(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 245: Một ta khác?
“Tân thủ lĩnh, sứ giả của Hư Không thành đã được áp giải đến đây! Hiện y đang ở bên ngoài!” Một tên binh sĩ tiến vào chính điện, báo cáo với Thắng.
“Đưa hắn vào!” Thắng ngồi giữa, gật đầu nói.
Chẳng mấy chốc sau, người binh sĩ kia đã áp giải một tên nhân loại vào. Từ khí thế tỏa ra, đối phương hẳn là cấp vương trung kỳ.
“Quỳ xuống!” Tên binh sĩ kia lập tức đá đít tên sứ giả này, khiến hắn mất đà, ngã bổ nhào, mông chổng vó lên trời.
Tuy tên binh sĩ này chỉ là cấp quân trung kỳ, nhưng hắn ta lại không hề sợ tên sứ giả cấp vương, bởi đối phương vừa bị hạ thuốc độc, hiện tại không thể sử dụng sức mạnh, nên hắn ta khá bạo gan. Nếu là bình thường, cho hắn ta mười cái mạng cũng không dám đá đít cao thủ cấp vương.
“Được rồi, ngươi ra ngoài đi!” Một tên tiểu đội trưởng bên Binh Vương bộ gật đầu, ra hiệu đuổi tên binh sĩ kia đi.
Đợi tên binh sĩ vừa rồi đi xa, Thắng mới trầm giọng hỏi tên sứ giả của Hư Không thành.
“Hư Không thành các ngươi... có bao nhiêu cao thủ?”
Tên sứ giả này nhếch mép mỉm cười, đưa mắt nhìn lên. Khuôn mặt vừa nãy còn lạnh lùng, khi nhìn thấy Thắng, y liền đông cứng lại, miệng lắp bắp gọi.
“Thủ... thủ lĩnh! Sao ngài lại ở đây?”
Đám người ngồi quanh nghi hoặc, nhìn về phía tên sứ giả này, đến cả Thắng cũng nhíu mày vài cái, nghi ngờ nhìn đối phương.
“Thủ lĩnh gì? Ta đang hỏi ngươi, Hư Không thành các ngươi có bao nhiêu cao thủ? Cấp vương, cấp hoàng và cả giới tọa, số lượng bao nhiêu? Liệt kê ra đây ngay lập tức!”
Thắng gõ tay lên bàn, vang lên mấy tiếng cộp cộp, đôi mắt sắc bén nhìn đối phương.
“Ngươi... không phải thủ lĩnh! Thủ lĩnh không yếu như vậy!” Tên sứ giả này sau khi cảm nhận được khí tức từ Thắng, liền lập tức quả quyết khẳng định.
“Nói nhảm gì thế? Còn không mau kê khai số lượng người của các ngươi đi?” Minh Vương ở một bên mất kiên nhẫn, gầm thét với tên sứ giả.
“Chờ đã! Ngươi khi nhìn thấy ta, liền luôn miệng nói thủ lĩnh... vậy, thủ lĩnh ngươi tên gì?” Thắng hơi híp mắt lại, nhìn sứ giả của Hư Không thành.
Từ khi xuyên tới đây, hắn đã xác định nơi này không phải thế giới gốc mà là một thế giới song song khác.
Như vậy, nơi này chắc chắn có một Thắng khác tồn tại. Và từ khi hắn có mặt ở đây, chưa thấy kẻ này xuất hiện.
Khi đó hắn nghĩ, khả năng cao bản thân hắn ở thế giới này đã chết, hoặc cũng có thể, kẻ đó đang ẩn mình ở đâu đó trong thế giới này.
Hắn đã truy hỏi Nguyên Anh, nhưng luôn không nhận được câu trả lời.
Hiện tại tên này vừa nhìn thấy mình liền liên tục gọi thủ lĩnh, đợi đến khi định thần lại, mới xác định hắn không phải. Như vậy suy ra, Thắng ở thế giới này chính là thủ lĩnh của Hư Không thành.
Còn việc Minh biết rõ hắn tên gì, cùng các thông tin chi tiết, hẳn là có liên quan đến tên Thắng kia... chỉ là hắn mới đến đây, không biết rõ tình hình cụ thể.
“Thủ lĩnh ta tên Đỗ Phong!” Tên sứ giả không mặn không nhạt trả lời.
“Đỗ Phong?” Thắng kinh ngạc nhìn tên sứ giả này.
Tại kiếp trước, Đỗ Phong là biệt danh mà hắn thường dùng khi chơi game. Không ngờ hắn ở thế giới này, lại dùng cái tên này.
Vẫn là họ Đỗ, nhưng tên có chút đổi.
“Vậy ta cùng thủ lĩnh ngươi giống nhau à?” Thắng bắt đầu cảm thấy thú vị rồi.
“Chỉ là bề ngoài giống mà thôi, nhưng thực tế ngươi yếu hơn thủ lĩnh bọn ta nhiều! Ngài ấy hiện đã là giới tọa, còn ngươi, lại chỉ là một tên quân chủ tầm thường, yếu đuối, chỉ cần ta hồi phục tu vi, cũng đủ đập chết ngươi vạn lần!”
Tên sứ giả nhếch mép cười, nụ cười tràn đầy sự khinh bỉ cùng coi thường, ánh mắt còn càn rỡ nhìn Thắng, giống như thần vương nhìn con kiến hôi.
“Ngươi nói cái gì? Dám xúc phạm tân thủ lĩnh bọn ta? Có tin không ta đập chết ngươi như chó chết?” Minh Vương tức giận gầm thét vào tên sứ giả.
“Hừ, chỉ là một tên cấp Vương trung kỳ mà cũng dám càn rỡ? Có biết không, tại Hư Không thành, kẻ như ngươi thì không thiếu, phải đến hàng vạn tên, và ta cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.
Khi các ngươi tấn công vào bên trong, chắc chắn nơi đó sẽ là mồ chôn của thế lực các ngươi, lũ ngu xuẩn, bại não!” Tên sứ giả hếch mặt lên nhìn Minh Vương, thái độ hống hách vô cùng.
“Ngươi! Con mẹ nó, ông phải đập chết cụ mày! Dám bảo ông ngu xuẩn à!” Minh Vương tức giận, toan đứng dậy ra quyền về phía đối phương.
“Minh Vương! Không xằng bậy!” Thắng ngồi ở chính diện, đôi mắt nghiêm nghị hô lớn với Minh Vương. Khí thế Hủy diệt pháp tắc tỏa ra, khiến toàn trường đều bất giác sợ hãi.
Tên sứ giả vừa nãy còn hống hách, tự tin tràn đầy, liền ngay lập tức sợ hãi, lòng chìm xuống đáy cốc.
Lúc này, ánh mắt hắn cũng ngay lập tức thay đổi, nhìn Thắng với ánh mắt hoàn toàn khác vừa rồi.
‘Kẻ này... cùng thủ lĩnh giống hệt nhau, từ cách nói chuyện cho tới khí tràng, chỉ là... thủ lĩnh là khí tràng đè ép, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự sống, thấy ấm áp mà quy phục, còn tên này thì hoàn toàn khác, toàn bộ khí tràng đều là hủy diệt, chết chóc quấn thân.’
Thắng lúc này tràn đầy thú vị nhìn tên sứ giả.
Hắn... thật sự phấn khích.
Không ngờ kẻ địch mà bọn họ đang đối đầu, lại chính là bản thân mình ở thế giới khác.
Không rõ nguyên do vì sao đối phương lại muốn bắt mình, nhưng từ việc Minh xuất hiện khi hắn vừa đến đây, cứu mình rời đi, và cô nàng nhờ mình giúp đỡ quay lại thời gian, hẳn là có gì đó ẩn tình trong đó.
Hiện tại hắn không biết, cũng lười quản, bởi lẽ lúc này đây, hắn cần phải cứu người, không có thời gian để suy nghĩ mấy cái này.
Nếu địch nhân thực sự là mình, vậy thì mọi kế hoạch phải thay đổi hoàn toàn rồi...
Không ai bi���t mình nghĩ gì, làm gì ngoài chính bản thân mình.
Nếu là vậy, hắn sẽ không ra bài theo lẽ thường nữa... phải độc, may ra mới đánh được chính mình.
“Dạ Vũ, mau đến chính điện!” Thắng thông qua tâm linh tương thông, kêu gọi Dạ Vũ.
Dạ Vũ đang ở trong hầm xe nghiên cứu, sửa chữa con tàu, vừa nhận được tin tức từ Thắng liền lập tức dừng động tác, đi đến chính điện.
Cũng chẳng mất bao lâu, nàng đã lập tức có mặt ở chính điện, chào hỏi Thắng.
“Thôn phệ hắn!” Thắng không nói gì nhiều, lập tức chỉ tay vào tên sứ giả đang toát mồ hôi hột ra lệnh cho Dạ Vũ.
Tất cả mọi người trong sảnh đều bất ngờ, đưa mắt nhìn về phía Thắng.
Bọn họ không hiểu tân thủ lĩnh nói vậy có ý gì, nhưng Dạ Vũ thì biết, thần vương muốn mình cắn nuốt tên nhân loại đang quỳ dưới đất.
Lâu ngày không thôn phệ nhân loại, khiến nàng thật có chút thèm. Hiện tại được thần vương ủng hộ, nàng liền vui sướng, không suy nghĩ nhiều, lao về phía tên sứ giả của Hư Không thành, với một tốc độ cực nhanh, thôn phệ đối phương.
Cơ thể Dạ Vũ như đám bầy nhầy, nhanh chóng hóa lỏng, ùn ùn bám lấy thân thể tên sứ giả cấp vương, bắt đầu cắn nuốt.
Đau đớn truyền đến đại não, tên sứ giả của Hư Không thành không thể chịu nổi đau đớn mà gào thét kinh hoàng, khiến đám người bên ngoài cũng phải bất giác run rẩy.
Kinh hồn táng đảm nhất vẫn là đám người trong sảnh lúc này.
Tất cả bọn họ, hai tên đầu lĩnh cùng các tiểu đội trưởng đều lạnh lẽo toàn thân, nhìn cảnh tượng rợn người trước mặt.
Bọn họ thấy rõ mồn một rằng, người phụ nữ mà cả căn cứ thèm khát muốn lên giường một lần nay lại hóa thành một bãi bầy nhầy, đang điên cuồng bám lấy thân thể một tên nhân loại. Mỗi nơi đám bầy nhầy này đi qua đều xuất hiện những chiếc răng trắng hếu, đang liên tục cắn xé, nuốt chửng, tiếng ừng ực vang khắp đại sảnh.
Những giọt tiên huyết cũng bắn ra tung tóe, máu thịt tơi tả từng đợt, theo mỗi cú nhai nuốt của đám bầy nhầy này.
“Kh... không... cứu... t...a...” Tên sứ giả mắt trợn trừng, trắng dã, miệng há ra thều thào, nước dãi bẩn cũng tuôn ra, kèm theo chút máu.
Khuôn mặt gã tràn đầy hoảng sợ, hoảng sợ đến cùng cực. Trong vô thức, hắn đưa tay ra bám víu, bám lấy chân Minh Vương.
Minh Vương tuy hung thần ác sát, đã nhìn thấy nhiều cảnh máu me kinh hoàng, nhưng y chưa từng thấy cảnh tượng nào lại hung ác, đáng sợ như thế này.
Sự bất lực, sợ hãi, hoảng loạn, kinh hồn bạt vía, muốn chết... đó là những gì hắn thấy được từ trong mắt đối phương.
Cái đáng sợ nhất không phải là chết, mà là muốn chết cũng không được, phải sống sờ sờ nhìn cảnh từng miếng da, miếng thịt, tế bào của mình bị một thứ kỳ dị cắn nuốt.
Trong không gian yên ắng, chỉ còn mỗi tiếng nhai nuốt của Dạ Vũ.
Ào ào.
Phá vỡ sự yên tĩnh là một âm thanh nước chảy theo từng đợt, mọi người bất giác bị âm thanh này đánh thức, nhìn về nơi phát ra âm thanh này.
Lúc này, Minh Vương đã sợ đến vãi cả đái.
Vừa rồi vì đối chất với tên sứ giả, hắn đã tiến lại gần đối phương. Hiện tại đối phương bị Dạ Vũ cắn nuốt, hắn là người chứng kiến gần nhất, nên đã không kìm được mà xả lũ tại chỗ.
Đám người trong đại sảnh cũng không ai dám cười, bởi bọn họ cũng đang tè dầm không kém, thậm chí có tên còn đánh rắm ra vài tiếng bẹp bẹp, kèm theo đó là một mùi thum thủm.
Nếu không phải Minh Vương tè quá vang, thì bọn này vẫn đang ngẩn người mà đại tiện mất thôi!
“Mẹ nó, các ngươi thật thối! Mau về tắm rửa đi, xong lên đây họp tiếp!” Thắng ghét bỏ bịt mũi, phất tay đuổi người.
Như được ân xá, đám người lập tức sợ hãi chạy đi, mỗi người một hướng phóng bạt mạng.
Thật con mẹ nó, vừa sợ, vừa xấu hổ.
Thắng vẫn ngồi yên đó, chờ Dạ Vũ thôn phệ xong.
Dù đã trải qua đủ loại lịch luyện của Dạ Minh, cùng với các bậc tiền bối, cũng đã tiếp xúc qua khá nhiều loại dị hợp, nhưng phải công nhận, cách thức hành hạ người khác, thỏa mãn lòng biến thái của mình như Dạ Vũ, Thắng cũng lần đầu tiên nhìn thấy.
Tuy không đến mức đái ỉa như đám người kia, nhưng buồn nôn thì có, hắn liền không tiếp tục nhìn, vội nhắm mắt tĩnh tọa, chờ đám người kia quay lại để tiếp tục họp bàn.
Thà Dạ Vũ cắn nuốt một miếng, hoặc cắn một khối lớn cho máu thịt bắn ra tung tóe thì còn bình thường. Đằng này lại hóa thành bầy nhầy, bám lấy đối phương, rồi sau đó từ từ nhai nuốt, bảo sao không kinh hãi.
Truyen.free nắm giữ toàn bộ quyền sở hữu đối với văn bản đã chỉnh sửa này.