Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 265: tình hình khả quan

Ánh áp dụng kỹ thuật tây y, phối hợp cùng dì Hồng với đông y. Sau hàng tiếng đồng hồ vật lộn với các phương pháp từ bấm huyệt, châm cứu cho đến phẫu thuật.

Vì nội tạng Thắng sau khi bị Đỗ Phong đánh cho nát bét, mặc dù sinh mệnh pháp tắc đã kịp chữa trị nhưng chỉ mới hồi phục được nửa vời thì Đỗ Phong cướp mất toàn bộ sức mạnh. Hậu quả là, sau khi phần nào hồi phục, nội tạng Thắng trở nên hỗn loạn. Chính vì thế, Ánh mới phải dùng tới phẫu thuật để sắp xếp lại toàn bộ cấu trúc.

Cũng may, nội tạng Thắng không bị chấn thương quá nặng mà chỉ bị xáo trộn vị trí. Do đó, Ánh chỉ cần sắp xếp lại các bộ phận nội tạng dễ di chuyển về đúng vị trí. Còn những bộ phận phức tạp hơn, nàng không dám tùy tiện đụng vào.

Cuối cùng, hơi thở của Thắng cũng bình ổn hơn trước, không còn tình trạng hít vào ít, thở ra nhiều như lúc đầu.

“Quả là một kỳ tích, tên này đúng là số lớn, mạng lớn. Cơ thể đã suy kiệt đến cùng cực, âm dương trong thân không đồng đều, tinh khí thần cũng cạn kiệt. Nội tạng thì rối tung, loạn thành một bầy. Thế mà vẫn sống cho được, đúng là ý chí kinh người, mạng lớn hơn cả chân long!”

Bà Hồng mệt nhọc ngồi trên ghế, thao thao bất tuyệt.

Ánh thì một bên âm thầm mừng rỡ, cảm giác vui sướng lan tỏa khắp cơ thể. Đây là lần đầu tiên trong đời, nàng thực hiện một ca phẫu thuật phải nói là khủng khiếp nhất từ trước đến nay do chính tay nàng thực hiện.

Nhưng có một điều nàng không hề hay biết, khi nàng thực hiện phẫu thuật, đã có một người âm thầm "động tay chân". Kẻ đó không phải dì Hồng, mà là một thực thể đang ẩn mình bên trong Thắng.

Trong thức hải của Thắng lúc này, có một thân ảnh hư nhược, phiêu phù trên không trung.

“Moá, mấy tên ngu ngốc! Cần gì phải phẫu thuật, cứ để đấy ta tự chữa được cho hắn. Con mẹ nó, lại giở chứng mổ xẻ, làm ta hao mòn một lượng lớn thần hồn. Nếu không phải ta kịp thời ra sức điều động sinh mệnh pháp tắc, thì tên nhân loại này đã chết lâu rồi! Má... càng nghĩ càng tức, tự nhiên mất một lượng lớn thần hồn...”

Kẻ này không ai khác chính là thiên đạo wolf. Sau khi bị bắt ký kết khế ước chủ nô, hắn luôn trong trạng thái đề phòng tứ phía, giám sát Thắng chặt chẽ. Cũng vì vậy, dù thương thế của Thắng rất nặng, nhưng tính mạng hắn chưa từng bị đe dọa nghiêm trọng.

Hiện tại vì Thắng suy nhược, bị ảnh hưởng bởi áp suất từ các vật chất thời gian, nên wolf không dám vận dụng quá nhiều pháp tắc sinh mệnh, chỉ dám dùng từng chút một, truyền vào bên trong cơ thể đối phương để chữa trị.

Đâu có ngờ, mấy tên nhân loại ngu ngốc phía ngoài lại mang Thắng đi mổ xẻ, làm cơ thể vốn đã suy nhược, nay lại càng thêm yếu, hơi thở cũng trở nên mong manh, tưởng chừng sắp đứt đoạn. Cũng may, hắn kịp thời phát giác, nên đã hóp cơ đít, gồng cơ mông truyền ra sinh mệnh pháp tắc, giúp chủ nhân duy trì sự sống.

Nhờ đó mới có màn phẫu thuật thành công như vậy.

“Chủ nhân... à không, tên nhân loại này hiện tại đã bình ổn. Nhìn đám người kia cũng không có chút ác ý, chắc sẽ không tiếp tục làm gì liên quan đến phẫu thuật nữa. Hẳn là đã an toàn, ta cũng nên quay lại nghỉ ngơi, điều dưỡng thần hồn thôi!”

Nói rồi, wolf lập tức bay trở về, an vị trong thức hải của Thắng, bắt đầu tiến hành dưỡng hồn, mặc kệ sự đời ngoài kia.

Bà Hồng cùng Ánh khi thấy Thắng đã an ổn, thì cũng yên tâm rời khỏi phòng bệnh.

“Con đi nghỉ đi, tên này cứ để ta chăm sóc!” Bà Hồng khuyên bảo Ánh.

Dù sao đối phương cũng là tiểu thư đài các, không thể để nàng ta thức trắng một đêm để chăm sóc một người lạ được.

“Vậy dì giúp con đêm nay...” Ánh cũng không giành việc, mà ngay lập tức đồng ý.

Bởi những chuyện vừa xảy ra đã khiến tinh thần nàng khá mệt mỏi. Lại còn thực hiện một ca phẫu thuật sắp xếp nội tạng, tinh thần lúc nào cũng căng như dây đàn, khiến nàng lúc này thực sự kiệt sức, chỉ muốn về giường ngủ một giấc.

“Được rồi, con về nghỉ ngơi đi.” Bà Hồng gật đầu, ra hiệu cho Ánh về nghỉ.

Ánh không nói gì thêm, quay người rời đi, để lại bà Hồng một mình.

Nhìn bóng dáng tiểu thư khuất dần sau dãy hành lang, bà Hồng cũng thu hồi ánh mắt, đi vào trong phòng cấp cứu, trông chừng bệnh nhân.

Bên ngoài căn biệt thự, những tiếng kêu ai oán vang vọng như tiếng kêu oan của người chết khắp đất trời. Những con chim cú mèo bay lượn theo gió, lướt qua bầu trời không một ánh sao, lượn vòng trên đỉnh căn biệt thự mà kêu thảm thiết...

***

Một đêm cứ thế trôi qua, thay thế bầu trời hắc ám là một bầu trời xanh thẳm, điểm xuyết vài áng mây mờ trên cao.

Cây cối tươi mát xung quanh sau một ��êm "cắn nuốt sinh khí", thì giờ đây lại tỏa ra sinh khí cho muôn loài. Chúng phấn khích vươn những tán lá đẫm sương đêm lên cao, như muốn chạm tới mặt trời.

Bên dưới, những con sóc bé nhỏ tung tăng; trên cành, những con chim rừng ríu rít, chúng phấn khởi, hào hứng đón chào ngày mới.

Ánh lúc này cũng đã tỉnh, đang nhanh chóng rời giường, đi xuống phòng bệnh, nơi Thắng đang nằm, để kiểm tra tình hình.

Tuy cứu Thắng chỉ là việc bất đắc dĩ, nhưng dù sao bản thân nàng cũng là một vị bác sĩ có lương tâm, lương y như từ mẫu. Nàng không thể cứu người xong lại bỏ mặc được. Chỉ khi xác định đối phương đã an toàn, nàng mới thực sự yên lòng.

“Chị Ánh.”

Vừa mới bước xuống tầng, Ánh liền nghe thấy có tiếng gọi. Khi quay đầu sang nhìn, thì thấy em gái đang cầm bánh mì, nhai nhóp nhép tiến đến gần.

“Em dậy sớm vậy? Bình thường phải đến 12 giờ trưa, em mới õng ẹo tỉnh dậy mà.” Ánh nghi hoặc, nhìn em gái.

“Em đang tính về thủ đô, chị có muốn đi cùng luôn không?” Nguyệt híp mắt lại cười. Đôi mắt xinh đẹp long lanh như bồ câu vốn đã đẹp, nay khi híp lại thành vầng trăng khuyết càng thêm phần quyến rũ.

“Thôi, em về trước đi. Dù sao chị cũng xin nghỉ làm ở bệnh viện rồi, giờ về cũng chẳng biết làm việc gì, nên chị tính sẽ ở lại đây...” Ánh mỉm cười.

“Chị lại định chăm sóc cho tên lừa đảo kia đi!” Nguyệt phồng má, làm nũng với chị mình.

“Hừ, nếu không phải tại cô, thì tôi đâu phải khổ thế này.” Ánh hơi lườm nguýt Nguyệt một cái.

“Hì hì, em biết sai rồi. Thôi, em phải đi đây, sợ về muộn, nhà trường lại báo cáo với gia đình em không đi học, lại bị bố la mắng.” Nguyệt hì hì cười, cầm tay chị gái hơi lắc lư qua lại.

“Được rồi, cô mau đi đi. Với lại, không được động vào mấy thứ đồ kích thích kia đâu đấy, nếu chị mà biết được, đừng trách chị nói với bố!” Ánh cầm tay em gái lên, vỗ lên mu bàn tay vài cái.

“Thế em đi đây!” Nói rồi, Nguyệt lập tức đi về phía cửa chính, chuẩn bị lái xe rời đi.

“Mà này, em đã chào dì Hồng chưa?” Ánh đứng phía sau, gọi với về phía Nguyệt.

“Em chào rồi, thôi, em đi đây.” Nguy���t hơi quay đầu, đưa tay lên cao vẫy vẫy, rồi mới bước vào xe, khởi động máy, lái xe rời đi.

Nhìn chiếc xe dần khuất xa, chỉ để lại một làn khói bụi, Ánh cũng không tiếp tục nhìn, mà đi về hướng phòng bệnh xem xét.

Khi tới phòng bệnh, nàng thấy dì Hồng đang cầm trên tay một cây trường thương, vuốt ve, mơn trớn.

Tò mò, Ánh liền hỏi dì Hồng.

“A, là Ánh đấy hả con. Cây thương này chính là thứ ẩn trong chiếc hộp gỗ mà con mới đem về tối hôm qua đó. Dì cứ tưởng con biết về nó chứ?” Bà Hồng nghi hoặc, nhìn Ánh.

“Con không biết bên trong lại có thứ này. Đây là thứ đồ mà người đàn ông kia luôn mang theo bên người. Lúc đầu con còn tưởng bảo vật gia truyền gì... thì ra là của một tên giang hồ.”

Ánh nhìn về phía Thắng đang nằm, ánh mắt lúc đầu còn có chút thiện cảm, không đành lòng. Hiện tại xác định được đối phương là bọn trộm cướp, quân giang hồ, nàng lập tức thay đổi sắc mặt.

Thảo nào thương thế kỳ lạ như vậy, hẳn là do đánh chém nhiều, để lại di chứng.

Nàng tuy không hiểu nhiều về võ học, nhưng cũng từng theo học dì Hồng, nên nàng cũng biết được đôi chút về những người trong giới võ lâm này.

“Không, ta thấy đây thực sự là một thứ vũ khí gia truyền. Tuy trông nó khá mới, nhưng từ góc độ nhìn nhận của ta, đây hẳn là một thứ đã được truyền lại từ thời xa xưa... chỉ là, tên này có thể sở hữu nó, thật không thể xem thường được...”

Bà Hồng nghiêm mặt, nhìn về phía người đàn ông đang nằm bất động trên giường bệnh.

“Có kinh khủng như vậy sao dì Hồng?” Ánh nghi hoặc.

Với chỉ một cây thương, mà đã có thể nhận định đối phương là kẻ không tầm thường, quả thực khiến nàng khó hiểu cách đánh giá của dì Hồng.

“Cái này chỉ có người trong nghề mới hiểu được, con chỉ là một vị bác sĩ, không phải là một cao thủ luyện võ, làm sao hiểu được...” Dì Hồng lắc đầu, giải thích.

“Vâng... vậy từ đêm qua tới nay, dì thấy anh ta đã tỉnh lại lần nào chưa?”

Ánh lúc này mới hỏi tới chính sự. Điều nàng quan tâm lúc này là sự phục hồi của đối phương, chỉ có như vậy, người ta mới tự động rời đi một cách thoải mái. Dù sao nàng cũng đã cùng người phụ nữ kia giao ước, nếu bây giờ đuổi tên này đi, e rằng họ sẽ gặp rắc rối.

“Vẫn vậy, vẫn bất động. Nhưng được cái cơ thể của tên này vậy mà có thể tự phục hồi. Không những vậy các tế bào còn sinh trưởng cực nhanh, chỉ trong một đêm mọi vết thương đã ổn định. Hiện tại chỉ cần chờ đối phương tỉnh lại là được. Chắc cũng không quá lâu nữa đâu...”

Bà Hồng nói cho Ánh một tin không quá tốt, nhưng cũng không phải quá xấu.

Hiện tại nghe được đối phương đã bình ổn, thương tích cũng đang nhanh chóng bình phục, Ánh nghe vậy cũng thấy khá hài lòng rồi. Dù sao bị thương nặng như vậy, cũng không thể phục hồi nhanh chóng được, trừ khi đối phương là X-Men, hay người sói thì may ra...

Ánh thấy dì Hồng đang mải mê với cây trường thương, cũng không tiếp tục làm phiền, liền tiến vào sơ bộ kiểm tra tình hình nội tạng bên trong.

Khi thấy mọi thứ đều lành lặn như chưa có chuyện gì xảy ra, nàng không khỏi chấn kinh, bởi đây là lần đầu tiên nàng thấy có một tên nhân loại có thể phục hồi thương thế nhanh đến mức này.

Thay cho Thắng một lọ nước biển, nàng mới yên tâm, rời phòng bệnh, xuống nhà ăn tìm chút gì đó để lót dạ.

Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, một bến đỗ an lành cho những tâm hồn yêu sách.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free