Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 264: cứu người

Thấy hai người họ đồng ý với điều kiện của mình, Minh Nguyệt không nói thêm lời nào, lập tức quay người rời đi.

Tốc độ cực nhanh, khiến hai chị em sửng sốt, vội dụi mắt nhìn lại. Lúc này, nơi đó đã không còn một bóng người, chỉ còn lại màn đêm vô tận.

“Đó… đó là ma, hay người…” Cô em gái trợn mắt, miệng lẩm bẩm nhìn vào màn đêm.

“Đừng bận tâm chuyện đó, mau giúp chị đưa người đàn ông kia vào trong xe!”

Cô chị gọi lớn, kéo em gái đang bần thần trở về thực tại.

“Chị… chúng ta thật sự đưa người này về căn biệt thự đó vào lúc này sao?”

Cô em gái có vẻ không muốn, hỏi lại chị mình.

“Hừ, nếu không phải em lái xe nhanh, tông vào người ta, để người ta có cớ bắt đền thì đâu đến nông nỗi này? Với lại, từ bao giờ em chơi mấy thứ đó?”

Cô chị tức giận lườm em gái một cái.

“Cái… cái này…” Cô em hoảng sợ, vân vê mép áo, không dám nhìn vào mắt chị gái mình.

Thấy em gái như vậy, người chị cũng không làm lớn chuyện, liền chuyển sang chuyện khác. “Mau qua giúp chị, đỡ người này vào trong xe, nhanh lên, chị vừa kiểm tra thấy thương thế anh ta khá nặng.”

“Được rồi…” Cô em gái cũng nhanh chóng tiến tới, phụ chị một tay, đưa Thắng vào trong xe.

“Chị, thứ này thì sao?” Người em gái chỉ tay về phía hộp gỗ đựng cây trường thương, không biết nên giải quyết thế nào.

“Để luôn trong xe đi.” Người chị giúp Thắng điều chỉnh tư thế xong, liền trả lời em gái.

Sau khi cả hai đã sắp xếp vị trí ổn thỏa cho Thắng, họ cũng ngay lập tức trở lại xe, lái xe quay đầu, đi ngược lại hướng vừa đến.

Trong màn đêm, Minh Nguyệt khi xác định được hai người phụ nữ kia đã lái xe đi xa, mới an tâm ngồi tĩnh tọa, tiến hành chữa trị nội thương.

***

Bắc Sơn là một phường thuộc quyền quản lý của thành phố Uông Bí, nằm ở phía đông bắc, ba mặt là rừng núi vây quanh.

Ngoài rừng núi, Bắc Sơn còn giáp với phường Vàng Danh, nơi có trữ lượng than đá tương đối lớn của Việt Nam.

Tuy nằm ở vị thế khá tốt, tài nguyên từ rừng lẫn khoáng sản dồi dào, nhưng cuộc sống của người dân nơi đây vẫn chưa được gọi là phồn hoa, hay sầm uất. Nơi đây vẫn cứ bình lặng như vậy, khác xa hoàn toàn với trung tâm thành phố. Xét về mặt nào đó, đây chỉ như một vùng ngoại ô bình dị, phù hợp với những người có quyền thế đến đây xây nhà ở ẩn.

Lúc này, trên một con đường mòn đầy đất đá, đang có một chiếc Corolla Altis 2011 chạy bon bon lướt qua những ngôi nhà đơn điệu mái ngói một tầng, tiến sâu vào rừng, rồi dừng lại gần một trạm kiểm lâm nhỏ.

Vì đây là năm 2012, nạn lâm tặc vẫn còn. Tuy không nhiều như các nơi khác, nhưng vẫn có vài người âm thầm tiến vào rừng sâu, đốt than kiếm tiền.

Để đề phòng những người này gây ra hỏa hoạn, cũng như nạn chặt phá, bên phía thành phố đã bố trí thêm vài người bảo vệ tại đây, hay còn gọi là kiểm lâm, xây thêm một trạm kiểm soát, ngăn không cho xe tải, xe máy đi vào rừng.

Thấy có ô tô tới đây lúc tối muộn, một người kiểm lâm cầm theo cây côn, đề phòng đi ra. Một người khác thì cầm theo một khẩu AK, đi sau đồng nghiệp.

Tuy cầm súng, nhưng bên trong không hề có đạn. Thứ này hoàn toàn chỉ dùng để trưng, hăm dọa đối tượng không làm liều mà thôi, sức sát thương thực sự không có.

“Anh Bảo, là em!” Cô chị lần này là người chủ động lái xe. Khi thấy anh kiểm lâm kia đi tới, liền ngay lập tức hạ kính, chào hỏi đối phương.

“A, là cô Ánh sao? Sao muộn rồi, cô còn quay lại?” Người kiểm lâm tên Bảo có chút khó hiểu nhìn về phía cô.

Hắn tên Bảo, là một kiểm lâm đã làm việc tại đây được 5 năm, mới 30 tuổi.

Những người làm tại đây đều biết, ngoài việc bọn họ phải bảo vệ rừng ra, còn phải bảo vệ một căn biệt thự nằm sâu trong rừng. Căn biệt thự này do một vị tài phiệt có quyền thế xây dựng, dùng làm nơi nghỉ dưỡng riêng của gia đình họ.

Và người tài phiệt này có hai người con gái, tất cả đều xinh đẹp và tài hoa. Khi hai cô con gái này lớn, liền được bố cho căn biệt thự này. Hễ cảm thấy áp lực cuộc sống, họ đều có thể tới đây sinh sống, giải tỏa áp lực.

Cũng vì thế, những người bảo vệ tại đây đều quen biết hai chị em nhà này.

“Em bỗng nhiên không muốn về nhà, muốn nghỉ ngơi tại đây thêm mấy ngày.” Ánh nở một nụ cười thân thiện, giải thích cho đối phương.

“Được rồi, cô đợi tôi một chút!” Bảo gật đầu, rồi nhanh chóng tiến đến cổng trạm mở khóa.

Loay hoay một hồi, hắn mới mở được cổng trạm, để xe con của hai chị em đi qua.

“Cảm ơn anh, có gì mai em mời anh ly cà phê nhé.” Ánh vẫy tay tạm biệt, sau đó đóng cửa kính lại, phóng xe đi xa.

“Thích nhé, được gái đẹp mời uống cà phê.”

Đứng bên cạnh Bảo, người đàn ông cầm súng khoái chí nhìn Bảo.

“Tầm bậy, họ là mời xã giao thôi.” Bảo xua tay, không để ý tới đồng nghiệp.

“Anh bảo chú mày rồi, nhân lúc hai em tiểu thư còn ở đây, nhanh chóng tán. Không được cô chị thì tán luôn con em, theo anh thấy, cả hai đều xinh đẹp như vậy không tán thật phí!”

Người đàn ông không từ bỏ, huých vai đồng nghiệp khích lệ.

“Biết đâu, chú mày lại vớ phải mỏ vàng! Nghe anh mày đi, tán gái là phải tán ngay, đừng để thằng khác nó tán, nó ‘hớt’ mất thì lại tiếc.

Hai em gái này không phải lúc nào cũng ở đây, bình thường chỉ sống một tuần là họ lại về thủ đô sinh sống. Nếu không tán nhanh, thì mất cơ hội đó!

Với lại, mày không thấy sao? Bình thường chỉ ở đây có một tuần là về, hiện tại mới rời đi không lâu, đã vội quay trở lại. Chẳng phải như vậy là một trong hai cô ấy có tình ý với mày hay sao? Nếu sáng mai, một trong hai người rời đi, chắc chắn người ở lại có tình ý với mày!”

Nghe đồng nghiệp phân tích, người kiểm lâm tên Bảo có chút nghi ngờ, nhìn đồng nghiệp. “Nghe sao có lý…”

“Tất nhiên là phải có lý, anh mày tán gái chục năm, không em nào có thể thoát khỏi tay anh mày, nên vừa nhìn là anh nhận ra ngay tâm tư ��ối phương!” Tên đồng nghiệp trả lời chắc nịch.

Bảo nghe vậy liền mông lung, miên man suy nghĩ.

Hắn đã làm bảo vệ tại đây được 5 năm, cũng quen biết chị em bọn họ được một thời gian rồi. Mỗi khi bọn họ về đây sinh sống, hắn ngày nào chẳng trò chuyện đôi ba câu với họ mỗi khi họ qua trạm, tiến vào thành phố.

Sau những lần chạm mặt như vậy, mà bảo hắn không có tình ý là sai hoàn toàn. Chỉ là hắn cảm thấy mình không xứng, sợ người ta ghét bỏ, nên không dám theo đuổi tình yêu mà thôi.

Hiện tại nghe đồng nghiệp nói vậy, hắn liền tưởng tượng, bắt đầu ảo tưởng về một tương lai tươi đẹp, thậm chí còn mường tượng cảnh con cái đề huề, khiến hắn vô thức tin tưởng những lời tên đồng nghiệp vừa nói.

***

Căn biệt thự trong rừng của chị em Ánh Nguyệt cũng không quá xa, chỉ đi khoảng một cây số là đã tới cổng biệt thự.

Chiếc xe con dừng trước một cổng sắt khá lớn, phía trong có một khoảng sân rộng, đèn điện đang sáng trưng.

Ngay khi xe bọn họ tắt máy, cũng vừa lúc có một người phụ nữ trung tuổi nhanh nhẹn bước ra, giúp hai người họ mở cổng.

“Ánh, Nguyệt, sao hai cháu lại quay lại? Dì tưởng các cháu về thủ đô rồi chứ?” Thấy Ánh bước xuống xe, người phụ nữ đã ngay lập tức hỏi.

Bà tên Hồng, là người giúp việc được bố của hai chị em Ánh, Nguyệt thuê về giúp việc tại đây. Ngoài việc chăm sóc nhà cửa để nhà cửa có sinh khí, còn thuê làm… bảo vệ.

Đúng vậy, là bảo vệ. Trông vậy thôi, chứ bà ta từng một thời là cao thủ võ thuật.

“Dì Hồng, bọn cháu đang đi trên đường thì bỗng gặp người bị nạn, muốn đem về đây cấp cứu. Dì giúp cháu vào lấy chiếc băng ca cứu thương mang ra đây để đưa người này vào trong chữa trị!” Ánh không nói nhiều, khi thấy người phụ nữ từ trong nhà đi ra, liền vội vàng nhờ vả dì Hồng.

“Ay, sao các cháu không đưa đến bệnh viện Thụy Điển?” Dì Hồng lo lắng, nhưng cũng nhanh chóng cùng Ánh tiến về kho, lấy một chiếc băng ca cứu thương.

“Cái này có chút khó nói, hiện tại cứ cứu người trước đã, chuyện này nói sau, dì Hồng.” Ánh lau mồ hôi trên trán, cùng dì Hồng kéo băng ca cứu thương ra ngoài.

Nguyệt đứng cạnh cửa xe, khi thấy chị mình cùng dì Hồng đẩy băng ca cứu thương tới, cô nàng liền lập tức mở cửa xe, để đưa Thắng lên đó.

Sau một hồi loay hoay, cả ba cũng đã đưa được Thắng lên chiếc băng ca, đẩy vào trong nhà.

“Em lái xe vào trong sân, để chị cùng dì Hồng đưa người này vào bên trong, kiểm tra tình hình!” Ánh phân phó em gái mình đang đứng cạnh đó.

“Vâng.” Nguyệt gật đầu, tiến về phía tay lái.

Ánh cũng không ở lại quá lâu, nhanh chóng cùng dì Hồng đẩy Thắng vào trong nhà.

Vì nàng học y, nên sau khi được bố cho căn biệt thự này làm nơi nghỉ dưỡng, nàng liền cho người xây thêm ngay một phòng bệnh.

Phòng bệnh này xây không phải để phục vụ người dân xung quanh, mà là để nghiên cứu, học tập, tiện làm nơi khám chữa bệnh cho người thân.

Đưa Thắng vào phòng bệnh, nàng cùng dì Hồng nhanh chóng đỡ anh ta từ băng ca lên giường bệnh.

Dưới ánh đèn đường vừa nãy, nàng không thấy rõ thể trạng của Thắng. Hiện tại có ánh đèn sáng trưng trong phòng, nàng mới nhìn rõ được anh ta.

Đã không nhìn thì thôi, vừa nhìn nàng liền không kìm được mà hít vào một hơi khí lạnh.

Thật quá thảm hại rồi, người đâu mà teo hơn cả con cá mắm, c�� bắp cùng các lớp thịt đã không còn, chỉ còn một lớp da đang che phủ bộ xương. Nếu đổi lại là người thường, sợ là đã chết rồi.

“Ây, người này e rằng không cứu được. Khí huyết ứ đọng, kinh lạc bế tắc, sinh cơ đang giảm, tử khí quấn thân. Khả năng cứu không được!”

Dì Hồng là một cao thủ nội gia quyền, nên kiến thức về kinh lạc, khí huyết, y thuật đông y, bà đều hiểu sơ. Với ánh mắt nhiều năm thấu đời, trải qua bao thăng trầm cuộc sống, vừa nhìn, bà liền đoán được tình trạng của người này phần nào.

“Dù biết là vậy, nhưng con cũng không thể thấy người chết mà không cứu. Ít ra anh ta vẫn còn một hơi thở, chỉ cần truyền nước, xoa bóp các huyệt vị, để khí huyết lưu thông, có thể sẽ cứu được!”

Ánh không nản lòng, trái lại còn khá cương quyết.

Thấy tiểu thư kiên quyết như vậy, dì Hồng cũng không nói nhiều, nhanh chóng vào phụ giúp một tay.

Bà biết, Ánh là một cô gái thiện lương, nhưng chắc chắn sẽ không vì một người lạ mà mang về đây cấp cứu. Dù có ra tay, thì cũng chỉ sơ cứu, rồi chờ xe cứu thương mang đi bệnh viện. Đây là lần đầu tiên bà thấy Ánh làm đến mức này.

Điều này khiến bà sinh nghi, cảm thấy trong này có gì đó ẩn tình.

Mọi bản dịch từ truyen.free đều được giữ bản quyền, kính mong quý độc giả ủng hộ để chúng tôi có thể mang đến nhiều tác phẩm chất lượng hơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free