Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 261: Giả thuyết siêu đa vũ.

Cánh cửa mở ra, cả hai nhanh chóng bước vào bên trong.

Minh Nguyệt tò mò đảo mắt nhìn xung quanh.

“Đừng động chạm linh tinh, kẻo làm hỏng con tàu!” Thắng hơi nhíu mày, nhìn về phía Minh Nguyệt đang định sờ soạng lung tung, lên tiếng cảnh báo.

“A, ta biết rồi…” Minh Nguyệt bĩu môi hờn dỗi, đi sang một bên khác ngồi.

Vì cô nàng đeo mặt nạ nên Thắng không thể nhìn thấy thái độ vừa rồi của cô. Mà dù có thấy thì hắn cũng mặc kệ, bởi lúc này lòng hắn đang tràn ngập thù hận, chẳng mảy may bận tâm đến ai khác làm gì.

“Vậy chúng ta chuẩn bị khởi hành chứ?” Minh Nguyệt đã ngồi ổn định ở một bên, ánh mắt chờ mong nhìn về phía Thắng.

“Được rồi, ngồi yên… chúng ta sẽ khởi hành trong ít phút!” Thắng lạnh nhạt gật đầu.

“Chờ đã…”

Đang chuẩn bị khởi động cỗ máy, Thắng chợt nhìn thấy cây Trấn Ma Thương của mình nằm ngay phía trước, trên giá đựng vũ khí.

Hắn không suy nghĩ nhiều, lập tức mở cửa khoang, bước nhanh tới đó.

Hiện tại bản thân đã mất hết sức mạnh, hắn cần một món vũ khí để tự bảo vệ mình. Vừa hay, cây thương này lại có sẵn ở đây, hắn lập tức quyết định mang theo bên mình.

“Tiếc là không có hộp để đựng!” Thắng cầm cây thương lên vuốt ve, miệng lẩm bẩm.

“Nơi kia có một hộp gỗ dài chuyên dùng để đựng trường thương, ngươi có thể lấy nó dùng tạm.” Minh Nguyệt từ trong khoang thuyền thò đầu ra, chỉ cho Thắng chỗ có hộp gỗ.

“Cảm ơn…” Thắng gật đầu, sau đó nhanh chóng đi đến chỗ Minh Nguyệt vừa chỉ, lấy ra một hộp gỗ dài.

Hộp gỗ dài tới tám bộ (hơn hai mét), rộng chừng một gang tay. Bên trong lót một lớp đệm vải đỏ, khi đặt thương vào, nó sẽ tự động nén xuống, đảm bảo vừa vặn miễn là cây thương không dài quá tám bộ. Bên ngoài hộp được phủ lớp sơn đen tuyền, kèm theo một sợi đai chéo, chắc hẳn dùng để người dùng đeo mang.

Thắng hài lòng, cất trường thương vào bên trong, sau đó đeo hộp gỗ này ra sau lưng.

Sau khi bị Đỗ Phong cướp đoạt Hủy Diệt pháp tắc lẫn quỷ giới, tiểu thế giới của hắn cũng bị kéo theo ra ngoài. Lúc này đã không còn không gian chứa đồ, hắn chỉ có thể vác theo bên người.

Sau khi cảm thấy ổn thỏa, hắn mới quay trở lại khoang phi thuyền.

Lúc này, Minh Nguyệt cũng đã trở lại ghế ngồi, thắt dây an toàn, ngồi chờ đợi.

Thắng cũng chẳng nói nhiều, liền ngồi xuống ghế thuyền trưởng, thao tác trên thiết bị điều khiển, bắt đầu quá trình xuyên thời gian.

Minh Nguyệt bên cạnh có chút hồi hộp. Đây là lần đầu tiên trong đời nàng được ngồi cỗ máy thời gian du hành về quá khứ, nên tâm lý có hơi kích động.

Mỗi người một suy nghĩ riêng, chìm trong thế giới của riêng mình, nên không khí lúc này có chút im ắng, gượng gạo.

Cũng phải, Minh Nguyệt hiện tại đang đắm chìm trong suy nghĩ cứu chị, còn Thắng thì lại chìm trong trạng thái thù hận, làm gì còn tâm trí mà để ý đến mọi thứ xung quanh! Thế nên cả hai cũng chẳng hỏi thăm nhau câu nào.

Không gian quá yên tĩnh khiến cả hai có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Thắng thấy không ổn, đành phải mở miệng trước.

“Cô muốn quay về mốc thời gian nào?”

“A, tôi… tôi muốn về 20/12/2012.”

Minh Nguyệt ú ớ, đầu óc quay cuồng, không biết nên chọn năm nào. Nhưng khi nhớ tới năm 2012 là ngày tận thế, nàng liền nảy ra một ý tưởng táo bạo: muốn quay về trước đó một ngày để ngăn chặn thảm họa tận thế xảy ra.

Với sức mạnh cấp hoàng cùng pháp tắc giam cầm của mình, nàng hoàn toàn tự tin bản thân có thể phong ấn thứ đó lại, như vậy không một nhân loại nào có thể xâm nhập.

Thứ nàng dùng là pháp tắc, khoa học của bọn họ chắc chắn sẽ không thể lý giải được. Vì vậy, nàng mới tràn đầy tự tin muốn phong ấn thứ kia bằng pháp tắc của mình.

Thắng nghe vậy liền gật đầu, lập tức hướng AI cài đặt thông số, tọa độ và mốc thời gian hạ cánh.

[Xác nhận thời gian đến là 20/12/2012, tọa độ Uông Bí, Quảng Ninh?]

AI lạnh nhạt, tông giọng không một chút cảm xúc từ trong khoang thuyền phát ra.

“Phải!” Thắng không chút suy nghĩ gật đầu.

Hắn lúc này thực muốn nhanh chóng trả xong ơn cứu mạng cho người phụ nữ bên cạnh, sau đó một mình tách ra, xuyên đến một thời không khác. Như vậy, hắn mới có thời gian tu hành lại từ đầu, kiến tạo lại nền móng tu vi, trả thù tên Thần Minh…

Thắng không biết rằng, kẻ thù của hắn không phải Thần Minh, Thần Minh chỉ là một tên đen đủi cõng nồi mà thôi…

[Cảnh báo… con tàu MZ-VN 2223 chuẩn bị xuất phát, yêu cầu các phi hành đoàn thắt chặt dây an toàn, chuẩn bị tiến hành bước nhảy thời gian… bộ đếm bắt đầu…

10

9

8

2

1.]

Theo âm thanh lạnh lẽo của AI kết thúc, con tàu đang im lặng bỗng dưng rung chuyển như gặp bão. Sau một hồi rung lắc dữ dội, nó liền biến mất hoàn toàn không còn tăm hơi.

Để lại kho vật tư một khoảng không trống vắng.

Bỗng từ trong bóng tối đi ra một thân ảnh. Hắn đưa mắt nhìn về nơi con tàu vừa biến mất. Sau khi xác định con tàu đã thành công rời đi, hắn mới an tâm thở ra một hơi, rồi lại ẩn mình vào màn đêm, biến mất.

Tại trong khoang tàu.

“Cô nên tiến vào khoang ngủ đông, nếu có bất cứ vấn đề gì, tôi sẽ không chịu trách nhiệm!” Thắng hướng Minh Nguyệt đang đứng bên cạnh nhắc nhở.

Vừa rồi, trước khi xuyên qua dòng chảy thời gian, AI đã nhắc nhở bọn họ tiến vào khoang ngủ đông, để lớp vật chất bảo vệ bên ngoài cabin bao bọc cơ thể họ, tránh bị các tia xạ cùng các loại vật chất trong dòng thời gian tác động.

Thắng có bộ giáp phi hành nên hoàn toàn có thể tỉnh táo. Hơn nữa, hắn muốn tận dụng từng chút thời gian để tu luyện. Khi đang di chuyển trong dòng thời gian, đây là cơ hội rất thích hợp để hắn đốn ngộ thời gian pháp tắc.

Còn Minh Nguyệt, cô nàng hoàn toàn không có trang thiết bị của phi hành gia. Cơ thể tuy mạnh mẽ nhưng không thể chịu đựng sức mạnh kinh khủng của các vật chất trong dòng thời gian, nên Thắng đã hết lời khuyên nhủ nàng.

Chỉ là cô n��ng khá cứng đầu, dù hắn khuyên can thế nào, cô nàng vẫn bỏ ngoài tai. Khuôn mặt tràn đầy thích thú nhìn ngó xung quanh, lần đầu tiên được xuyên thời gian mà, tội gì phải trốn vào khoang ngủ đông, ở ngoài này thú vị hơn nhiều chứ? Vậy là, sau vài lời khuyên nhủ chân thành, Thắng cũng đành mặc kệ đối phương.

Dù sao hắn cũng không thích quản nhiều, nhắc nhở một hai mà không nghe thì tự chịu trách nhiệm.

Nhưng có vẻ Thắng suy nghĩ nhiều, khi xuyên qua dòng sông thời gian, Minh Nguyệt không hề có bất kỳ biến đổi lạ thường nào, vẫn phấn khích ngồi một bên, ngắm nhìn ra bên ngoài.

Bên ngoài không gian rất kỳ lạ, nó vừa giống thiên hà, lại giống một con sông vĩ đại.

Cả không gian xung quanh là một vùng hư không rộng lớn, bao trùm bởi màn đêm đen kịt, xen kẽ với đó là vài tia tím hồng, thi thoảng lại có vài tia cam đỏ lướt qua trong đêm.

Còn bên dưới con tàu bọn họ là một dòng sông hùng vĩ, to lớn đến mức không thấy bờ. Bề mặt sông không hề có gợn sóng, ngược lại, là một bề mặt trắng muốt.

“Cái này… là dòng sông thời gian?” Minh Nguyệt phấn khích kinh hô.

[Đúng vậy, đây chính là dòng chảy thời gian của hành tinh này. Mỗi hành tinh đều có một gốc thời gian riêng biệt, mỗi gốc thời gian riêng biệt lại có nhiều cành thời gian nhỏ, các cành nhỏ lại chia làm các nhánh bé, giống như một gốc cây, đâm chồi nảy lộc…]

Giọng nói lạnh tanh của AI vang lên, giải thích cho Minh Nguyệt hiểu.

“Ồ, phát triển như một gốc cây? Nếu vậy hẳn là có rất nhiều thế giới song song tồn tại a!” Minh Nguyệt hào hứng, không kìm được sự tò mò, nàng lại tiếp tục quay qua hỏi AI.

“AI, vậy một thế giới sẽ phát triển dòng thời gian như thế nào?”

AI lại tiếp tục vang lên giọng nói lạnh nhạt, không chút cảm xúc mà phân tích.

[Việc này nằm ngoài phạm vi hiểu biết và dữ liệu hiện có của ta. Nhưng theo phân tích hệ số, chúng ta có thể phân định như thế này…

Một hành tinh sẽ sinh ra nhiều cây thời gian. Mỗi cây thời gian sẽ tự phát triển, từ mọc rễ cho tới nảy mầm, từ mầm lại tới thân, từ thân bắt đầu phát triển thành các cành lá, và phần ngọn chính là tuyến thời gian gốc của cây.

Nếu xét theo giả thuyết này, một thế giới có thể sinh ra nhiều thế giới song song, rồi nhiều thế giới song song đó lại tiếp tục phân nhánh thành vô số cành lá thời gian…]

Nghe AI giải thích, Minh Nguyệt ồ lên kinh ngạc.

Kinh ngạc là vậy, nhưng thực sự nàng chả hiểu cái mô tê gì.

Thắng tại bên cạnh thì đần người ra.

Bởi vừa rồi, sau khi nghe hết thuyết về vũ trụ của AI, hắn liền chợt nhận ra một điều.

Nếu một hành tinh sinh ra nhiều cây thời gian, những cây này sẽ nảy mầm sinh trưởng, mọc rễ, vươn cao thành thân, rồi đâm cành trổ lá.

Thì ngoài những dòng chảy thời gian phát triển phía trên thân cây, vậy còn gốc cây, nơi rễ thì sao? Chẳng phải chúng cũng có xu hướng rẽ nhánh? Nếu vậy, chẳng phải cái thân cây đó, vốn là dòng thời gian chính, cũng tồn tại một nhánh gốc khác?

Khi cây mọc tới đỉnh, nhánh thời gian ở giữa được coi là gốc. Như vậy, khi rễ cây bên dưới cắm sâu nhất, chẳng phải cũng là một gốc thời gian hay sao? Như vậy có hai nhánh chính đối lập tồn tại.

Xét theo khía cạnh lý thuyết mà Phật giáo đã truyền, tiểu thiên thế giới là từ ngàn tiểu thế giới tập hợp lại, trung thiên thế giới là ngàn tiểu thiên thế giới gom lại.

Nếu xét theo thuyết này, các nhánh thời gian tương đương với tiểu thế giới, các cành tương đương với trung thiên thế giới, cứ thế suy luận cho đến khi tất cả các thế giới này quy về một điểm, chính là thân cây.

Như vậy, gốc rễ của mọi thứ chính là ở đây… chỉ là, nếu tất cả những “cây” này vẫn chỉ nằm trong một hành tinh, thì chẳng phải thế giới, vũ trụ là vô cùng, vô tận hay sao?

Tên Thần Minh cùng Thần Vương kia, chỉ như hai con bọ, kẻ trên cành, người dưới rễ, quay cuồng tranh đấu. Thực tế, phía ngoài còn rộng lớn hơn bọn hắn tưởng tượng rất nhiều.

Nghĩ tới đây, Thắng cũng liền cảm thấy choáng váng.

Nếu thực sự thế giới tồn tại theo cách này, vậy thì so sánh với các thực thể cao cấp ngoài kia, bọn họ chỉ như một con vi khuẩn bé nhỏ mà thôi…

Mọi quyền đối với văn bản chuyển thể này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free