(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 256: Tiếp tục giao dịch.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, Bảo Quang tự đã chật kín người, gươm giáo, súng ống giương cao, tràn ngập sát khí.
Lúc này, tại chính điện của Bảo Quang tự, Thắng và Minh cùng nhóm người đang mang thần sắc ngưng trọng, dõi mắt về phía hư không.
Ở đó hiện đang trôi nổi một tòa thành trì màu đồng chói mắt, phát ra những tia kim quang rực rỡ, bao phủ cả ngôi chùa Ba Vàng.
Trên tường thành, một thân ảnh mặc bạch bào đứng đó, nhan sắc không nhìn rõ vì đối phương đã che kín bằng một chiếc mặt nạ cùng màu.
Bên cạnh y là một nhóm người, ai nấy đều hung tợn, sát khí đằng đằng, căm tức nhìn xuống đám người của Thắng.
“Thắng, ngươi có muốn thực hiện một giao dịch với ta không?”
Đỗ Phong nhã nhặn với một thân bạch y, trông hắn rất có dáng vẻ tiên phong đạo cốt.
“Giao dịch ư? Ha ha, ngươi thì có gì đáng giá để giao dịch với ta? Đám người này của ngươi, hiện tại đã thành người của ta rồi. Ngươi muốn cướp lại ư? Đừng có mơ!”
Thắng khinh bỉ nhìn về phía Đỗ Phong.
Nếu là mấy ngày trước, hắn còn sợ hãi thế lực của đối phương, nhưng hiện tại thì không hề, bởi trong tay hắn đang có hơn ngàn tên tử sĩ, tất cả đều là cấp hoàng.
Sau khi bắt được đám tù nhân này, ngoài những lúc ân ái cùng tân nương trong phòng, hắn còn nhân cơ hội đám người này yếu kém mà đánh một khế ước nô lệ vào tiềm thức bọn họ.
Hiện tại, đám người này chính là tử sĩ, sẵn sàng hy sinh vì hắn.
Thử hỏi, khi thả ra hơn trăm tên cấp hoàng điên cuồng, liệu có đáng sợ không? Đó chính là lý do vì sao Thắng lại vô cùng tự tin khi đối đầu với Đỗ Phong.
“Hừm... ta muốn đổi người...” Đỗ Phong không hề tỏ ra tức giận, trái lại còn khẽ cười một tiếng.
Thấy thái độ hài hòa của Đỗ Phong, Thắng âm thầm kinh ngạc.
Tên này hoàn toàn khác với mấy ngày trước, tâm thái bình ổn hơn rất nhiều, không giống với điệu bộ cợt nhả, dễ bị chọc tức. Chẳng lẽ là hai người khác nhau? Thắng miên man suy nghĩ.
“Đổi ư? Haha, ngươi còn có thứ gì đáng giá để ta trao đổi?” Thắng ha hả cười lớn, không coi đối phương ra gì.
“Ngươi còn chưa biết thứ ta muốn giao dịch là gì mà.” Đỗ Phong ý vị thâm trường nhìn Thắng.
Nghe được điệu bộ này, lòng Thắng bỗng lộp bộp vài cái.
Không lẽ, đối phương lại bắt được người mà hắn quen biết? Đảo mắt qua xung quanh, không hề thiếu một tên đồng bạn nào.
Minh, Dạ Vũ, Tiểu Thử, Cốt Toại... các nàng vẫn ở ngay đây, vậy đối phương lấy tự tin ở đâu? Chẳng lẽ...
Quả nhiên, khi Thắng vừa mới nhớ tới bản thân còn hai tên đồng bạn, thì đối phương cũng đã dẫn Hoàng cùng Bạo Vương đi ra, cả hai đều bị trói chặt như một chiếc bánh chưng.
“Anh Thắng! (Chủ nhân!)”
Khi hai người vừa được đưa lên trên thành, nhìn thấy Thắng ngay bên dưới, liền phấn khích hô to.
“Hoàng, Bạo Vương! Sao các ngươi lại ở đây?”
Thắng nhăn nhó khuôn mặt.
Hắn cứ tưởng hiện tại bản thân đang chiếm thế thượng phong, nhưng xem ra, hắn đã quá tự đắc rồi.
“Sao? Ta sẽ đổi hai người này lấy toàn bộ binh sĩ của ta, ngươi thấy sao?”
Đỗ Phong không giận mà tự uy, ánh mắt hơi híp lại nhìn về phía Thắng.
Thắng cũng căng thẳng, nhìn về phía tên thủ lĩnh này.
Kẻ hiện tại và kẻ hôm trước nói chuyện với hắn như hai thái cực khác nhau; tên kia có tính cách hơi điên, tự đại, tên này lại trầm ổn, bình tĩnh, thực khiến Thắng không biết phải làm sao để đối phó.
Với những kẻ dễ nóng giận, hắn có thể dựa vào sự nóng nảy, cục súc của đối phương, chơi trò khích tướng nhằm chiếm thế chủ động, nhưng trước mặt hắn lại là một kẻ bình tĩnh đến lạ thường.
Đáng tức giận nhất vẫn là vừa rồi, hắn đã lỡ lời, thể hiện sự lo lắng của bản thân, dẫn tới việc bị đối phương nắm bắt tâm lý, biết được hai người này đối với hắn cũng rất quan trọng. Hiện tại, muốn dùng kế khích tướng đã không còn được nữa.
Nhưng không thử, sao biết được có hiệu quả hay không?
“Hừ, đổi hai người lấy ngàn tên tử sĩ? Ngươi nói hay thật, nếu ta không đồng ý thì sao?”
Thắng lạnh lùng nhìn về phía Đỗ Phong gằn giọng.
“Haha, thì sao? Thì như vậy chứ sao!” Đỗ Phong đưa tay ra, chém cụt một tay của Bạo Vương một cách không thương tiếc, máu tươi cũng từ vết thương bắn ra xối xả.
Thấy cảnh này, Thắng bất giác thắt chặt tim gan.
Con mẹ nó, hắn cứ ngỡ đối phương cũng là một bản thể khác của mình, hẳn sẽ có chút lòng trắc ẩn, ai ngờ lại quyết đoán đến vậy, không nhiều lời, trực tiếp ra tay.
May mà chỉ là chém dọa, chỉ cắt đứt một chi, nếu mà chém đầu, sợ là Bạo Vương chẳng còn toàn thây đứng đó.
Khốn nạn! Thắng nghiến răng ken két, khiến Minh đứng bên cạnh cũng nghe rõ ràng.
“Thôi được, ta sẽ thả đám binh sĩ của ngươi, với một điều kiện: thả bạn của ta!”
Thắng tức giận, hít một hơi thật sâu. Khi nhịp tim bình ổn, hắn mới làm chủ được suy nghĩ của mình, hướng Đỗ Phong chấp thuận.
“Tốt, ngươi hãy cho toàn bộ người của ta ra, rồi chia làm hai lượt giao người. Nửa số người của ta sẽ đổi lấy một người, khi đám người lượt một đã vào Hư Không thành, chúng ta mới tiếp tục quá trình đổi người... ngươi thấy sao?”
Đỗ Phong vẫn giữ thái độ bình thản, không hề có chút nóng vội hay tức giận, vẫn là một màn sương mù khiến Thắng không thể nhìn rõ mà nắm bắt.
“Được!”
Hiện tại thế chủ động là của đối phương, không phải của hắn, nên Thắng chỉ có thể mặc cho Đỗ Phong quyết định.
“Tốt, vậy tiến hành đổi người!”
Nói xong, Đỗ Phong liền phất tay, cả tòa thành đang trôi nổi trên không trung liền ngay lập tức đáp xuống mặt đất, phá hủy lượng lớn kiến trúc của chùa Ba Vàng.
Sau khi đã yên vị trên mặt đất, Đỗ Phong liền cho đám binh sĩ thả người, kẻ đầu tiên bọn hắn muốn thả là Hoàng.
“600 tên Hư Không thành lên trước, theo các ngươi thủ lĩnh về đi!”
Từ phía bên này, Thắng cũng lập tức ra lệnh cho binh sĩ Hư Không thành, cho bọn họ quay về căn cứ.
“Minh... bộ giáp anh đưa, em đã mặc chưa?” Thắng quay sang nhìn Minh với ánh mắt trìu mến, tràn đầy yêu thương.
“Em mặc rồi!” Minh gật đầu. Nàng không biết tại sao Thắng lại khăng khăng bắt nàng phải mặc bộ phi hành gia của hắn, nhưng xuất phát từ sự tin tưởng vào người mình yêu, nàng bèn quyết định mặc vào.
Nghe vậy, Thắng liền gật đầu nói tốt, sau đó không hỏi thêm gì, mà nhìn về phía Đỗ Phong.
Đỗ Phong, ở phía bên kia chiến tuyến, khi nhìn thấy Thắng và Minh thân mật, lông mày bất giác nhíu chặt. Một cảm giác đau nhức bỗng vây lấy toàn bộ đại não, và từ sâu thẳm tiềm thức, một đoạn ký ức hiện lên rõ ràng...
“Cuối cùng... họ cũng đã cùng nhau ân ái rồi sao?”
Đỗ Phong cười khổ một tiếng, không biết nói gì cho phải. Mười một năm gìn giữ cho con bé, nay lại bị một kẻ khác – mà thật ra cũng chính là mình – cướp mất trinh tiết của nàng, thực khiến hắn cảm thấy có chút vướng mắc.
Thắng nghiêm trọng nhìn về phía Hoàng, khi thấy cậu nhóc đã bình tĩnh trở lại, tiến về phía mình, Thắng mới vui vẻ, bóp vai thằng bé.
“Anh Thắng, em xin lỗi... nếu không phải tại em muốn khởi hành trước, thì cả em lẫn sư phụ cũng sẽ không bị bắt, anh cũng không phải khó xử như bây giờ...”
Hoàng bùi ngùi, khuôn mặt già dặn của thằng nhóc nhăn nhó, trông không khác gì một lão già khốn khổ.
Thấy thằng nhóc này ủy mị như vậy, Thắng lắc đầu nói.
“Thằng nhóc, mọi thứ đã là số mệnh sắp đặt. Dù chú mày có đi cùng anh, chắc chắn vẫn sẽ bị bắt thôi, nên đừng tự trách mình! Nghe chưa? Hãy trách sao số chú như cứt chó ấy!”
“Anh Thắng... cái này là đang an ủi, hay đang vắt thêm chanh vậy?” Hoàng thút thít, nhìn về phía Thắng.
“Thôi, chú mày biến qua một bên, chuẩn bị căng thẳng tinh thần chiến đấu đi... kẻo lát nữa lại bỏ mạng bây giờ!”
Thắng đạp đối phương ra xa, sau đó nhắc nhở.
Nghe vậy, Hoàng đang sướt mướt, liền lập tức chỉnh đốn lại, ánh mắt cũng tràn đầy chiến ý nhìn về phía đám người Hư Không thành.
“Dạ Vũ, Ký Sinh!” Thắng hướng Dạ Vũ bên cạnh ra hiệu.
Nghe mệnh lệnh từ thần vương, Dạ Vũ không dám chậm trễ, liền lập tức tiến vào cơ thể Thắng.
Thấy cảnh này, toàn bộ binh sĩ Hắc Dạ cũng căng thẳng tinh thần, đám Hắc Phong đang nằm dưới mặt đất cũng lập tức vỗ cánh, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Chỉ cần Bạo Vương vừa về đây, hắn sẽ cho đám tù binh kia tự hủy, để toàn bộ Hư Không thành chìm trong hủy diệt.
Cao thủ cấp hoàng mà tự hủy, sức mạnh khủng bố khỏi phải bàn, đấy là còn chưa kể tới nơi đây có tới hàng trăm tên cấp hoàng cao thủ, sức nổ chắc chắn rất lớn.
Trong Hư Không thành, Đỗ Phong khi thấy đối phương mặc vào bộ Ký Sinh Áo, lập tức nhận ra ý đồ. Ánh mắt hắn hơi híp lại, nhếch mép cười lạnh.
Với phân thân của hắn, đối phương có thể đe dọa được một hai phần, nhưng với bản thể chính mình, hắn tin chắc đối phương sẽ thua thảm hại.
Lý do vì sao hắn tự tin đến vậy? Đơn giản, vì hắn chính là chủ nhân của thế giới này.
Cả hai chăm chú dõi theo đối phương, chỉ cần toàn bộ binh sĩ của Hư Không thành đi vào căn cứ, cũng là lúc Đỗ Phong ra tay, dùng thế sét đánh đánh bại Thắng, đoạt lấy pháp tắc Hủy Diệt.
Thắng lúc này cũng vậy, chỉ cần chờ cho Bạo Vương về đến bên mình, đám người kia sau khi vào căn cứ, sẽ lập tức kích nổ, ngăn chặn địch nhân tấn công từ bên trong ra.
Như vậy, nếu thủ lĩnh địch nhân công kích từ phía này, sẽ bị bọn họ vây công, còn nếu vẫn ở trong Hư Không thành, chắc chắn sẽ bị nổ đến trọng thương.
Nhẹ thì tàn phế, nặng thì mất mạng.
Để kế hoạch có thể tiến hành một cách suôn sẻ, cả hai vẫn chăm chú, đưa mắt nhìn nhau đầy toan tính.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, hãy trân trọng công sức của chúng tôi.