Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 253: Trạch nam 25 năm không ai biết, mới đút cá vào hang đã hơn ngàn người hay!

Chẳng bao lâu sau, binh đoàn Hắc Dạ cùng ngàn tên tù nhân cũng đã về tới Bảo Quang tự.

Thắng dẫn theo đoàn người tiến vào Ba Vàng.

Các binh sĩ về trước trấn thủ, khi thấy Thắng dẫn quân khải hoàn trở về, đều vô cùng vui sướng, hô hào phấn khích, vang động khắp núi Thanh Đằng.

Đây là lần đầu tiên họ chiến thắng Hư Không thành sau nhiều năm sa sút.

Trước đây, khi thế lực Hư Không thành mới nổi, họ đã lấn át mà đánh. Nhưng về sau, đám người kia không hiểu vì lý do gì, lại tiến cấp thần tốc như tên lửa, chỉ sau vài năm đã vượt xa họ một bậc, đánh cho người của Hắc Dạ không kịp trở tay, thua trận thảm hại.

Cũng từ khi đó, Hắc Dạ không dám đối đầu với Hư Không thành.

Cho tới hiện tại, Thắng lại có thể áp đảo Hư Không thành, chỉ tổn thất vài huynh đệ mà đã đổi lấy hơn ngàn tên tù binh, đủ thấy cuộc chiến này họ thắng đậm.

"Tân thủ lĩnh, tân thủ lĩnh!"

Toàn bộ chùa Ba Vàng lúc này đều vang vọng những tiếng hô lớn.

Từ trong đám đông, một người phụ nữ mặc trang phục màu đen bước ra, khuôn mặt che bởi một chiếc mặt nạ đen ngòm, giấu đi dung mạo của nàng.

"Thắng..."

Minh lao tới, ôm chầm lấy Thắng, đôi mắt có chút rưng rưng.

Khi nàng tỉnh dậy, thấy mình đang ở chùa Ba Vàng, bên cạnh chỉ có một tên cận vệ đứng đó trông nom.

Nàng muốn vùng dậy đi tìm Thắng, nhưng khổ nỗi, sức mạnh vẫn bị phong ấn, ngoài khí lực hơn người ra, nàng chẳng còn chút khả năng nào, vậy nên vẫn bị giữ tại căn cứ.

Đến khi thấy Thắng an toàn trở về, nàng đã không kìm lòng được mà lao ra ôm hắn.

Cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Minh, cùng mùi thơm thoang thoảng của nàng, khiến Thắng không kìm lòng được mà hít hà vài hơi. Tiểu đệ đệ của hắn cũng bất giác cứng lên, cạ vào người nàng.

"Anh... bị thương?" Minh lo lắng, đưa tay xuống sờ qua cây thương, khiến mặt Thắng đỏ bừng, hơi thở có chút dồn dập.

Các binh sĩ bên cạnh khi thấy cảnh này, liền lập tức nhắm chặt mắt, vội vàng tản đi nơi khác như người mù.

"Sư phụ, để con tới chỗ Sư công trị thương..." Sát Vương ngay cạnh hai người, khi nghe thấy sư phụ mình nói Sư công bị thương, liền nhanh nhảu muốn tới giúp đỡ.

Dù sao nàng cũng đã được bà Lan chỉ dạy, những việc như sơ cứu, nàng đều làm được.

Nói không phải tự khen, trong căn cứ này, nàng rất mát tay, chỉ cần để nàng chữa trị, dù bệnh tật gì cũng có thể chữa khỏi.

Thấy cô nàng định lao lên, Lang Vương lập tức hiểu ý, ôm lấy cô nhóc này kéo đi.

"Thả ta ra, tên khốn này... ta phải sơ cứu cho Sư công!" Sát Vương giãy giụa, toan thoát khỏi vòng tay của Lang Vương, nhưng nàng chỉ là một Hoàng cấp sơ kỳ, sao có thể thoát khỏi cao thủ Tọa cấp Lang Vương?

Thấy đám người đã đi xa, Thắng liền mặt dày, ngã nhào về phía ngực Minh, miệng há hốc thở dốc, hoảng sợ kêu lên.

"Ta... ta không xong rồi..."

Thấy người tình trong mộng không ổn, Minh liền lập tức hoảng sợ, luống cuống tay chân.

"Mau... mau dìu ta vào phòng..."

Thắng mệt nhọc, thì thầm bên vành tai nàng, hơi thở nhẹ nhàng đánh động nơi tai, khiến Minh xuân tâm dào dạt, khuôn mặt cũng bất giác đỏ bừng.

Nhưng vì bị chiếc mặt nạ che kín, Thắng không thể thấy cảnh đẹp này.

"Đi, chúng ta lên phòng." Minh dìu Thắng về phòng mình.

Từ xa, có rất đông người ẩn nấp, nhìn về phía bên này.

Dạ Vũ nhìn thấy cảnh này cũng không để tâm, bởi lúc này, nàng đang có hứng thú với tên Thiên Sát vừa mới bắt được.

Toàn tâm toàn ý của nàng đều đặt vào đối phương, bởi nàng phát hiện, tên này có một loại pháp tắc tên là Câu Thông. Loại pháp tắc này có thể dùng tâm ý để câu thông với thế giới khác, từ đó biết đến sự tồn tại của những nền văn minh khác.

Chỉ là, loại pháp tắc này thực sự có chút gân gà, không có mấy tác dụng, trong chiến đấu chẳng thể sử dụng. Còn nếu sử dụng nó để tiến về thế giới khác học tập, cũng không dùng được.

Bởi thế giới này và thế giới khác hoàn toàn khác nhau. Hắn có thể tiến vào tu tiên giới, học tập luyện khí các thứ, nhưng thế giới này không hề có linh khí như nơi đó, chỉ có các loại năng lượng, nên gần như loại pháp tắc này hắn không dùng đến.

Hiện tại bị Dạ Vũ phát hiện ra, báo cáo với Thắng. Khi Thắng biết điều này, liền phấn khích nhờ Dạ Vũ nghiên cứu.

Bởi hiện tại Thắng có thể đánh vỡ không gian, từ đó xuyên qua thế giới khác. Nhưng vì bản thân không biết xác định tọa độ, nếu lúc này để Dạ Vũ nghiên cứu thành công loại pháp tắc này, từ đó áp dụng cho mình, Thắng có thể lợi dụng khả năng Câu Thông để xác định tọa độ, dùng Phá Không Quyền để đánh ra không gian. Việc trở lại thế giới cũ cũng nằm trong tầm tay.

Nhận thấy một loại pháp tắc có thể giúp mình trở về nhà, Thắng liền lập tức giao lại cho Dạ Vũ.

Dạ Vũ cũng là người thích mày mò những cái mới lạ, nên khi biết tên Thiên Sát có khả năng này, nàng liền lập tức đồng ý. Với lại, việc này có quan hệ tới thế giới cũ của bọn họ, nếu trở về kịp lúc, Dạ Vũ có thể ngăn cản cuộc tấn công của đồng tộc.

...

Theo Minh đi thẳng về, Thắng được cô nàng kéo vào gian phòng thơm tho...

Quả là phòng ngủ phụ nữ, đâu đâu cũng thoang thoảng mùi hương.

"Ui... chết ta rồi..." Nằm vật ra giường, Thắng nhăn nhó, ú ớ.

Thấy vậy, Minh liền vội vàng tiến tới kiểm tra.

Tay vừa mới với tới giữa không trung liền bị Thắng bắt lại, kéo mạnh lên giường.

Lực kéo khá mạnh, cộng với việc Minh đang bị phong tu vi, nên cứ vậy cô nàng nằm gọn trên người hắn.

"Cái... cái này..." Minh bối rối, toan lấy tay chống người đứng dậy, thì hỡi ôi, con cá chà bặc to tổ bố đã đì vào bụng nàng.

Lúc đầu vì quá hoảng loạn, tinh thần không được minh mẫn, nên khi cầm loạn vào cây trường thương dưới quần Thắng, còn tưởng hắn bị vật sắc nhọn đâm trúng. Hiện tại thấy người ta dũng mãnh như vậy, nàng liền lập tức hiểu ra.

Chả có cái gì gọi là bị thương, chỉ là vì quá phấn khích nên con cá chà bặc m���i đội quần tỉnh dậy.

Nghĩ tới đây, Minh càng đỏ bừng như gấc, đôi môi cũng vì sự kích thích này mà hồng phớt ướt át, trái tim nàng cũng theo đó mà đập thình thịch.

Đang lúc đắm chìm trong cảm xúc, trong đầu nàng liền hiện lên thân ảnh của chị mình.

Cái cảm giác kích thích cũng lập tức dịu đi, đôi mắt còn đang mơ màng bỗng mở bừng tỉnh táo. Nàng vội vàng dùng lực, muốn đẩy đối phương ra.

Nhưng hiện tại Minh làm gì còn tu vi nữa, sức mạnh đã bị phong ấn, chỉ còn mỗi nhục thân mạnh mẽ hơn người, nhưng sao có thể mạnh bằng Thắng? Lại còn đang lúc hắn phấn khích như hít phải xuân dược, thì sao nàng có thể chống lại?

Chỉ thấy hắn mặc kệ sự chống cự của đối phương, nằm đè trên người, đôi bàn tay thô bạo nắn bóp các bộ vị lồi lõm, cơn kích thích trong người lại càng dâng trào.

Ánh mắt hắn tràn đầy phấn khích và ham muốn tột độ.

Đây là lần đầu tiên trong đời hắn được sờ soạng một người phụ nữ đúng nghĩa. Với lại, lúc đầu hắn thấy cô nàng này như đã đồng ý, để mặc hắn sờ soạng loạn xạ, hiện tại lại làm ra phản kháng, khiến hắn có chút băn khoăn dừng lại.

Nhưng hắn lại nhớ đến kiếp trước, khi đi làm cùng những ông anh tại công ty. Họ thường nói: "Khi mày cùng một cô gái nằm trên giường, đối phương chắc chắn đã đồng ý. Nếu trong quá trình "vào trận" mà nàng phản kháng, tức là nàng nói 'nhanh nhanh, em bấn quá!'. Nếu lúc đó mày dừng, các cô ấy sẽ chửi mày ngu!"

Để không trở thành thằng ngu trong lời nói của các anh em, Thắng liền quyết tâm đến cùng. Mặc kệ cho Minh giãy giụa, hắn nhanh chóng xé toạc chiếc quần thể thao của nàng và cả nội y.

Cứ vậy, vẻ xuân xanh dào dạt trực tiếp đập vào mắt hắn. Thú tính trỗi dậy, hắn liền vác theo con cá chà bặc, hướng về nàng mà công kích.

Phía ngoài trời, gió đông bắc ù ù thổi qua, khiến đám người bên ngoài rình mò bất giác run lên cầm cập.

Khi nghe thấy trong phòng vang lên một tiếng hét thất thanh, sau đó là hàng loạt những tiếng rên rỉ, các anh em mới phấn khích hô lên.

"Cá vào hang rồi! Cá vào hang rồi!"

"Có chuyện gì vậy?"

Từ xa, các binh sĩ đi tuần thấy đám người phấn khích, liền tạt qua hỏi dò.

Tên binh sĩ vừa rồi rình rập bên cửa sổ, phấn khích khoe với đồng bạn.

"Cá vào hang rồi, tân thủ lĩnh của chúng ta sắp sửa trở thành thủ lĩnh thực sự rồi!!!"

Nghe đối phương nói vậy, tên binh sĩ đi tuần kia có chút ngơ ngác, không hiểu chuyện gì. Nhưng phải đến khi được đồng bạn "thông não", mới hiểu rõ mọi chuyện, liền phấn khích chạy khắp cả căn cứ hô hào.

Trạch nam hai mươi lăm năm không ai biết, vừa đút cá vào hang đã hơn ngàn người hay!

Toàn bộ nội dung dịch thuật này là của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free