(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 251: Thực thực, hư hư.
Ngoài Hư Không thành, đám người Minh Vương vẫn đang ẩn mình trong những ngôi nhà, chờ thời cơ.
Khi đồng hồ điểm đúng giờ, đám người lập tức cho hai trăm con mãnh trư gắn pháo xông về phía Hư Không thành tấn công.
Oanh, oanh!
Những tiếng nổ kinh hoàng, vang vọng đến tận trời xanh, chấn động mặt đất, khiến những người trong Hư Không thành đang nhàn rỗi lập tức căng thẳng tinh thần, ồ ạt đổ ra tường thành, giương súng bắn trả.
Nhờ các công trình kiến trúc che chắn, cùng với lớp da dày thịt béo của lũ mãnh trư, đám pháo binh không hề hấn gì, vẫn điên cuồng tấn công Hư Không thành.
Tại chính điện, Đỗ Phong buồn cười nhìn Thắng.
“Ngươi xem, đám người của ngươi thật ngu xuẩn. Lúc ngươi được phái đến đây lại không tấn công, giờ thì chúng như tiền trong két sắt, lại muốn cậy cửa cướp tiền. Thật nực cười!”
“Vậy sao? Ngươi dám chắc đám người này làm vậy là vô nghĩa sao?” Thắng không biểu lộ cảm xúc, khuôn mặt vẫn lạnh nhạt nhìn Đỗ Phong.
“Không hẳn là vô nghĩa... chắc chắn ngươi muốn lợi dụng điểm này để nội ứng ngoại hợp phải không? Nhưng đáng tiếc thay, ngươi lại không tính tới tiểu thế giới bị phong bế, nên cao thủ bên trong không thể triệu tập ra ngoài được.”
Phân thân Đỗ Phong khẽ nhếch mép cười, nhìn Thắng.
“Vậy sao? Nếu đúng là vậy thì ta thật ngu xuẩn rồi!” Thắng nhún vai, nhìn Đỗ Phong.
“Haha, ta còn tưởng...”
Phân thân Đỗ Phong vẫn đang cười lớn thì ngay l��p tức, một người lính hốt hoảng chạy vào cửa chính điện, khuôn mặt tràn đầy hoảng sợ, báo cáo với Đỗ Phong.
“Không xong thưa thủ lĩnh, không biết từ đâu chui ra một con zombie cấp cao, nó đã biến rất nhiều anh em thành xác sống. Hiện tại trong Hư Không thành đang có rất nhiều zombie cấp Hoàng cùng một kẻ cấp Giới Tọa trung cấp điên cuồng tấn công.”
“Khốn nạn, Thiên Hầu và Thiên Nhân đâu rồi?” Đỗ Phong nghe tin, lập tức sầm mặt lại, chất vấn người đối diện.
“Vừa rồi khi đám Hắc Dạ tấn công, hai vị đầu lĩnh đã ra ngoài ngăn cản. Lợi dụng thời cơ này, con zombie cấp cao đã biến rất nhiều anh em thành đồng loại... Khi hai vị đầu lĩnh quay lại thì đã quá muộn, kẻ địch trong Hư Không thành đã quá đông rồi.”
Người tiểu đội trưởng đó lập tức báo cáo với hắn.
“Vậy ra đây chính là kế hoạch của ngươi sao?” Đỗ Phong nghiến răng nhìn Thắng.
“Hẳn là vậy rồi. Sao? Tức giận lắm à? Haha, nếu ngươi không mau đi, ngươi sẽ chết đấy!”
Thắng khẽ nhếch mép cười, nhìn Đỗ Phong đầy khiêu khích.
“Hừ, kế thì tốt đấy, nhưng ngươi lại quên mất mình đang ở đâu rồi sao? Chờ ta giải quyết xong chính sự, sẽ quay lại cùng ngươi chơi... Ngươi, hãy đưa tên này vào ngục giam!”
Đỗ Phong hừ lạnh nhìn Thắng, sau đó ra lệnh cho tên binh sĩ kia.
“Vâng, thưa thủ lĩnh!” Tên binh sĩ kia nhanh chóng đi tới, còng tay Thắng, kéo ra khỏi đại sảnh.
Nhìn bóng lưng Thắng dần khuất dạng, Đỗ Phong mới phóng người bay ra khỏi đại sảnh, lao nhanh về phía trước.
Khi đã đi được một khoảng cách, tên binh sĩ kia mới dừng lại, quay người lại, nhìn Thắng nở một nụ cười mê hoặc.
“Thần vương, ngài thấy ta diễn xuất có tốt không?”
“Haha, rất tốt! Nếu không phải lúc này ngươi để lộ giọng điệu đáng ghét này, thì ta thật đã tin ngươi là một binh sĩ của Hư Không thành rồi!”
Thắng ha hả cười vang, nhìn tên binh sĩ trước mặt đang nhanh chóng biến hóa, từ một nam nhân hóa thành một nữ nhân đầy mê hoặc.
Dạ Vũ sau khi trở lại hình dáng, liền lập tức cởi xích sắt cho Thắng.
Thắng không thể tự mình phá sợi xích này, bởi vì trên sợi xích có pháp tắc giam cầm cấp cao, khi bị còng vào, người bị còng sẽ mất đi toàn bộ sức mạnh.
“Nhanh, mau ký sinh!” Thắng không kìm được, liền ra lệnh cho Dạ Vũ.
“Vâng!” Dạ Vũ lập tức hóa thành một khối chất nhầy, ùa vào mũi, họng Thắng.
Vì con zombie cấp Giới Tọa kia đã được nàng thả ra từ trước, nên pháp tắc ký sinh hiện tại hoàn toàn có thể sử dụng trên người Thắng.
Sau một lúc, Dạ Vũ cũng đã thành công ký sinh, trở thành một phần của Thắng.
Cảm nhận được cơ thể mạnh mẽ hơn trước, Thắng hài lòng thầm gật đầu, rồi phóng đi về một hướng khác.
...
“Khốn nạn thực sự! Sao tên đó có thể lôi vào đây một con zombie cấp cao? Không lẽ trong căn cứ có nội gián? Không thể nào, bản thể rất tinh quái, không thể để nguy hiểm tiềm ẩn trong căn cứ được...”
Vừa lao nhanh vừa suy nghĩ, Đỗ Phong vẫn không biết sơ hở ở đâu.
“Thủ lĩnh?”
Vẫn đang ngẩn người suy nghĩ, bỗng một tiếng hô từ phía bên trái vang lên, đánh thức Đỗ Phong khỏi suy nghĩ.
“Thiên Hầu!”
“Ngài sao lại ở đây?” Thiên Hầu nhìn Đỗ Phong, nghi hoặc dò hỏi.
“Vừa rồi có một người tiểu đội trưởng báo cáo với ta, toàn bộ Hư Không thành của chúng ta đang bị rất nhiều zombie tấn công, có đúng vậy không?” Đỗ Phong không trả lời, mà hỏi lại Thiên Hầu.
“Đúng vậy, vừa rồi đám Hắc Dạ tấn công chúng ta. Tôi đã cùng Thiên Nhân đưa quân ra ngoài đánh trả, nhưng đối phương lại không hề có ý định chiến đấu, chỉ vừa thấy người là đã bỏ chạy. Cũng ngay lúc đó chúng tôi nghe tin trong thành xuất hiện rất nhiều zombie, nên đã tách ra, kéo quân về đây chống lại kẻ địch!”
Thiên Hầu gật đầu, vội báo cáo tình hình.
“Được rồi, vậy chúng ta mau tới chỗ con zombie kia!” Đỗ Phong gật đầu, định cùng Thiên Hầu tiến về phía con zombie cấp cao.
“Chờ đã, khi ngươi đưa kẻ kia vào đây, có dẫn theo ai khác vào không?” Đỗ Phong như nhớ ra gì, vội dừng lại hỏi Thiên Hầu.
“Có, là người của ta, một sứ giả đã được cử đi từ trước.” Thiên Hầu nghi hoặc nhìn Đỗ Phong gật đầu.
“Vậy sao... vậy là ta nghĩ nhiều? Chắc vậy, nếu kẻ đó mang được con zombie vào, thì chỉ có tàng hình mới có thể vượt qua canh phòng, hoặc là biến thân... biến thân? Thiên Hầu, nếu kẻ biết biến thân, liệu ngươi có nhận ra thật giả hay không?”
Đỗ Phong tự mình lẩm bẩm, khi vừa nói tới biến thân hai từ, hắn liền ngộ ra điều gì, vô thức quay qua hỏi Thiên Hầu.
“Cái này khó, tôi thật sự không có khả năng nhận biết điều này thưa thủ lĩnh!” Thiên Hầu lắc đầu.
“Đúng rồi! Từ trước tới nay, rất ít đội trưởng và tiểu đội trưởng thấy rõ mặt ta, mà cái tên vừa rồi ta lại không hề quen biết. Trí nhớ của bản thể không thể kém đến mức như vậy, chứng tỏ tên đó có vấn đề! Không được, ta phải quay lại nhìn xem!”
Đỗ Phong vỗ ót một cái, bỗng nhớ tới tên binh sĩ lúc trước, đối phương vừa tiến vào liền ngay lập tức gọi hắn là thủ lĩnh, mà không hề có hiện tượng kinh ngạc.
Bình thường nếu thấy hai người giống nhau như đúc ở cùng một chỗ, chắc chắn sẽ kinh ngạc và không biết đâu là người mình cần gặp.
Còn lúc vừa rồi, khi đối phương đi vào, đã ngay lập tức nhận định được hắn là thủ lĩnh, trong khi trí nhớ của bản thể, không hề có kẻ này, vậy chứng tỏ tên kia là kẻ đã gây ra những sự kiện này.
“Thiên Hầu, ngươi đi trước ngăn cản con zombie kia, ta cần quay lại có chút việc!” Đỗ Phong lập tức ra lệnh cho Thiên Hầu, cũng không đợi đối phương trả lời, vội quay người phóng đi.
Để lại Thiên Hầu có chút khó hiểu ở phía sau.
Vừa trở l���i đại điện, Đỗ Phong liền nhìn thấy trên bậc thềm có một sợi xiềng xích đang bị vứt lăn lóc, liền biết mình đã bị đối phương tính kế.
Hắn tức giận gầm lên, phóng thẳng về phía trước, truy tìm tung tích Thắng.
“Hử?” Đi được một đoạn, hắn liền nhìn thấy phía trước có một bóng người. Đưa mắt nhìn kỹ thì đó là Thiên Nhân, chỉ là khí tức trên người đối phương lại là cấp Giới Tọa sơ kỳ, hoàn toàn không phải cấp Hoàng đỉnh phong.
Hắn liền cười lạnh.
“Ngu xuẩn, muốn giả mạo người khác thì phải giả cả cấp bậc nữa chứ! Đây lại để lộ rõ cấp bậc ra ngoài, thật ngu xuẩn tột cùng!”
“Tên khốn, mau chịu chết!”
Đỗ Phong gầm lên, huy động sức mạnh, đánh về phía đối phương.
Khi đang lao nhanh, Thiên Nhân liền cảm nhận được có nguy hiểm phía sau, liền quay người chống đỡ.
“Thủ lĩnh? Sao người vẫn còn ở đây?” Khi thấy đối phương là Đỗ Phong, hắn liền nghi hoặc.
Vừa rồi khi đang phóng về chính điện, hắn bắt gặp thủ lĩnh ở nơi đó đang phóng về phía này.
Sau khi hỏi thăm đối phương, hắn m���i biết tên Thắng kia đã nhân lúc zombie lộng hành mà trốn mất, hiện tại thủ lĩnh đang đi tìm, bảo hắn quanh quẩn ở đây, khả năng cao tên Thắng kia sẽ lộ diện ở đây.
Sợ hắn không đấu lại tên kia, thủ lĩnh còn cho hắn một loại đan dược kỳ lạ, có thể nhanh chóng đề thăng tu vi, từ cấp Hoàng đỉnh phong tiến vào cấp Giới Tọa. Sau khi thấy hắn đã thành công thăng cấp, Đỗ Phong mới an tâm rời đi.
Hiện tại lại xuất hiện ở đây, không những vậy còn ra tay đánh lén, khiến Thiên Nhân nghi hoặc.
Nhưng khi nhớ tới tên Thắng kia cũng có khuôn mặt giống thủ lĩnh, sức mạnh nghe nói cũng bá đạo, liền lập tức hiểu ra vấn đề.
“Thắng, ngươi chạy không thoát đâu!” Thiên Nhân huy động cánh tay, đánh về phía đối phương.
“Hừ, giả mạo người của ta, lại còn nhập vai như vậy, thật đáng khen!” Đỗ Phong cười lạnh, lập tức cùng đối phương giao phong.
...
Lúc này, ở cổng thành.
Khi các binh sĩ còn đang bất lực, không biết phải làm gì thì bỗng nhìn thấy có người từ xa đi tới.
“Thiên Nhân đại nhân!” Các binh sĩ mệt mỏi hô lên.
Hiện tại kẻ địch bên ngoài liên tục tấn công bọn họ, tuy không chịu quá nhiều tổn thất nhưng thật khiến bọn họ phiền não.
Bởi mỗi khi bọn họ định ra khỏi thành để chém giết với đối phương thì lại phát hiện, kẻ địch chạy rất nhanh; chỉ vừa vào lại thành thì đối phương lại tiếp tục tấn công.
Trong khi đó, ở trung tâm tòa thành đang có một đàn zombie, Thiên Hầu và Thiên Nhân đại nhân liền bỏ mặc họ mà tiến vào bên trong. Hiện tại các binh sĩ cố thủ đang trong tình thế không có ai chỉ huy, khiến bọn họ không biết phải làm thế nào.
Lúc này thấy Thiên Nhân trở lại, hỏi sao họ lại không phấn khích cho được.
“Vậy sao? Nếu vậy thì các anh em, hãy theo ta, cùng nhau ra thành truy giết kẻ địch!”
Thiên Nhân giơ cao một cây thương, hô lớn.
“Ra thành truy giết kẻ địch!”
Các binh sĩ cũng cuồng nhiệt hô theo.
Cổng thành mở ra, một đoàn người khoảng hai trăm chiến sĩ cấp Hoàng sơ kỳ, theo sau Thiên Nhân phóng ra phía ngoài.
Bay phía trước, Thiên Nhân hơi nghiêng đầu nhìn ra phía sau, khẽ nhếch mép cười, miệng lẩm bẩm.
“Các ngư��i cứ ở lại mà cắn nhau, ông đây đi trước!”
Mọi quyền lợi của bản dịch này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.