Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 260: Quá khứ và tương lại!

Chẳng mất bao lâu, hai người đã tiến tới kho vật tư, nơi chứa đựng đủ loại tài nguyên phong phú của Hư Không thành.

Nơi này đây, Minh Nguyệt!

Thiên Hầu đi trước, dẫn cô đi vào một gian phòng được xây dựng kiên cố bởi nhiều lớp kim loại kỳ lạ.

Bên trong căn phòng này đang có một chiếc phi thuyền mang số hiệu MZ-VN 2223 nằm im lìm.

Là nó... Minh Nguyệt nhìn về phía chiếc phi thuyền không hề chớp mắt.

Nàng nhận ra nó, chiếc phi thuyền này giống hệt với chiếc phi thuyền mà nữ thủ lĩnh của Hắc Dạ từng miêu tả cho nàng, đây chính là thứ có thể đưa nàng quay lại quá khứ, để cứu được chị mình và gia đình, thoát khỏi thảm họa tận thế.

Minh Nguyệt... cô có thể nói cho tôi biết, thứ này có tác dụng gì không? Thiên Hầu quay sang hỏi cô.

Thiên Hầu, thứ này có thể giúp chúng ta quay về quá khứ, xuyên tới tương lai... là một bảo vật vô giá...

Minh Nguyệt vừa nhìn phi thuyền, vừa giải thích cho Thiên Hầu.

Cô... là muốn quay lại quá khứ, giải cứu phu nhân của thủ lĩnh? Thiên Hầu kinh ngạc, quay sang hỏi cô.

Minh Nguyệt không trả lời, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Cả hai cứ thế rơi vào trầm tư.

Nhưng để có thể cứu được chị ấy, em cần anh giúp... Minh Nguyệt đưa mắt về phía Thiên Hầu, ánh mắt tràn đầy khẩn cầu.

Thiên Hầu có chút động lòng, dù sao hắn cũng xem cô như em gái.

Trong số những người đi theo thủ lĩnh, sớm nhất chính là chị em Minh Nguyệt, rồi sau đó mới đến Thiên Minh, người có chiến lực mạnh thứ hai ở Hư Không thành, tất cả đều là đồng đội và cũng là đệ tử của thủ lĩnh.

Vì chị em Minh Nguyệt có thân phận đặc biệt, nên được mọi người trong căn cứ khá nuông chiều.

Cô muốn tôi giúp thế nào? Thiên Hầu dò hỏi.

Anh hãy giúp em, đưa kẻ bị nhốt trong lao ngục kia thoát ra ngoài...

Minh Nguyệt kiên định, nhìn thẳng vào Thiên Hầu.

Cái này... Thiên Hầu tỏ vẻ khó xử.

Anh yên tâm, chỉ cần anh ăn phần thức ăn em đã tẩm thuốc ngủ, thì anh Thắng sẽ không trách phạt anh được!

Minh Nguyệt vỗ vai Thiên Hầu một cái, như thể tiêm cho anh ta một liều an thần.

Nếu vậy, cô phải giúp tôi một việc... Thiên Hầu chần chừ một lúc, rồi nhìn lại Minh Nguyệt.

Việc gì? Anh cứ nói! Nếu làm được, em nhất định sẽ làm.

Quay trở lại quá khứ, giúp tôi tìm một cậu nhóc tên Nguyễn Mạnh Thành!

Người em trai từng thất lạc của anh? Minh Nguyệt nghi hoặc, nhìn về phía Thiên Hầu.

Đúng vậy, giúp tôi bảo vệ nó... Thiên Hầu gật đầu.

Được, em đồng ý! Vậy ngày mai, chúng ta sẽ tiến hành kế hoạch!

Minh Nguyệt phấn khích gật đầu, sau đó rời đi, để lại Thiên Hầu ở lại một mình.

Đợi cho Minh Nguyệt đã khuất bóng, từ trong bóng tối liền một bóng người bước ra.

Thủ lĩnh... Thiên Hầu hơi khom người, kính cẩn cúi người trước Đỗ Phong.

Ngươi làm tốt lắm... Đỗ Phong gật đầu, định quay người rời đi, thì bị Thiên Hầu gọi với lại từ phía sau.

Thủ lĩnh, có phải kẻ trong ngục kia... có phải là ngài không?

Thiên Hầu đánh liều, mạo hiểm hỏi thủ lĩnh.

Ngươi đoán xem. Đỗ Phong quay lại mỉm cười, nhìn về phía Thiên Hầu.

Thiên Hầu đâu phải kẻ ngốc, chỉ cần xâu chuỗi các sự việc lại với nhau, từ việc Thắng có cùng tên và diện mạo với thủ lĩnh, cộng thêm việc Minh Nguyệt lúc này lại muốn cùng người đó trở lại quá khứ, hắn cũng đã đoán được tám chín phần rằng hai người này là một.

Sao ngài lại làm như vậy? Nếu để họ quay về, chẳng phải sẽ khiến thế giới rơi vào tận thế?

Thiên Hầu khó hiểu, chất vấn Đỗ Phong.

Vừa rồi hắn đưa Minh Nguyệt tới gặp thủ lĩnh Hắc Dạ cùng con tàu kỳ lạ kia, đều là chỉ lệnh của Đỗ Phong.

Hắn còn không biết thứ này có thể đi xuyên thời gian, nếu hắn thực sự biết, chắc chắn sẽ không dẫn Minh Nguyệt đến xem thứ này.

Sau khi biết con tàu đó có thể quay trở lại quá khứ, hắn định ngăn Minh Nguyệt lại, nhưng biết rằng, việc Minh Nguyệt quay trở lại quá khứ đã là chắc chắn, bởi không có hắn, thủ lĩnh cũng sẽ tạo một điều kiện khác để cô giải cứu người đó, quay trở lại quá khứ mà thôi.

Vậy nên hắn quyết định thuận theo ý của thủ lĩnh, nhân tiện nhờ Minh Nguyệt khi trở lại quá khứ sẽ thay mình thu nhận em trai.

Vậy sao ngươi không ngăn cản con bé? Lại đồng ý hỗ trợ? Đỗ Phong nhìn Thiên Hầu đầy hứng thú.

Ta... Thiên Hầu há mồm, không biết phải nói sao.

Haizzz, chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì, nói ra cũng không sao...

Ngươi thấy đấy, hiện tại nhân loại chúng ta đối đầu không phải là đồng loại hay một đám sinh vật thấp kém kia!

Thứ chúng ta sắp phải chiến đấu là lũ người ngoài hành tinh với sức mạnh khủng bố. Nếu cứ ở hiện tại, ta chắc chắn sẽ không thể đối phó được bọn chúng.

Nên ta đã quyết định đưa bản thân trở lại quá khứ để trở nên mạnh mẽ hơn...

Đỗ Phong giải thích từng chút một cho Thiên Hầu nghe.

Nếu nói vậy... thủ lĩnh của Hắc Dạ cũng chính là Minh Nguyệt?

Sau khi nghe thủ lĩnh tiết lộ chân tướng, Thiên Hầu mới kinh ngạc hô lên.

Ồ, sao ngươi đoán được con bé kia là thủ lĩnh của Hắc Dạ? Đỗ Phong kinh ng��c.

Chuyện này nói sau ạ... ta có việc cần thưa thủ lĩnh trước đã, gặp ngài sau! Thiên Hầu không trả lời Đỗ Phong, gã phấn khích, phi thân bỏ đi, nhanh chóng phi đến chỗ lao ngục.

Tên này... Đỗ Phong lắc đầu, lập tức biến mất vào trong màn đêm.

...

Ngày hôm sau, khi trời vừa mới tờ mờ sáng, Minh Nguyệt đã nhanh chóng rời phòng, nhanh chóng lao về phía nhà tù.

Thân ảnh nhanh nhẹn như u linh, thoắt ẩn thoắt hiện trong hành lang tối tăm của nhà tù.

Minh Nguyệt...

Dù có nhanh tới mức nào, một Hoàng cấp cao thủ như nàng sao có thể qua mắt được một Thiên Hầu cấp tọa đây chứ.

Anh Đạt, em mang tới thức ăn cho anh đây! Tất cả thức ăn trong này đều đã được em cho vào một liều thuốc mê, chỉ cần anh ăn hết, chắc chắn sẽ ngủ say như chết.

Minh Nguyệt hí hửng, đặt xuống trước mặt Thiên Hầu.

Thiên Hầu cười khổ, nhìn về phía Minh Nguyệt nói.

Dù đã giao kèo từ trước, cô cũng không nên nói huỵch toẹt ra thế chứ. Thiên Hầu lắc đầu cười, nhận lấy hộp cơm do cô chuẩn bị.

Đây, chìa khóa nhà giam, cô cầm lấy, rồi đem hắn đi đi. Thiên Hầu quăng cho Minh Nguyệt một chiếc chìa khóa, sau đó phất tay ra hiệu cô rời đi.

Vậy em đi cứu người đây!

Minh Nguyệt hí hửng lắc nhẹ chiếc chìa khóa, nhanh chóng vọt thẳng vào trong ngục giam.

Đứng trước phòng giam đang nhốt Thắng, Minh Nguyệt nhanh chóng tra chìa khóa vào ổ.

Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên khi va vào tấm cửa kim loại, khiến không gian yên ắng nơi đây bỗng trở nên sống động hơn.

Từ trong mộng mị, Thắng bị tiếng vang này đánh thức, hắn mơ màng tỉnh dậy, khi thấy có người lạ, hắn liền mở trừng đôi mắt, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn đối phương.

Đừng nhìn ta với ánh mắt như vậy, ta đến để cứu ngươi! Minh Nguyệt tiến tới, giúp Thắng tháo xích sắt.

Nghe được đối phương có thiện ý, Thắng cũng lập tức thu hồi sát khí, khẽ hỏi.

Cô là ai? Sao cô lại giúp tôi?

Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi cần anh giúp, đưa tôi trở về quá khứ! Minh Nguyệt trả lời Thắng.

À há, ra là vậy sao? Thắng tằng hắng một cái, rồi chẳng nói gì thêm.

Sau khi tháo được xích sắt, cả hai liền dẫn nhau ra khỏi phòng giam.

Vì vừa rồi trong ngục tối, Minh Nguyệt không thấy rõ khuôn mặt của Thắng, nên hiện tại khi thấy rõ ràng, nàng liền không nhịn được mà ngẩn người ra.

Chúng ta đi thôi! Thấy đối phương ngẩn người, Thắng liền thúc giục.

A, đi, chúng ta mau rời đi! Minh Nguyệt hoàn hồn, liền ngay lập tức dẫn Thắng đi về phía đại sảnh của nhà tù.

Lúc này, Thiên Hầu đang nằm im lìm trên mặt bàn, diễn như thể đã ngất đi từ lúc nào.

Nhìn thấy không có ai ngăn cản, Thắng mới yên tâm đi theo Minh Nguyệt từ phía sau, cả hai nhanh chóng rời khỏi phạm vi nhà tù.

Đợi hai người họ đi xa, Thiên Hầu liền ngồi dậy, nhìn đống thức ăn mà lẩm bẩm.

Kỳ quái, một liều mê dược cũng không làm ta buồn ngủ... không lẽ mình đã có khả năng kháng độc rồi sao?

Hắn dựa theo lời Minh Nguyệt, ăn hết đống này để ngủ mà, nhưng ăn hết cả phần, vẫn chưa có triệu chứng buồn ngủ.

Tuy thủ lĩnh đã âm thầm đồng ý, nhưng hắn vẫn muốn diễn cho đúng vai, cho giống thật một chút.

Khi hắn còn đang khó hiểu, liền cảm giác một trận nóng bừng từ bụng lan ra kh��p toàn thân.

Ta sắp ngủ sao? Thiên Hầu chờ đợi, chờ cho mê dược phát huy tác dụng, để có thể ngủ một giấc.

Nhưng tiếc là, cơn nóng ngày càng dữ dội, buồn ngủ không thấy đâu, chỉ thấy rạo rực trong người, cảm giác ham muốn ngày càng tăng, cái ấy của hắn cũng dần căng cứng, nhô lên thành một túp lều lớn, nếu không phải nó nhỏ, e rằng cái quần đã bị thủng một lỗ rồi.

Con mẹ nó, không lẽ... con bé này cho nhầm xuân dược?

...

Suốt đường đến nhà kho, cả hai không gặp chút khó khăn nào, chỉ mất chưa đầy một tiếng đã đến trước cửa kho vật tư, khiến Minh Nguyệt có chút nghi hoặc.

Dù nghi hoặc, nhưng nàng vẫn không quá để tâm, bởi hiện tại mục tiêu của nàng là con tàu thời gian, nên nàng ngay lập tức gạt bỏ những vấn đề khó hiểu đó ra khỏi đầu.

Càng thuận tiện, chẳng phải càng đỡ tốn sức hay sao.

Đi, chúng ta vào bên trong! Minh Nguyệt hối thúc Thắng.

Được rồi... Thắng gật đầu, theo sát cô vào nhà kho.

Nhìn quanh, đủ loại vật liệu chồng chất, khiến Thắng có chút hoa cả mắt.

Con tàu ngay kia! Minh Nguyệt đưa tay chỉ, Thắng cũng nhìn theo hướng đó.

Khi thấy con tàu xuyên thời gian do Dạ Vũ chế tạo đang nằm ngay trước mặt, hắn không khỏi xúc động, thực sự muốn bước vào ngay.

Chỉ cần dùng nó, trở lại quá khứ và cố gắng tu luyện, hắn chắc chắn sẽ trả được mối thù này.

Đi, vào bên trong. Thắng đi trước, đưa tay ấn vào chiếc đồng hồ đa năng có tích hợp trí tuệ AI, liên kết với con tàu.

Thắng hiện tại đang mặc bộ đồ của Dạ Vũ, loại trang phục phi hành đời cũ.

Nhờ sự liên kết giữa đồng hồ đa năng và con tàu, Thắng nhanh chóng làm chủ được nó, giờ đây, hắn chính là tân chủ nhân, thuyền trưởng của con tàu MZ-VN 2223.

Thấy cánh cửa vang lên vài tiếng ken két rồi từ từ mở ra, Minh Nguyệt liền không khỏi phấn khích. Sắp rồi, nàng sắp cứu được toàn bộ nhân loại rồi.

Truyen.free hân hạnh mang đến bạn bản dịch chất lượng cao này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free