Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 249: Thắng không phải người thích chơi tâm cơ!

Phàm là người ra chiến địa trước, an nhàn chờ đợi; còn người đến sau, vội vàng ứng chiến, tất yếu mệt mỏi.

Thấm nhuần điều này, Thắng đã hành động ngay khi trời vừa tờ mờ sáng.

Bóng đêm mờ ảo, vô tận của rạng sáng mùa đông, âm u và lạnh lẽo bao trùm. Tuy tối tăm là vậy, nhưng bóng đêm lại vô tình trở thành tấm màn che giấu tung tích của binh sĩ Hắc Dạ.

Dưới sự chỉ đạo của Thắng, quân lính bắt đầu cưỡi Hắc Phong khởi hành. Do đội pháo binh di chuyển đường bộ, tốc độ chậm hơn nhiều so với quân đoàn Hắc Phong, Thắng đã cử Minh Vương dẫn hai trăm pháo binh này đi trước, đến điểm hẹn cắm chốt chờ lệnh. Tám trăm người còn lại, bao gồm 200 quân Quang Minh, 400 quân Binh Vương bộ và 200 quân Minh Vương bộ, sẽ cùng Thắng và Dạ Vũ cưỡi Hắc Phong theo sau.

Ngồi trên lưng ong hậu, Thắng dẫn quân phóng thẳng về phía đông nam. Chùa Ba Vàng cách vịnh Hạ Long khoảng hơn 40 cây số đường chim bay. Nếu di chuyển với vận tốc 100km/h, sẽ tới nơi chưa đầy một tiếng.

Chỉ 40 phút sau, toàn bộ tám trăm binh sĩ thuộc thế lực Hắc Dạ đã tập kết tại một ngọn núi gần quốc lộ 18, đối diện thành phố Hạ Long. Lúc này đã là 5 giờ kém mười, bầu trời vẫn còn u ám, nhưng phía xa, những đám mây hồng rực đang từ từ hiện lên.

Nhận thấy thời gian không còn nhiều, Thắng lập tức ra lệnh anh em nghỉ ngơi tạm thời. Dù di chuyển bằng Hắc Phong, tinh thần binh sĩ vẫn khó tránh khỏi căng thẳng. Giờ cho mọi người nghỉ ngơi, đồng thời tuyên truyền chút động lực, khích lệ tinh thần để sĩ khí dâng cao, xua tan căng thẳng.

Sau khi Thắng phát biểu một bài diễn thuyết, Minh Vương và quân của anh ta cũng đã đến nơi. Thấy lực lượng đã tập hợp đầy đủ, Thắng liền bắt đầu phân phó:

“Khi trao đổi người, ta và nữ thủ lĩnh của các ngươi sẽ đổi vị trí. Lúc đó, các ngươi tuyệt đối không được hành động dại dột. Chờ nữ thủ lĩnh trở về đây, một trăm anh em Minh Vương bộ sẽ chịu trách nhiệm hộ tống nàng quay về, tuyệt đối không được quay lại!”

Thắng nghiêm nghị nhìn về phía tiểu đội trưởng Minh Vương bộ, chờ đối phương gật đầu, hắn mới quay sang nói với Minh Vương và Binh Vương:

“Minh Vương, sau khi ta tiến vào Hư Không thành được nửa tiếng, hãy cho toàn bộ anh em tập trung họng pháo vào căn cứ địch, dốc hết hỏa lực oanh tạc. Không cần tiêu diệt địch, chỉ cần gây hoang mang cho chúng là đủ. Bắn xong, nếu địch xuất kích, lập tức vứt pháo bỏ chạy, tuyệt đối không được ham chiến!”

“Binh Vương, ngươi hãy cho anh em chuẩn bị tinh thần. Nếu ��ịch cố gắng truy đuổi, nhắm vào đội pháo binh công kích, ngươi hãy cùng anh em Binh Vương bộ ra nghênh chiến, đánh lạc hướng địch, yểm trợ pháo binh rút lui. Nếu thấy địch không truy đuổi, cũng lập tức rút về!”

“Một trăm anh em Minh Vương bộ còn lại, sẽ cùng hai trăm binh sĩ Quang Minh quân tiến vào trung tâm thành phố, ẩn mình chờ đợi. Khi ta ra hiệu, tất cả sẽ cùng nhau rút lui.”

Dừng lại một chút, Thắng đưa mắt đảo quanh toàn trường, nhìn lướt qua các tiểu đội trưởng và hai vị thủ lĩnh rồi tiếp tục nói:

“Sau khi nơi đây ổn định, chúng ta lập tức kéo quân lên phía đông bắc, nơi Lang Vương và Sát Vương bộ hội họp, tiêu diệt đám người Hư Không thành tại đó! Các ngươi... đã nắm rõ kế hoạch chưa?”

“Đã rõ, tân thủ lĩnh!” Các tiểu đội trưởng cùng hai vị thủ lĩnh lập tức đáp lời.

“Tốt, vậy chúng ta sẽ tạm thời nghỉ ngơi, chờ đến thời điểm thích hợp, chúng ta sẽ bắt đầu tiến hành kế hoạch.”

Thắng gật đầu, sau đó hô lớn.

Đám binh sĩ liền lập tức hô “Phải!”, rồi tản ra, mỗi người tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Thời gian cứ thế từng phút trôi qua, mặt trời phía đông đã treo mình trên nền trời, tỏa ra những tia sáng yếu ớt phủ xuống nhân gian. Nhìn bầu trời đã lên cao, thời điểm cũng đã đến, Thắng lập tức phân phó Dạ Vũ, yêu cầu nàng hóa thành sứ giả.

Sau khi mọi việc đâu vào đấy, Thắng cùng Dạ Vũ dẫn theo một trăm binh sĩ Minh Vương bộ mang vũ khí tiến về phía Hư Không thành, chuẩn bị cuộc trao đổi.

...

Địa điểm mà Hư Không thành tọa lạc không hoàn toàn trong Vịnh Hạ Long, mà nằm ngay cạnh bờ biển, án ngữ giữa vịnh và đất liền. Từ bờ biển thành phố Hạ Long ra tới Hư Không thành chỉ mất tầm vài phút, bởi khoảng cách từ tòa thành này đến đất liền chỉ khoảng 2 hải lý.

Lúc này trên tường thành, một nhóm binh sĩ đang phờ phạc, tinh thần mệt mỏi, đảo mắt nhìn quanh.

“Sao rồi, anh Huỳnh? Có thấy tung tích địch nhân hay không?”

Từ phía sau, một đám binh sĩ khác với tinh thần phấn chấn hơn, đang nhanh chóng tiến đến. Họ là binh sĩ tuần tra, cảnh giới, được phân ca gác đàng hoàng. Hiện tại, đám binh sĩ cũ đang mệt mỏi v�� phải gác suốt đêm, tinh thần đã hoàn toàn suy sụp. Vừa lúc có đồng đội đến thay ca, họ vui vẻ chào đón. Chỉ là... một đêm không ngủ, khiến đối phương có chút phàn nàn.

“Thực tình, ta nghe chỉ thị từ Thiên Hầu đại nhân rằng địch sẽ tấn công chúng ta trong đêm. Vậy mà suốt đêm qua, ta cùng các anh em căng mắt đến lồi tròng, hao tổn rất nhiều tinh thần lực để rà soát xung quanh, nhưng đến một bóng dáng địch nhân ta cũng không thấy. Thực là, không biết các vị đại nhân sợ cái gì...”

“Haha... Suy nghĩ của các đại nhân, phận làm lính chúng ta sao hiểu thấu. Thôi, các anh em về nghỉ ngơi, nơi này để bọn tôi trông coi.” Tên binh sĩ ca mới cũng cười ha hả, rồi vui vẻ đáp lời.

“Được rồi, vậy bọn tôi đi trước...”

Nói rồi, tên binh sĩ tên Huỳnh liền ngáp dài một cái, kéo cái cơ thể mệt mỏi cùng các anh em rời đi. Suốt một đêm không ngủ, cộng với việc căng thẳng tinh thần, thần hồn cạn kiệt, hao mòn dữ dội để nhìn rõ vật trong đêm, khiến họ thần hồn đã hao hết, tinh thần cũng cạn kiệt, hiện tại chỉ muốn về phòng, đánh m��t giấc thật ngon mà thôi.

Chờ đám người kia đi mất, một tên binh sĩ trẻ tuổi mới hỏi người bên cạnh:

“Anh Dũng, liệu hôm nay địch nhân có tấn công hay không?”

“Khả năng là không, trời đã sáng, thời cơ tập kích chúng ta đã qua rồi. Vả lại, hôm nay cũng là hạn cuối để chúng giao người, chắc chắn chúng phải đem người tới. Nên khả năng xảy ra chiến đấu cũng không cao... Dù sao, kẻ bị mang ra trao đổi cũng đâu phải thủ lĩnh của bọn họ. Giữa thủ lĩnh và một kẻ tầm thường, chắc chắn kẻ không phải thủ lĩnh sẽ bị bán đi thôi.”

Người binh sĩ tên Dũng đưa ra phân tích của bản thân, cảm thấy lập luận của mình rất đúng, liền có chút tự hào về khả năng suy luận.

“Ây, em còn tưởng sẽ được đánh nhau một trận đây! Khiến em háo hức suốt đêm!” Tên binh sĩ trẻ tuổi có chút chán nản, than vãn.

“Haha, thằng nhóc này thật là...” Dũng lắc đầu cười lớn.

“Anh Dũng, nhìn kìa. Phía trước có một đoàn người, liệu có phải đám người Hắc Dạ hay không?”

Tên binh sĩ trẻ tuổi còn đang chán chường, liền kinh ngạc khi thấy nơi xa, trên bờ biển xuất hiện vài trăm bóng người.

“Là người của Hắc Dạ, mau mau đi bẩm báo Thiên Hầu cùng Thiên Nhân đại nhân!” Dũng đưa mắt nhìn qua, khi thấy đám người đó chính là Hắc Dạ, gã lập tức lớn tiếng ra lệnh cho binh sĩ trẻ tuổi bên cạnh.

Biết không thể chậm trễ, binh sĩ trẻ tuổi lập tức quay người r���i đi. Không lâu sau, hắn quay lại cùng hai người đàn ông.

“Thiên Hầu đại nhân cùng Thiên Nhân đại nhân!”

Toàn bộ binh sĩ ở cổng thành, khi thấy hai vị trong ngũ tướng đến, lập tức cúi đầu cung kính. Thiên Nhân và Thiên Hầu không để ý đến đám binh sĩ, chỉ híp mắt nhìn về phía xa, nơi có hàng trăm người đang đứng.

“Tên đó là Thắng sao? Thực sự rất giống thủ lĩnh!” Thiên Hầu cùng Thiên Nhân kinh ngạc.

Dù đã biết đối phương có phần giống thủ lĩnh, nhưng khi tận mắt chứng kiến, họ vẫn không khỏi kinh ngạc đến ngây người. Bởi tên kia thực sự quá giống thủ lĩnh, từ tư thế cho tới dáng người, đều đúng chuẩn thủ lĩnh, như thể được đúc ra từ cùng một khuôn vậy.

“Thiên Hầu, thủ lĩnh là một kẻ mưu hèn kế bẩn, liệu tên này có giống như vậy không?” Thiên Nhân nuốt nước miếng, nhìn về phía Thiên Hầu.

“Ta... ta biết sao được. Cứ đề phòng vẫn hơn!” Thiên Hầu cũng hoang mang.

Nếu đối phương chỉ giống sơ sơ, hắn thực không sợ, nhưng nếu là cùng một khuôn đúc thì hắn thực sự sợ hãi.

“Giờ tình hình thế nào?��� Thiên Nhân lại tiếp tục hỏi.

“Theo như ta thấy, đối phương hoàn toàn không có cao thủ trấn giữ. Vậy ta sẽ đích thân đưa nữ thủ lĩnh ra trao đổi, sau đó dụ tên Thắng kia vào đây!”

Thiên Hầu cắn răng, quyết định bản thân sẽ là người tiến hành việc áp giải. Hắn phải hết sức kiên quyết mới dám làm việc này, bởi hắn rất sợ, sợ rằng đối phương cũng giống hệt thủ lĩnh, thích chơi tâm cơ. Bởi thủ lĩnh của hắn là kẻ mưu hèn kế bẩn, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để hại người khác. Hắn còn nhớ rất rõ một câu mà đối phương từng nói:

“Sĩ diện không làm ta dương danh, nhưng thắng trận sẽ biến ta thành anh hùng!”

Một kẻ dám nói ra câu này chắc chắn không màng đến cái gọi là sĩ diện, sẵn sàng chơi bẩn để đạt được mục đích. Nhưng hắn đã nghĩ nhiều rồi... bởi một kẻ lười nhác như Thắng, làm sao có thể nghĩ ra đủ loại mưu hèn kế bẩn để hại người được chứ...

“Ngươi ở lại đây trông chừng, ta sẽ về đón nữ thủ lĩnh của Hắc Dạ đến!” Thiên Hầu dặn dò Thiên Nhân, xong sau đó quay người rời đi.

Truy��n này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn chờ bạn khám phá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free