Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 246: Kế hoạch thay đổi (1)

Khoảng hai mươi phút sau, tên sứ giả đã hoàn toàn bị Dạ Vũ thôn phệ.

Con ả này đã lâu ngày không được ăn thịt người, nay được thỏa mãn cơn thèm khát, khiến nàng ta càng trở nên quyến rũ, hệt như vừa trải qua một trận triền miên.

Thế nhưng, khi nghĩ đến cảnh cô ta hóa thành đống bầy nhầy lúc nãy, người ta lại không khỏi cảm thấy ghê tởm.

Cũng vào lúc Dạ Vũ vừa xơi tái tên sứ giả, đám người Binh Vương và Minh Vương cũng đã thay xong quần áo, trông ai nấy đều sạch sẽ, thơm tho.

Khi bước vào đại sảnh lần này, khuôn mặt của tất cả bọn họ đều hiện rõ vẻ sợ hãi.

Trước kia, mỗi khi nhìn thấy Dạ Vũ, bọn họ đều nảy sinh ý nghĩ muốn được vui vẻ cùng nàng một đêm. Nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, nhận thức của họ đã hoàn toàn bị đảo lộn.

Bây giờ, dù có để nàng trần truồng nằm trên giường, mời gọi bọn họ đến vui vẻ, thì cho mười cái mạng họ cũng chẳng dám động. Bởi lẽ, cảnh tượng vừa rồi quá đỗi kinh tởm, kinh đến mức khiến "tiểu đệ đệ" của bọn họ đều co rúm lại, không còn chút khí thế nào để "giương kiếm bắn cung".

Vừa bước vào đại sảnh, thấy máu me đã không còn, tên sứ giả cũng biến mất tăm, chỉ còn tân thủ lĩnh và Dạ Vũ ở đó. Ngay lập tức, bọn họ hiểu rằng, tên kia đã bị ăn thịt hoàn toàn, và có lẽ là một cái chết đầy đau đớn.

Cả đám nuốt nước bọt không dám hé môi, chỉ chầm chậm từng bước tiến gần tới vị trí ban đầu ngồi xuống.

Hình tượng tân thủ lĩnh trong lòng bọn hắn lần này đã trở nên vô cùng cao lớn.

Nếu trước kia sự ủng hộ chỉ xuất phát từ ân nghĩa, thì giờ đây, ân nghĩa ấy còn pha lẫn sự sợ hãi. Dù không phải tột độ, nhưng cách xử lý vừa rồi của Thắng thực sự đã gieo vào lòng bọn họ một nỗi sợ vô hình.

Nhìn thấy mọi người đã đông đủ trở lại, Thắng mới chầm chậm lên tiếng.

“Kế hoạch tấn công bất ngờ trong đêm sẽ hoàn toàn hoãn lại, chúng ta sẽ thay đổi kế sách!”

“Thay đổi kế sách? Vậy chúng ta sẽ làm gì đây?...” Đám người nghe Thắng tuyên bố liền lập tức hoang mang.

Kế hoạch đã được vạch ra, bên Lang Vương cùng Sát Vương cũng đã nhận được chỉ lệnh, chẳng lẽ lại dừng lại ư? Chẳng phải hiện tại là thời cơ tốt nhất để tấn công địch hay sao?

“Chúng ta sẽ không tấn công, mà thay vào đó... sẽ làm theo lời bọn chúng, tiến hành đổi người!”

Đưa mắt nhìn qua tất cả mọi người, Thắng hơi híp mắt lại, khóe miệng nhếch lên mỉm cười.

“Cái gì? Không được! Như vậy chẳng phải là đám người Hư Không thành sẽ được như ý muốn sao? Hơn nữa, hiện tại tên sứ giả kia đã chết rồi, làm sao chúng ta có thể...?” Minh Vương không đồng ý, kiên quyết ngăn cản.

“Vấn đề sứ giả ta đã giải quyết. Dạ Vũ, cho bọn họ xem khả năng của ngươi!” Thắng hất đầu, ra hiệu cho Dạ Vũ thể hiện bản lĩnh của nàng.

Vâng lệnh thần vương, Dạ Vũ liền lập tức hóa thành chất bầy nhầy vừa rồi. Đám người vô thức nuốt khan, đang hoang mang không hiểu ý của tân thủ lĩnh thì cảnh tượng tiếp theo đã giúp bọn họ sáng tỏ phần nào.

Chỉ thấy Dạ Vũ, từ một mỹ nhân đẫy đà, bỗng chốc hóa thành tên sứ giả vừa rồi, giống y như đúc, từ biểu cảm cho tới tông giọng, không hề lộ ra bất kỳ điểm kỳ lạ nào.

“Dù là vậy, ngài cũng không thể tự mình dấn thân vào nguy hiểm được! Hiện tại thủ lĩnh đang bị bắt, nếu đem ngài giao nộp cho bọn chúng, sau đó chúng lại thất hứa không chịu trao trả nữ thủ lĩnh thì sao? Chẳng phải Hắc Dạ sẽ như rắn mất đầu?”

Một tên tiểu đội trưởng bên phía Binh Vương vội vàng đứng lên ngăn cản.

Theo hắn nhận định, nếu để vị tân thủ lĩnh này đứng đầu, chắc chắn sẽ đưa anh em Hắc Dạ đi theo con đường cường thịnh. Bởi từ cách đối phương thể hiện sự tàn khốc với kẻ địch vừa rồi, hắn đã nhận ra vị tân thủ lĩnh này không hề tầm thường. Chỉ có người này mới có thể dẫn dắt Hắc Dạ lên đến đỉnh phong.

Vì vậy, thà mất nữ thủ lĩnh còn hơn để vị tân thủ lĩnh này gặp nguy hiểm. Núi xanh còn đó, sợ gì không có củi đốt? Chỉ cần vị tân thủ lĩnh này còn sống và lãnh đạo bọn họ, thì tương lai không xa, Hư Không thành chắc chắn sẽ lại bị bọn họ giẫm đạp dưới chân như ngày xưa.

“Yên tâm, ta lần này đi vào, là muốn nhìn xem tên thủ lĩnh của Hư Không thành là kẻ thế nào. Nhân tiện, tặng bọn chúng chút lễ vật...” Thắng tự tin mỉm cười.

“Ngài làm thế không được, nguy hiểm quá cao! Hay là, để bọn ta thay ngài tiến vào...” Vẫn là tên tiểu đội trưởng vừa rồi, hắn thực sự lo sợ tân thủ lĩnh gặp bất trắc.

Thắng có chút kinh ngạc nhìn về phía tên tiểu đội trưởng này. Hắn không rõ vì sao đối phương lại kiên quyết muốn bảo toàn tính mạng mình, nhưng từ trong mắt người kia, hắn đã thấy được sự lo lắng cùng kiên định.

“Ngươi tên là gì?”

Thấy tân thủ lĩnh hỏi, tên tiểu đội trưởng kia lập tức đứng dậy, chào theo kiểu quân ngũ, rồi sau đó hô lớn về phía Thắng.

“Thưa tân thủ lĩnh, tôi tên Nguyễn Mạnh Thành!”

“Tốt lắm, nếu sau chiến dịch này chúng ta chiến thắng trở về, ngươi hãy làm cận vệ của ta!” Thắng mỉm cười nhìn đối phương.

Một kẻ vừa mới tiếp xúc với hắn không lâu, lại dám thay mình xông vào chỗ hiểm. Đây đích thị là người tài, hắn nhất định phải trọng dụng.

Nghe lời nói của Thắng, đám người kinh ngạc nhìn về phía tên tiểu đội trưởng này, tất cả đều thầm giơ ngón tay cái.

Được lắm, tên này vậy mà thành công "ôm chặt bắp đùi" chỉ bằng vài câu nói.

Không chỉ đám người kia kinh ngạc, mà ngay cả tiểu đội trưởng Thành cũng ngạc nhiên không thôi. Hắn thực sự không dám tin rằng, chỉ vì muốn giữ lại một ngọn lửa hy vọng cho anh em Hắc Dạ, mà hắn lại được đối phương chú ý, còn muốn đề bạt làm cận vệ.

Tin này tuy tốt, nhưng đối phương lại sắp dấn thân vào chốn nguy hiểm, khiến hắn hoàn toàn không thể vui sướng được.

Dạ Vũ đứng một bên, âm thầm ghen tị nhìn về phía tên nhân loại này.

Nàng đã phải cầu xin tân thần vương, thậm chí chấp nhận bị hành hạ, mới được đi theo. Vậy mà tên này chỉ nói một câu, đã được thần vương chú ý, còn đề cử làm cận vệ, khiến nàng thực sự muốn chết đi cho rồi.

“Vậy ngài...” Thành lo lắng, nhìn về phía thủ lĩnh đang ngồi trước mặt.

“Ta vẫn sẽ vào bên trong. Các ngươi quên mất câu nói của các cụ sao? ‘Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con’?"

“Hơn nữa, ta cũng muốn xem thử tên thủ lĩnh của Hư Không thành là kẻ thế nào...”

Thắng nở một nụ cười, một nụ cười tràn đầy âm hiểm.

Chết tiệt thật, hắn thật mong chờ muốn xem kế sách mình vừa nghĩ tới liệu có hiệu quả hay không đây.

Trong lần trao đổi này, hắn sẽ tặng cho đám người Hư Không thành một món quà thật sự tuyệt vời.

“Báo cáo! Bên Lang Vương cùng Sát Vương vừa điện báo trả lời.” Một tên binh sĩ phấn khởi lao tới báo cáo.

“Họ nói sao?” Binh Vương ngồi một bên, nhìn về phía tên binh sĩ này dò hỏi.

“Họ đồng ý rạng sáng ngày mai sẽ theo chỉ thị của tân thủ lĩnh, tấn công vào các cơ sở của Hư Không thành!”

Vừa rồi, khi truyền lệnh tấn công cho hai bộ kia, người binh sĩ này đã khá lo lắng, sợ đối phương không đồng ý. Giờ đây, biết được họ đã đồng thuận, hắn liền phấn khởi không thôi, vội chạy tới báo tin tốt này.

“Thông báo lại với bọn họ, kế hoạch có chút thay đổi. Ngày mai vẫn sẽ tiến hành theo yêu cầu của đám người Hư Không thành, bảo bọn họ không cần phải tấn công vào hai cơ sở kia nữa!”

Thắng ngồi tại chính diện, nhìn về phía tên binh sĩ phân phó.

“Gì cơ?” Đang trong trạng thái vui vẻ, đầu óc tên binh sĩ này không kịp tiếp nhận những gì Thắng vừa nói. Hắn ngơ ngác đứng đần ra tại chỗ.

“Ta bảo ngươi liên hệ lại với bọn họ, không cần phải tấn công nữa!” Thắng kiên nhẫn nhắc lại lần nữa, để đối phương hiểu rõ.

“Không, không tấn công nữa ạ?” Tên binh sĩ lúc này mới tiếp nhận kịp thông tin, vội vàng khó tin nhìn tân thủ lĩnh.

“Đúng vậy, mai chúng ta sẽ tiến hành đổi người!” Thắng gật đầu.

“Cái cái này...” Tên binh sĩ ấp úng, không dám tin nhìn về phía tân thủ lĩnh.

Mới vừa rồi kế hoạch còn được vạch ra rõ ràng, anh em đã sẵn sàng tử chiến, vậy mà tân thủ lĩnh lại quyết định tự mình đi vào tay địch, khiến tên binh sĩ này có chút không theo kịp diễn biến.

“Đi đi, nói với họ những gì ta vừa nói với ngươi. Hơn nữa, nhắc nhở bọn họ đề phòng địch tấn công bất ngờ! Luôn cử trinh sát thám thính tình hình, nếu thấy địch nhân ở gần, thì cứ ra tay tiêu diệt theo kiểu ám sát, không cần liều mạng.

Khi thấy đối phương có ý định rút lui, thì lập tức đuổi theo quấy nhiễu!”

Thắng hướng tên binh sĩ vừa rồi phân phó, sau khi xác định được đối phương đã hoàn toàn nhớ những gì mình nói, hắn mới không chút luyến tiếc đuổi gã binh sĩ đưa tin này đi.

“Được rồi, buổi họp đến đây kết thúc. Mọi người về phòng mình nghỉ ngơi, ngày mai vẫn sẽ phải chiến một trận, vậy nên các ngươi hãy quay về tĩnh dưỡng, chuẩn bị cho ngày mai đi!”

Thắng an vị trên ghế thủ lĩnh, đưa ánh mắt đảo qua đám người.

Biết không thể khuyên nhủ đối phương, hai tên đầu lĩnh cùng các tiểu đội trưởng chỉ đành buồn bã rời đi.

Chờ đám người này đi xa, Thắng mới truyền âm, gọi Cốt Toại vào chính điện.

��Thần vương!” Cốt Toại từ bên ngoài đi vào trong, bên người còn xách theo một tên zombie cấp Giới Tọa trung cấp.

Nhìn thấy Cốt Toại xương tay bị trật, phần chân thì nát bươn, Thắng liền biết đối phương hẳn là vừa trải qua một trận khổ chiến.

“Ngươi vất vả rồi!” Thắng vỗ vỗ vai Cốt Toại, gật đầu nhìn hắn.

“Vì thần vương mà cống hiến, là vinh dự của Cốt Toại!” Cốt Toại hơi khom người, hướng Thắng cung kính.

“Nhân loại... “ Tên zombie cấp Giới Tọa tức giận ngước nhìn Thắng, đôi mắt tràn ngập tử khí.

“Nó đã được tiêm thuốc?” Thắng hướng Cốt Toại dò hỏi.

“Đã, tân thần vương.” Cốt Toại gật đầu.

Để bắt sống được tên zombie cao cấp này, Cốt Toại đã mất rất nhiều sức lực, mới có thể trấn áp được nó, tiêm vào cơ thể nó một loại vật chất gọi là 'Giam Cầm'.

Đây là loại dược vật do Dạ Vũ mới nghiên cứu ra sau khi tiếp xúc với Minh, nữ thủ lĩnh Hắc Dạ.

Nàng muốn chế tạo một loại huyết thanh có thể trấn áp tu vi của người khác, dù là cấp Giới Tọa cũng chỉ có thể đau khổ ch��u trận.

Chính loại huyết thanh này đã trấn áp tu vi của tên zombie cấp Giới Tọa trước mặt, và cả tên sứ giả trước đó.

Mọi chuyển thể của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, nơi nuôi dưỡng những câu chuyện sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free