(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 259: Thay đổi ký ức
Trên mặt đất, giờ chỉ còn lại Thắng và Bạo Vương. Đỗ Phong lạnh lùng rảo bước đến gần, đưa tay bóp cổ Thắng, nhấc bổng hắn lên rồi hừ lạnh một tiếng.
“Muốn chạy à? Ta muốn xem lần này ngươi chạy đằng trời!”
“Haha... muốn giết thì giết đi, nói nhiều làm quái gì!”
Thắng nhếch mép gằn giọng, khóe miệng theo đó rỉ ra một giọt máu tươi.
Vừa rồi, sau khi túm được chân, Đỗ Phong đã quật mạnh Thắng xuống đất. Cơ thể mất đi sự bảo vệ của Dạ Vũ, hắn ngay lập tức trọng thương, lục phủ ngũ tạng đã nát bấy. Cũng may nhờ có sinh mệnh pháp tắc điên cuồng chữa trị, hắn mới giữ lại được mạng sống.
“Haha, ta sẽ không giết ngươi. Trái lại, ta sẽ cướp đoạt hết sức mạnh của ngươi, để ngươi nếm trải sự bất lực và vô vọng...”
Đỗ Phong hơi kéo Thắng về phía mình, thì thầm vào tai hắn.
Nói đoạn, hắn liền triển khai pháp tắc cướp đoạt.
Thắng cũng không phải quả hồng mềm. Ngay khi đối phương định tước đoạt hủy diệt pháp tắc của hắn, Thắng liền thôi động, phản thôn phệ. Nhưng đáng tiếc là... dù hắn có thôn phệ bao nhiêu, cũng không thể rút cạn toàn bộ sức mạnh của Đỗ Phong. Trong khi đó, hủy diệt pháp tắc lại đang với tốc độ nhanh chóng, chuyển hóa sang cơ thể Đỗ Phong.
Lúc này, Thắng chỉ có thể bất lực, mặc cho đối phương tước đoạt hủy diệt pháp tắc và cả Quỷ Giới của hắn.
Hắn không hiểu tại sao, khi đối đầu với kẻ này, hủy diệt pháp tắc của hắn không thể hoàn toàn triển khai. Dù hắn cố gắng thôn phệ đến mấy, đối phương vẫn dồi dào cả sức lực lẫn Pháp tắc.
Thắng không hề hay biết, sáng tạo và hủy diệt là khắc tinh của nhau. Ngay khi hắn thôn phệ, cũng là lúc Đỗ Phong vận dụng sáng tạo pháp tắc.
Hơn nữa, sự chênh lệch cực lớn về cảnh giới cũng là một phần nguyên nhân khiến Thắng phải nếm trải quả đắng.
Khi Thắng đang bất lực, mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm, bỗng từ xa vọng đến những tiếng gào thét giận dữ.
“Mẹ kiếp Hư Không thành, mau thả thủ lĩnh bọn tao ra!!!”
“Mẹ nó, trai gái già trẻ, ông đây chơi tất!”
“Thủ lĩnh, bọn ta đến cứu người!”
Đưa mắt nhìn qua, Thắng thấy một đoàn người đông đảo đang lao về phía này. Bọn họ không phải thế lực nào khác, chính là đám binh sĩ Hắc Dạ đã tháo chạy trước đó. Chỉ là... lần này, họ lại bá khí, dũng mãnh như sơn lâm, cùng nhau gào thét đòi Hư Không thành trả người.
Tuy tất cả đều chỉ là cấp Tông, lác đác vài tên Vương cấp, cùng với Hoàng cấp Sát Vương và Giới Tọa Lang Vương, nhưng uy áp phát ra phải nói là chấn động cửu trọng thiên.
Thấy cảnh này, nội tâm Thắng rúng động, có chút xúc động muốn khóc. Thực con mẹ nó, thật khó chịu!
“Khốn nạn, mau thả chủ nhân!” Bạo Vương đang nằm bên cạnh cũng bị những tiếng hô này đánh thức, vội vàng tỉnh dậy, gầm lên giận dữ về phía Đỗ Phong.
Lúc này, hắn có thể cảm nhận được tinh thần lực và sức mạnh của chủ nhân đang ngày một xói mòn. Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng chủ nhân sẽ không sống nổi.
Vừa ổn định thân thể, Bạo Vương đã ngay lập tức lao tới, giáng một quyền vào Đỗ Phong.
Quyền pháp này mang theo tuyệt kỹ phá hồn, tuy sát thương lên thể xác có thể bằng không, nhưng sát thương đánh vào linh hồn lại cực lớn.
Vừa thấy Bạo Vương xuất quyền, Đỗ Phong liền nghiêm mặt, vội vàng dùng pháp tắc ngăn cản công kích của đối phương.
Thấy quyền pháp của mình vừa ra đã bị cản lại, Bạo Vương liền gầm lên, muốn tiếp tục tung ra quyền thứ hai.
Nhưng Đỗ Phong đâu phải kẻ hiền lành. Việc Bạo Vương liên tục phá đám bên cạnh đã khiến hắn bực m��nh, vội sử dụng một loại pháp tắc gây ngủ. Thế là Bạo Vương đang hung hăng lao tới, liền ngay lập tức lăn quay ra ngủ.
Đám người Hắc Dạ cũng vừa kịp lúc tiến đến gần trăm mét, khí thế ngút trời.
“Mau chạy đi!” Thắng gào thét trong vô vọng.
“Thủ lĩnh, tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày!” Các binh sĩ hô hào, giọng nói lớn tiếng vang vọng.
Khi nhìn thấy cảnh này, Đỗ Phong bất ngờ bị một cơn đau đầu ập đến, khiến hắn có chút mê man, rồi một đoạn ký ức bỗng trỗi dậy.
Sau khi thấy rõ đoạn ký ức này, hắn mới lắc đầu, bất giác nở một nụ cười, rồi tiếp tục phóng thích lượng lớn pháp tắc gây mê mà hắn vừa dùng lên Bạo Vương, hướng về đám binh sĩ Hắc Dạ.
Các binh sĩ vừa tiến vào phạm vi, liền ngay lập tức đổ gục, ngã nhào lên nhau chìm vào giấc ngủ. Hơn hai ngàn tên cứ thế lăn quay ra ngủ.
Với những kẻ khác, chúng đã phải chết vạn lần. Nhưng với Bạo Vương và đám binh sĩ Hắc Dạ này, lại là một trường hợp đặc biệt. Hắn không muốn bọn họ chết sớm, nhất là phải chết dưới tay mình...
Không còn ai ngăn cản, Đỗ Phong đã có thể dễ dàng tiếp tục cướp đoạt toàn bộ sức mạnh của Thắng.
Sức mạnh nhanh chóng xói mòn, khiến Thắng không thể chịu đựng áp lực này mà ngất lịm đi.
Sau khi cướp đoạt thành công hủy diệt pháp tắc, Đỗ Phong liền tiến vào tiềm thức của Thắng.
Trong tiềm thức, Đỗ Phong lơ lửng trên không trung, nhìn xuống thần ma bia.
Muốn kết hợp sáng tạo và hủy diệt lại với nhau, hắn cần chiếm đoạt tạo vật này. Do đó, khó tránh khỏi việc cướp đoạt một lượng lớn thần hồn của Thắng.
“Quá khứ của ta... ta xin lỗi!”
Nói rồi, hắn liền đưa tay ra, bắt đầu sử dụng hủy diệt pháp tắc mà mình mới cướp đoạt được, hướng thần hồn và thần ma bia mà thôn phệ.
Lòng bàn tay mở ra, một hố đen to lớn xuất hiện, kèm theo đó là một lực hút cực mạnh, thôn phệ toàn bộ vùng không gian này.
Từng giây từng phút trôi qua, nơi đây lập tức trở nên tiêu điều, thần ma bia cứ thế dễ dàng bị Đỗ Phong lấy đi, không chút khó khăn.
Nhìn thức hải tan nát tiêu điều, h���n đang định quay trở lại thực tại thì bỗng phát hiện một thân ảnh đang ẩn hiện phía xa.
“Di...” Đỗ Phong khẽ kêu lên một tiếng, thoắt cái đã hiện diện trước mặt đối phương.
“A, đại nhân, ta... ta không thấy gì cả, thật sự không thấy gì cả...” Thiên Đạo Wolf sợ hãi quỳ sụp xuống, dập đầu về phía Đỗ Phong.
“Thiên Đạo Wolf?” Đỗ Phong ánh mắt đầy thâm ý, nhìn về phía đối phương.
“Đại nhân, có tiểu cẩu đây ạ!” Thiên Đạo Wolf sợ hãi đáp.
Hắn ta vừa mới thoát khỏi lao tù, tương lai quang minh ngay trước mắt. Hiện tại mà bị tiêu diệt thì thật sự là khóc không ra nước mắt...
“Được thôi, vậy ngươi muốn chết hay sống?” Đỗ Phong mỉm cười nhìn Thiên Đạo Wolf.
“A, tất nhiên là sống chứ ạ!”
Không hiểu tại sao, nhưng khi Wolf thấy đối phương nở nụ cười, y lại liên tưởng đến ác ma.
“Tốt, vậy ngươi hãy ký vào đây!” Đỗ Phong đưa ra trước mặt Wolf một tấm phù lục.
“Đây là...” Wolf tò mò nhìn về phía Đỗ Phong, mong hắn giải thích. Nhưng thay vì mở lời giảng giải, thứ hắn nhận được lại l�� một đôi mắt sắc lạnh.
“A, ta ký, ta ký...” Quá sợ hãi, Wolf chỉ có thể buộc phải đánh thần hồn của mình lên tấm phù văn.
Thấy Wolf đã ký xong, Đỗ Phong mới nhẹ nhàng giải thích.
“Đây là phù văn chủ nô. Sau khi ngươi ký khế ước này, ngươi sẽ trở thành nô lệ của Thắng. Nếu hắn chết, ngươi cũng chết. Nếu hắn sống, ngươi cũng sống...
Và quan trọng nhất là... nếu hắn muốn ngươi chết, chắc chắn ngươi sẽ không sống qua canh năm! Hiểu rồi chứ?”
“Ẹc...” Wolf ngớ người, bần thần tại chỗ.
Y còn tưởng mình sắp được thoát khỏi nơi khốn nạn này, nhìn thấy ánh sáng tự do. Giờ thì hay rồi, bị đối phương bắt trở thành nô lệ, không những vậy còn phải làm bảo mẫu cho tên nhân loại này. Giờ hắn phải làm sao?
“Ngươi có ý kiến?” Đỗ Phong lạnh lùng nhìn gã, khiến gã rùng mình, vội lắc đầu nguầy nguậy.
“Tốt, ta sẽ truyền cho ngươi công pháp Tạo Thế Pháp. Một khi Thắng chữa trị lại thần hồn, ngươi lập tức truyền thụ toàn bộ cho hắn!
Ngươi nên biết, nếu động tay động chân, để Thắng không thể trở nên mạnh hơn, dẫn tới việc không có sức mạnh tự vệ, thì ngươi và hắn hãy tự lo liệu cho số phận của mình!”
Nói xong, Đỗ Phong liền truyền thụ toàn bộ Tạo Thế Pháp cho Wolf, mặc kệ hắn lúc này nhăn nhó không thôi.
Những điều Đỗ Phong vừa nói, Wolf biết rõ ràng. Nếu không khiến tân chủ nhân này mạnh lên, bảo vệ tốt tính mạng của hắn, e rằng cả mạng mình cũng khó giữ!
Cũng chẳng mất bao lâu, Đỗ Phong đã truyền thụ toàn bộ cơ sở tu luyện Tạo Thế Pháp cho Wolf. Loay hoay một hồi, cảm thấy vẫn chưa đủ, hắn lại tiến hành cướp đoạt ký ức của Thắng, rồi cấy vào đó một ảo ký ức.
Toàn bộ ký ức về Hắc Dạ và Minh đều bị hắn cướp đi, thay vào đó là một tầng ký ức ảo mộng.
‘Trong ảo mộng này, sau khi xuyên thời gian, Thắng liền được các huynh đệ tại một thế lực cưu mang, nhưng cuối cùng lại bị một tên cao thủ ra tay giết chết. Thắng vẫn sống, nhưng lại bị đối phương cướp đoạt toàn bộ sức mạnh, và bị nhốt tại địa lao...’
Cảm thấy như vậy hẳn là ổn, Đỗ Phong liền ngay lập tức cho người khiêng mấy ngàn binh sĩ Hắc Dạ vào trong thành.
Còn Bạo Vương và Thắng, đều được Đỗ Phong cử người mang đi, giam giữ riêng biệt.
Đêm tối tại Hư Không thành.
Trong một lao ngục hắc ám, chỉ le lói chút quang mang từ phía trần nhà, nơi những chiếc bóng đèn điện đang nhạt nhòa.
Hẳn là bóng đèn nơi đây đã lâu chưa được thay, n��n công suất có vẻ yếu, ánh sáng phát ra có chút mờ ảo, không thể soi sáng hoàn toàn ngục giam.
Lúc này, có hai thân ảnh, một nam và một nữ, đang đứng bên ngoài một phòng giam.
Người phụ nữ lên tiếng trước.
“Thiên Hầu, anh chắc chứ? Kẻ này thực sự giống thủ lĩnh cả về khuôn mặt lẫn tên ư?”
“Đúng vậy, Minh Nguyệt. Kẻ này chính là người mà thủ lĩnh không muốn cô biết tới!” Thiên Hầu đứng bên cạnh gật đầu.
“Ra là vậy... Vậy anh ta có còn cho anh biết về bất kỳ con tàu kỳ lạ nào khác không?”
“Có, là một con tàu khá lớn, đang được cất giữ trong kho vật tư!” Thiên Hầu gật đầu.
“Mau đưa em đến đó!” Minh Nguyệt lập tức thúc giục.
“Được, chúng ta đi thôi!” Thiên Hầu gật đầu đồng ý, vội đi trước dẫn đường.
Trong phòng giam, một kẻ mình mẩy đầy thương tích, đang bị xích ở bên trong. Đôi mắt đang nhắm chặt bỗng mở trừng, bên trong tràn đầy sự căm phẫn.
“Thiên Minh... ta phải giết ngươi! Tên chó chết!”
Bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu của truyen.free, ngôi nhà của những câu chuyện diệu kỳ.