, nên khi vừa tới nơi, Thắng không thể kìm được mà thở hồng hộc như trâu húc mả tổ.
Tuy mệt mỏi như vậy, nhưng hắn lại không dám ngồi xuống nghỉ ngơi. Bởi sau khi chạy một chặng đường dài hoặc hoạt động quá sức mà ngay lập tức ngồi xuống nghỉ ngơi, sẽ gây thiếu oxy trong máu, dẫn tới hoa mắt chóng mặt. Mà ở trên núi cao, vách đá trùng điệp như vậy, nếu chẳng may chóng mặt, ngã nhào xuống thì chỉ có mất xác. Vì thế, hắn mới lựa chọn đi bộ qua lại để điều hòa hơi thở và nạp oxy.
Đợi một hồi, khi cơ thể đã trở nên bình ổn, Thắng mới tiến hành bài quyền đầu tiên.
Vì hiện tại thể trạng suy nhược, khí lực còn chưa ăn ai, nên hắn chỉ tập trung rèn nội lực, với bài ép sơ nội cơ bản của phái Nhất Nam.
Dù sao đây cũng là bài tập hắn thích nhất, mà hắn thường luyện tập. Bài này không những giúp người ta khỏe mạnh, tăng cường thể chất, lại còn có khả năng tăng cường sinh lý tự thân, thử hỏi sao hắn lại không thích.
Chính vì vậy, để bản thân nhanh chóng hồi phục, Thắng quyết định chỉ luyện bài này, kết hợp với thiền định, thì quên con mẹ nó sầu đi.
Khi mặt trời vừa nhô lên khỏi đỉnh núi, cũng là lúc đồng hồ điểm 6 giờ. Thắng đã luyện được gần một tiếng đồng hồ bài quyền ép sơ nội. Hiện tại mặt trời đã lên cao, là lúc thích hợp để chuyển sang trạng thái thiền định.
Vốn đã có kiến thức và kinh nghiệm từ trước, Thắng chẳng mấy chốc đã nhập định.
Trong tiềm thức, phệ hồn pháp cũng được hắn nhanh chóng thôi động.
Đây là con bài quan trọng của Thắng, nên Đỗ Phong không ngu đâu mà loại bỏ. Việc có thể tấn thăng thần hồn tới cảnh giới Bán Linh được hay không, cũng phụ thuộc rất lớn vào phệ hồn pháp.
Bởi sau nhiều lần phá rồi dựng, thần hồn hắn ngày càng trở nên khó tính, vấn đề tấn thăng ngày càng khó khăn hơn. Nếu trước đây hắn chỉ cần thô bạo thôn phệ chút ít linh hồn, thì hiện tại hắn phải thôn phệ một lượng lớn linh hồn, khoảng vài ngàn đầu gì đấy, thì may ra linh hồn hắn mới hóa thành thần hồn, tiến vào tầng thứ Bán Linh.
Việc này cũng không hề đơn giản, cả một quá trình khắt khe, dài đằng đẵng chứ không hề dễ dàng.
Cứ vậy, hắn ngồi trên mỏm đá vôi đó thiền định cũng được hơn một tiếng đồng hồ.
Thần hồn đang bị trọng thương nghiêm trọng cũng đã phần nào ổn định, không còn xơ xác, tàn tạ như trước đây.
Tuy hiện tại không thể dùng tới pháp tắc, nhưng hắn vẫn có thể họa vài tấm phù phòng thân.
Cảm thấy không còn sớm, hắn liền nhanh chóng đứng dậy, chuẩn bị xuống núi. Sợ về muộn, bà Hồng không thấy hắn đâu lại mất công lo lắng.
Vừa rồi, do leo núi với cường độ cao, các cơ bắp của hắn đã bị co thắt, đau nhức khắp mình mẩy. Nhưng sau khi luyện bài quyền ép sơ nội, đưa khí điều qua các kinh lạc, kết hợp với thiền định, cơ thể hắn cũng đã bớt đau đi phần nào. Tuy còn chút ê ẩm, nhưng không mấy đáng kể.
Hơn nữa, sau một buổi rèn luyện như vậy, cơ thể hắn vậy mà đã săn chắc hơn không ít. Tuy vẫn chỉ là một bộ xương khô, nhưng phía dưới lớp da cũng đã hiện rõ chút thịt. Nếu để ý kỹ, sẽ thấy có sự khác biệt.
Đường lên núi có chút khó khăn, cực nhọc, nhưng khi đi xuống lại dễ hơn nhiều, cũng không tốn quá nhiều sức và thời gian. Chỉ khoảng một tiếng sau, hắn đã về tới căn biệt thự.
Vừa mới đi vào cổng, hắn liền thấy bà Hồng đang đi lại loạn xạ, thần sắc có vẻ khá lo lắng.
Hẳn là lo lắng cho mình à! Thắng mỉm cười thầm nghĩ... Thật đáng tiếc, nếu mà trẻ hơn chút, thêm chút nhan sắc, chẳng phải hắn đã miễn cưỡng thu vào hậu cung rồi sao... haizzz, cũng may gu hắn không quá mặn.
“Chị Hồng... tôi vừa mới leo núi...” Thắng định giải thích với bà ấy, nhưng chưa đợi hắn nói hết câu, bà Hồng đã dúi vào tay hắn một chùm chìa khóa, lên tiếng: “Anh đây rồi, hiện tại tôi đang có việc quan trọng, cần lập tức rời đi! Đây là chìa khóa của ngôi nhà, anh cứ ở đây sinh sống. Mấy ngày nữa tiểu thư sẽ về, từ giờ cho tới lúc đó, anh giúp tôi trông nhà!”
“Cái này...” Thắng khó hiểu ú ớ.
“Tôi có chút việc riêng, nên không thể ở lại. Tôi cũng đã gọi điện báo với chủ nhà rồi, hiện tại nơi này nhờ anh trông giữ. Với lại, thức ăn tôi đã mua đầy ắp trong tủ, đủ cho anh ăn trong vòng một tháng, không cần phải ra ngoài đi chợ. Trông anh thế này, ra ngoài sợ người ta lại nghi là bạch cốt tinh, rồi báo công an thì khổ!”
Bà Hồng chặn họng Thắng, nói một tràng.
Thấy bà Hồng gấp gáp đến vậy, hắn cũng không tò mò gì thêm, liền gật đầu đồng ý.
“Vậy chị định đi ngay hôm nay sao?”
Thắng nhìn về phía bà Hồng, thấy bà lúc này đang cầm theo một chiếc ba lô, bên trong hẳn là có quần áo. Dù sao cũng là đồ đạc cá nhân của bà ấy, hắn cũng không dám tò mò nhiều.
Nhìn thấy bà ấy như vậy, hẳn là bà sẽ rời đi ngay trong ngày hôm nay.
“Vâng, chuyện nhà gấp, cần phải về sớm giải quyết. Đồ đạc trong căn nhà này, nhờ anh trông giùm!” Bà Hồng gật đầu.
“Được rồi, vậy chị cứ đi thôi, nơi đây cứ để tôi trông cho.” Thắng nhìn về phía bà Hồng, nở một nụ cười xã giao.
“Vậy tôi đi đây.” Bà Hồng quay lại gật đầu với Thắng một cái, rồi cầm theo chiếc ba lô bên cạnh, nhanh chóng đi tới một chiếc xe Wave Tàu trong sân, sau đó dắt ra ngoài cổng.
Thắng cũng đi theo sau, giúp bà ấy mở cổng.
Bà Hồng ngồi lên xe, chào tạm biệt Thắng lần cuối, rồi cứ vậy vít ga phóng đi, để hắn lại một mình phía sau.
Nhìn bụi đất mịt mù, cùng bóng lưng to lớn dần khuất sau những hàng cây, Thắng quay trở lại trong nhà, đóng lại cánh cửa sắt.
Nhìn không gian vắng lặng xung quanh, hắn lại cảm thấy có chút cô đơn...
Nội dung bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free.