Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 248: Chuẩn bị quà cho đám người Hư Không thành!

Chùa Yên Mỹ, còn được gọi là chùa Phúc Khánh, tọa lạc tại xã Lê Lợi, thành phố Hạ Long.

Nằm cách chùa Thiên Quýt khoảng hơn bốn cây số theo đường chim bay.

Chặn ngang hướng đi về tổng bộ của nhóm Lang Vương.

Lúc này, trong một gian phòng nghỉ dưỡng của các sư thầy, những ngọn nến lung linh, huyền ảo đang thắp sáng không gian.

Ngồi trong gian phòng là một người đàn ông trung niên, đang cầm trên tay một quyển sổ nhỏ, trông gã chăm chú, nhập tâm.

Bỗng ngoài cánh cửa vang lên vài tiếng cộc cộc.

Người đàn ông này lập tức dừng tay lật sách, hơi ngẩng đầu nhìn, đợi một lúc mới cất tiếng hỏi.

“Ai đấy?”

“Thiên Sát đại nhân, địch có biến động!” Một giọng nói khàn đặc vọng vào từ bên ngoài.

“Vào đi, nói rõ tình hình...” Thiên Sát không còn hứng thú đọc sách, lập tức gấp lại, vứt sang một bên.

Cánh cửa mở ra, một thanh niên bước vào, khuôn mặt non nớt, đối lập hoàn toàn với chất giọng khàn đặc vừa nghe thấy.

“Đội một trinh sát ở phía đông bắc đã mất liên lạc, khả năng cao đã bị địch phát hiện và tiêu diệt...”

Người thanh niên lập tức báo cáo với Thiên Sát.

“Vậy sao? Vậy là bọn chúng định rút về tổng bộ...”

Đưa tay gõ vài cái lên mặt bàn, đôi mắt gã híp lại trầm tư suy nghĩ.

“Thiên Sát đại nhân, ta thấy khả năng cao bọn chúng sẽ men theo đường cao tốc, đi tới Đồng Vang, rồi rẽ sang đường 326 để về căn cứ của chúng!”

Người thanh niên đưa ra ý kiến với thủ lĩnh của mình.

Theo suy đoán của hắn, đây là con đường mà thế lực Hắc Dạ có khả năng cao sẽ sử dụng.

“Ta biết...” Thiên Sát vẫn trầm ngâm, không tỏ vẻ gì.

Bọn họ tới đây đóng quân, chính là để đề phòng người của Hắc Dạ lợi dụng con đường này đi xuyên qua và tiến về tổng bộ để hội họp.

“Vậy chúng ta...” Người thiếu niên có chút không chắc chắn, nhìn về phía thủ lĩnh, đầy vẻ băn khoăn.

“Tăng cường binh lực ở đó, đề cao cảnh giác, chú ý mọi động tĩnh của đối phương. Nếu có bất kỳ điều bất thường nào, lập tức báo cáo!”

Thủ lĩnh Thiên Sát lập tức đưa ra mệnh lệnh.

Theo hắn, khả năng cao người của Hắc Dạ sẽ dùng con đường này, bởi cao tốc là dễ đi nhất và nhanh hơn nhiều so với những con đường vòng vèo trong thành phố.

“Vâng!” Người thanh niên cúi người cung kính, đáp lời rồi quay người rời đi.

Để lại Thiên Sát một mình trong phòng trầm ngâm.

“Kỳ lạ thật, sao đến giờ này vẫn chưa có tin tức gì từ mật thám bên trong tổng bộ Hắc Dạ? Không lẽ tất cả bọn chúng đều bị tiêu diệt?”

...

“Tân thủ lĩnh, có một số anh em Hắc Dạ bị Hắc Phong công kích không rõ lý do, mất 20 anh em!”

Tại chính điện của Bảo Quang tự, một tiểu đội trưởng vội vàng tiến đến báo cáo với Thắng.

“Đem bọn họ vứt ra cho zombie ăn, bọn chúng đều là nội gián cài vào!”

Thắng chẳng mảy may để tâm, vẫn bình tĩnh ngồi trên ghế.

“Sao có thể, bọn họ đều kề vai sát cánh cùng các anh em khác vào sinh ra tử, sao có thể là nội gián!”

Tiểu đội trưởng kia không tin, vội vàng lắc đầu phủ định.

“Các ngươi biết khế ước đồng bạn mà ta để các ngươi ký là loại gì không?”

Thắng hơi híp mắt nhìn về phía đối phương.

Không đợi đối phương kịp đoán, Thắng đã đứng dậy, tiết lộ một bí mật với đối phương.

“Hắc Phong là một hung thú do ong hậu của ta sinh ra, tất cả bọn chúng đều chịu sự chi phối từ ong hậu. Trong khi đó, ong hậu lại là sủng vật của ta.

Nói theo một góc độ nào đó thì ta tồn tại như ong hậu.

Ong lính bình thường có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho ong hậu, chỉ cần nhận thấy có tác động xấu hoặc nguy hại tiềm ẩn, bọn chúng sẽ ngay lập tức tấn công, bảo vệ ong hậu.

Còn việc ký kết khế ước, nó không những giúp người và vật liên kết với nhau, giúp họ dễ dàng giao tiếp và hành động cùng nhau, mà một điểm đáng nhắc tới nữa là sau khi ký kết khế ước này, người và vật có thể nhìn thấy nội tâm của nhau.

Và ngươi biết đấy, ong lính hẳn là phát hiện mối nguy đối với ong hậu, nên bọn chúng mới ra tay thôi!”

“Vậy tức là...” Tiểu đội trưởng này có chút ngớ người ra.

“Đúng vậy, bọn chúng động sát tâm với ta, bị ong lính phát hiện, rồi sau đó ra tay tấn công, đây không phải do ta làm, mà chính bọn chúng tự lấy đá đập chân mình!”

Thắng nhún vai, tỏ thái độ mình hoàn toàn không hay biết.

“Vậy ngài định tính sao với những người này?” Tiểu đội trưởng nhìn Thắng hỏi.

“Ngươi cứ đi nói với các anh em về loại khế ước này! Và nói với bọn họ, sau chiến dịch ngày hôm nay, nếu ai thực sự muốn theo ta đánh ra một bầu trời, thì tiếp tục giữ lại Hắc Phong làm tọa kỵ.

Còn nếu ai sợ bị nó phản lại, tấn công thì có thể trả lại Hắc Phong cho ta!”

Thắng quay người, đưa lưng về phía đối phương, đưa mắt nhìn lên tượng Phật.

“Tôi rõ rồi, thưa tân thủ lĩnh!”

Nói rồi, tiểu đội trưởng này quay người rời đi.

Chờ người đã đi khuất, Thắng mới thở ra tiếng thở dài ai thán.

“Thật là... ta ghét phải tính kế, ta muốn được làm cá ướp muối, lười thối dái, lười chảy thây a!!!”

...

Rạng sáng ngày 6/7/2023.

Lúc này mới 4 giờ sáng, trời đang vào đông nên mặt trời còn chưa lên cao, không gian vẫn chìm trong màn đêm u tối.

Trên bầu trời của Bảo Quang tự, là hàng vạn con ong to lớn, con nào con nấy cũng hùng dũng, tráng kiện.

Trên lưng bọn chúng lúc này là những con người, khuôn mặt hung thần ác sát, sát khí trùng thiên, khí thế bá đạo ngút trời.

Phía trước là hai trăm chiến binh cầm Quang Minh khiên. Họ chỉ có một tác dụng, đó là dùng ánh hào quang chiếu thẳng vào mắt địch. Hai trăm người này được Thắng gọi với một cái tên đầy bá khí: Quang Minh quân, được chỉ đạo bởi tiểu đội trưởng Thành, người mà Thắng nhìn trúng.

Ngay phía sau Quang Minh quân là bốn trăm người thuộc Binh Vương bộ, được chỉ đạo bởi Binh Vương Hùng.

Những người này không được trang bị Quang Minh khiên, nhưng thay vào đó lại được trang bị bốn trăm khẩu thần khí Gatling thần công.

Những khẩu Gatling này vốn là đồ bỏ đi, bị vứt lăn lóc trên đường phố và các ngõ ngách, nhưng từ khi Dạ Vũ xây dựng được phòng nghiên cứu, Minh cũng thường xuyên đến nhờ nàng xem xét sửa chữa loại vũ khí này.

Khi đó Minh mang về được khoảng hơn năm trăm khẩu, sửa sang lại không khó, nhưng để sửa chữa và nâng cấp thì khá tốn thời gian, vì vậy Dạ Vũ chỉ có thể cải tạo và nâng cấp được bốn trăm khẩu.

Như vậy cũng vừa đủ cho Thắng sử dụng, với bốn trăm khẩu Gatling, kết hợp với khả năng bay lượn của Hắc Phong, họ không khác gì bá chủ bầu trời.

Để tăng khả năng sát thương, hắn còn gia cố lên bốn trăm khẩu này pháp tắc hệ Kim, tăng khả năng xuyên giáp.

Tiếp đến là hai trăm người thuộc Minh Vương bộ, được chỉ đạo bởi một tiểu đội trưởng dưới trướng Minh Vương.

Vì Minh Vương không hứng thú cưỡi ong, nên tạm thời Thắng cho một tiểu đội trưởng dưới trướng Minh Vương làm chỉ huy.

Những người này không có nhiều thứ, bọn họ chỉ được mang một cây thương gỗ.

Đừng vội chê cười, tất cả những cây thương này đều được Thắng gia trì một tầng pháp tắc hệ Hỏa, chỉ cần chạm là nổ, nên Thắng rất cẩn thận, nhắc nhở những người này chú ý.

Cuối cùng là hai trăm người do chính Minh Vương chỉ đạo.

Vì những người này có thể chất đặc thù, tất cả đều như Minh Vương, cao to, lực lưỡng, nên được Thắng đầu tư, tặng cho hai trăm con lợn rừng biến dị.

Phía trên có lắp hai trăm khẩu pháo.

Tất cả những thứ này đều là do quân đội trước đây vì thua trận trước đám zombie mà bỏ lại, hiện tại vừa hay trở thành một con át chủ bài để hắn sử dụng.

Vì mấy khẩu pháo này khá cổ, nên hắn không chắc liệu chúng có còn dùng được không, chỉ có thể làm liều, gia cố cho chúng một tầng pháp tắc hệ Kim mà thôi.

Nhóm quân đội này được Thắng phong cho làm Pháo Quân.

Đứng trên chính điện, Thắng đưa mắt bao quát toàn trường.

Tám trăm chiến binh không quân cùng hai trăm mãnh trư, hùng dũng đứng trước chính điện, khí thế toả ra ngất trời.

Thắng nhìn mà gật đầu, với đội quân này, tuy không thể áp đảo đối phương, nhưng để ngăn cản địch đuổi theo thì thừa sức.

Và mục tiêu của hắn không chỉ ngăn cản quân Hư Không thành đuổi theo, mà còn tiêu diệt toàn bộ quân đoàn của địch đang đóng quân ở hướng đông, cũng chính là nhóm người đang chặn đường Lang Vương và Sát Vương bộ.

Lúc đầu hắn chỉ định cứu người về rồi lui binh, trở lại căn cứ mà thôi, nhưng không ngờ đối phương thực sự điều binh tới ngăn nhóm Lang Vương như hắn đã đoán, đóng quân trên đường cao tốc Hạ Long - Vân Đồn.

Sau khi nghe được tin từ Lang Vương bộ truyền tới, hắn lập tức đổi chủ ý, sau khi cứu được người về, tiện đường rút lui, bọn họ sẽ tạt qua đánh tan đội quân kia.

Còn về quân chủ lực của địch từ Hư Không thành? Hắn hoàn toàn không sợ, bởi món quà mà hắn sắp gửi, nó rất lớn.

Nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, không được sao chép khi chưa có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free