Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 26: Cự sam có linh hồn

“Haizz, chẳng lẽ phải về lấy chỗ tre lớn đó làm nhà sao?”

Thắng đưa tay vuốt mồ hôi trên trán. Đã ba tiếng trôi qua kể từ lúc xuất phát, anh đã đi được tổng cộng mười bảy cây số nhưng vẫn chưa tìm thấy vật liệu nào ưng ý.

Trải qua một đêm không ngủ, sáng sớm Thắng đã lên đường tìm kiếm vật liệu. Đến tận gần trưa mà vẫn chưa tìm được thứ gì thích hợp, khiến anh cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Thắng quyết định dừng lại nghỉ ngơi, đợi tinh thần ổn định rồi mới đi tiếp.

Tìm kiếm xung quanh, Thắng thấy một thân cây khá lớn, liền tiến lại gần và trèo lên.

Việc lựa chọn nghỉ ngơi trên cây cao rất hợp lý, vừa giúp anh có tầm nhìn bao quát xung quanh, lại tránh được hung thú và độc trùng dưới mặt đất.

Thắng không biết đây là loại cây gì, nhưng nó cao đến năm mươi mét, cành lá sum suê, bên trên treo rất nhiều trái cây. Sợ có độc, Thắng không dám hái ăn thử.

Ngồi trên cành cây lớn, tay cầm thương đặt ngang người, lưng dựa vào thân cây, Thắng nhắm mắt dưỡng thần.

Dù thần hồn có mạnh mẽ đến đâu, việc thức trắng một đêm, tâm thần luôn căng thẳng cũng khiến Thắng cảm thấy hơi oải.

Anh sợ rằng nếu cứ đi tiếp với tinh thần căng thẳng mãi thế này, sớm muộn gì cũng kiệt sức, ảnh hưởng đến tu tâm.

Tuy đang dưỡng thần, nhưng ý thức anh vẫn cẩn trọng đảo qua xung quanh để đề phòng.

Từ xa, một dải xanh lục đang trườn về phía này, nó thè lưỡi tiến về phía Thắng.

Kể từ khi phát hiện ra sự hiện diện của Thắng, nó đã luôn chú ý bám theo, chờ thời cơ hạ sát.

Sở dĩ thế là vì, sau khi thoát khỏi địa bàn của cự ngạc, Thắng đã tiến vào một khu rừng trông có vẻ rậm rạp, âm u với nhiều hệ sinh thái nguyên sinh.

Vì ở bên ngoài không tìm được vật liệu ưng ý nên anh đã thử đi vào đây. Từ lúc đó, Thắng luôn có cảm giác bị rình rập, đồng thời cảm thấy thể lực xuống dốc rất nhanh.

Nghĩ rằng đó là do mình mệt mỏi sinh ra ảo giác, nên Thắng mới dừng lại nghỉ ngơi.

Trong tiềm thức, Thắng không quên phóng thần thức chú ý mọi động tĩnh xung quanh, bởi càng lúc anh càng cảm thấy nguy hiểm đang kề cận.

“Vù.”

Một tiếng xé gió lao tới. Đang ngồi tĩnh tọa, Thắng bỗng mở trừng mắt, tay đang cầm thương liền đâm thẳng tới.

“Phập.”

Một tiếng da thịt vang lên, Thắng đã nhanh gọn giải quyết trong một nốt nhạc.

Đưa mắt nhìn lại, Thắng thấy một con rắn xanh lục bị cây thương đâm xuyên người, đang lủng lẳng. Hình thể nó trông cũng không quá to, chỉ dài khoảng hai mét.

Thắng nhanh chóng rút cây thương ra, rồi lấy dao xẻ bụng con rắn, moi ra một viên mật to bằng cái chén lớn.

Không nói nhiều, anh đưa mật lên miệng và nuốt chửng. Một vị đắng chát ập tới khiến Thắng hơi nhăn mặt, nhưng ngay sau đó, cảm giác toàn thân lại tràn trề sức mạnh như ban đầu.

Cảm thấy mối nguy hiểm chỉ là một con vật nhỏ bé, không phải cấp Sư hay Tông như con cự xà, Thắng lấy làm khó hiểu.

Nhìn cái xác trước mặt, không hiểu sao cảm giác nguy hiểm đó vẫn chưa dứt, khiến Thắng vẫn hoang mang không thôi.

“Mẹ kiếp, khu rừng này có tà khí. Biến khỏi đây mau!” Nói đoạn, Thắng vác con rắn đã chết lên vai, men theo đường cũ chạy ra khỏi khu rừng.

Sâu trong khu rừng, một đôi mắt lớn đang mở trừng trừng, chỉ đến khi Thắng rời đi, đôi mắt này mới nhắm lại.

Đang co giò chạy bán sống bán chết, Thắng không hề hay biết những điều này. Điều anh nghĩ đến lúc này là phải chạy ra thật nhanh, thoát khỏi cái chốn quỷ dị này.

Không biết tại sao, nhưng khi ở trong khu rừng đó, Thắng luôn có cảm giác bị nhìn chằm chằm, linh lực trong cơ thể cũng hao hụt nhanh chóng mà không rõ nguyên nhân.

Đến bìa rừng, cảm giác đó mới vơi đi. Phải đến khi hoàn toàn rời khỏi đó, cảm giác này mới biến mất hẳn.

Quay lại nhìn phía sau, Thắng thầm ghi nhớ rồi tự nhủ: “Đợi ông lên cấp Sư, à không, lên cấp Tông, ông sẽ quay trở lại xem thứ quỷ gì dám hù dọa “tiểu bảo bảo” này à!”

Đưa tay vỗ nhẹ xuống quần, như để trấn an bản thân, Thắng mới quay người trở về cây đại thụ.

Chặng đường lần này khá dài, nên đến gần chiều tối Thắng mới về tới đầm nước. Lương thực và nước uống cũng đã cạn từ lâu, túi da rắn mang theo để đựng dược thảo thì rỗng không.

Hôm nay có vẻ là một ngày không mấy may mắn, chẳng tìm được gì ra hồn. Chỉ có mỗi cái xác rắn xem như vớt vát được chút ít, khiến Thắng không hề vui vẻ chút nào.

Kéo xác rắn ra đầm nước để làm thịt, vì con rắn có thân hình nhỏ bé và anh cũng đã có kinh nghiệm, nên Thắng dễ dàng xử lý xong con rắn nhỏ này.

Máu tươi lan rộng ra cả đầm nước, khiến lũ cá bên dưới như vớ phải vàng mà điên cuồng lao tới tranh giành.

Ở trên b��� nhìn xuống, Thắng bỗng nảy ra ý tưởng muốn trồng cây nuôi cá như Đen Vâu. Quả nhiên, khi con người ta thấy thứ gì đẹp mắt là tâm tham sẽ nổi lên, từ đó nảy sinh những ý tưởng đẹp đẽ để thỏa mãn chúng.

Vác xác rắn lên vai, Thắng đủng đỉnh đi qua chỗ thi thể cự xà đang phân hủy, nhìn lũ xà trùng ngoe nguẩy khiến Thắng rùng mình đôi chút.

“May mà mình không mắc chứng sợ lỗ, nếu không thì “bảo bảo” này lại bị hù chết rồi.”

Đang ăn uống no nê, lũ trùng bỗng dừng lại, im lìm nằm bất động.

Thấy lạ, Thắng liền đứng lại, gãi đầu gãi tai nhìn chúng. Tính tò mò vốn đã ăn sâu vào máu thịt con người, dù ở đâu cũng khó mà bỏ được.

Bỗng chúng bắt đầu chuyển động, hướng về phía Thắng mà bò tới.

Thấy cảnh này, Thắng giật bắn cả mình, vội vác xác rắn lên vai rồi co giò bỏ chạy. Phía sau, lũ xà trùng vẫn theo đuổi không buông, khiến Thắng dở khóc dở cười.

Chạy cả một quãng dài vẫn thấy chúng bám theo sát gót, Thắng xác định bọn chúng muốn cái thứ đang vác trên vai mình. Anh liền nhắm mắt cắn răng, vứt lại một nửa thân rắn. Lúc đó anh mới thành công cắt đuôi lũ xà trùng.

Về tới nơi ở của mình, tuy nơi đây chưa có mái che nắng che mưa đàng hoàng, nhưng sâu trong tâm, Thắng đã coi Đại thụ là ngôi nhà thứ hai của mình.

Thả xác rắn xuống, Thắng tiến gần đến, ôm lấy gốc cây đại thụ. Đây như một hành động thể hiện sự tin tưởng của Thắng đối với Đại thụ trước mặt, nhờ có nó mà anh thành công trụ vững đến bây giờ.

Như cảm nhận được tâm tình của Thắng, cây đại thụ cũng tỏa ra một luồng hơi thở nhẹ nhàng giống hôm trước, phủ xuống chỗ anh. Nguồn năng lượng xanh lục trong cơ thể anh cũng theo đó bay ra, hòa hợp với hơi thở của đại thụ.

Thắng lại tiến vào không gian kỳ ảo. Ở đó anh lại được trải nghiệm quá trình sinh trưởng của đại thụ. Không giống lần trước chỉ qua loa, lần này anh thực sự cảm nhận rõ ràng từng chút một.

Phải đến khi đại thụ mọc lên cao quá trăm mét, nó mới dừng lại. Trong hư vô mờ ảo đó, nó hóa thành hình một đứa bé thân gỗ màu nâu, với chùm tóc là những chiếc lá đan xen nhau.

Chỉ thấy nó đưa đôi tay nhỏ bé chỉ vào thân cây, rồi hướng về phía Thắng lắc đầu mỉm cười.

Thắng khó hiểu, lấy làm kỳ lạ, đưa tay định chạm vào đứa bé thì bỗng một lực đẩy mạnh mẽ dội tới, khiến anh bị đẩy văng ra xa, thoát khỏi mộng ảo.

Vẫn đang trong tư thế ôm cây, Thắng bỗng nhiên tỉnh hồn. Đánh giá xung quanh, anh thấy mình vẫn còn đang đứng trước gốc cây.

Nhìn về phía đại thụ, ánh mắt Thắng trở nên thêm mông lung.

Theo những trải nghiệm vừa rồi, hẳn đó là quá trình sinh trưởng của Đại thụ. Vậy đứa bé kia, hẳn là Đại thụ sinh linh. Chỉ có cách giải thích này mới đủ sức thuyết phục về những gì Thắng vừa nhìn thấy.

Sau việc này, Thắng khẳng định gốc cự sam này quả thực không tầm thường, và việc bản thân giác ngộ được pháp tắc sinh mệnh cũng chính là nhờ có nó. Nếu không, anh chưa chắc đã chạm được tới pháp tắc.

Có vẻ như lần câu thông này, Đại thụ muốn hỏi han sức khỏe của Thắng.

Nghĩ vậy, Thắng càng thêm tin tưởng vào suy nghĩ của mình, càng thêm đặt niềm tin vào Đại thụ, quyết định nhanh chóng làm một căn nhà trên cây để cùng nó ở chung một chỗ.

Nhưng thật ra, Đại thụ chỉ muốn nhắc nhở Thắng, vì mỗi lần đi về, anh lại khắc lên thân nó, khiến nó khá khó chịu nên muốn dùng ngôn ngữ tâm linh để giao tiếp.

Lần đầu tiên, Đại thụ cảm nhận được sự an tĩnh từ Thắng, muốn câu thông làm bạn, vô tình tạo điều kiện cho anh. Lần thứ hai, tức là lúc này, nó muốn nhắc Thắng đừng tự tiện khắc lên thân nó nữa. Đại thụ khó chịu, nhưng có vẻ như đã diễn giải không tốt, khiến Thắng hiểu sai.

Chứ nếu Đại thụ mà biết được tâm tư của Thắng lúc này thì chắc chắn nó sẽ vội vàng nhổ rễ chạy thật xa, tránh xa cái tên tà ác này.

Phiên bản văn bản này đã được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free