Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 243: Lang Vương, Sát Vương!

Chùa Thiên Quýt, hay còn được gọi với cái tên quen thuộc chùa Quýt, là một ngôi chùa linh thiêng, tĩnh lặng giữa xanh ngát núi rừng. Ngôi chùa này nằm tại thôn Đá Trắng, xã Thống Nhất, thành phố Hạ Long.

Trước đây, khi tận thế chưa ập đến, chùa Quýt vốn là một chốn tĩnh mịch, xung quanh bao phủ bởi rừng núi hoang sơ, ít người lui tới. Chỉ vào những dịp lễ hội, khách hành hương mới tề tựu đông đúc, khiến khói hương lan tỏa khắp không gian.

Sau tận thế, chùa Quýt đã trở thành một cứ điểm an toàn, thích hợp cho loài người sinh sống. Lý do là xung quanh đây đều là rừng cây, mà lũ zombie lại rất ngại tiến vào những khu vực này bởi bên trong có đầy rẫy hung thú biến dị. Trong nửa đầu thời kỳ tận thế, nhân loại cũng không dám đặt chân đến đây, khiến nơi này bị bỏ hoang một thời gian.

Mãi đến khi người của Hắc Dạ, cụ thể là hai vị thủ lĩnh của Lang Vương bộ và Sát Vương bộ, tới đây trấn giữ, xua đuổi lũ hung thú biến dị và tiêu diệt tàn dư zombie, ngôi chùa này mới lại một lần nữa tràn đầy sinh khí, khói hương nghi ngút.

Lúc này, tại điện thờ chính của ngôi chùa, có tám thân ảnh đang đứng song song với nhau, gồm bốn nam, bốn nữ. Khuôn mặt của cả tám người đều nhăn nhó đến khó tả.

Cùng lúc đó, bên ngoài có một binh sĩ hớt hải chạy vào, vẻ mặt luống cuống, khiến những người trong điện thờ đều trở nên căng thẳng.

“Báo, có tin cấp báo từ phía tổng bộ!”

“Lại xảy ra chuyện gì?” Một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ và một vết sẹo lớn in hằn phía trên, nhíu mày gằn giọng hỏi tên binh sĩ.

Y là Tuấn, một trong tứ đại thiên vương của thế lực Hắc Dạ, người đứng đầu Lang Vương bộ, với danh xưng Lang Vương Tuấn Tú Tiền Tỷ.

Cả đám cũng đang căng thẳng nhìn về phía tên binh sĩ, khiến hắn ta toát mồ hôi hột, vô thức nuốt khan, nhìn về phía hai vị thủ lĩnh cùng các tiểu đội trưởng.

“Là... là tổng bộ có chỉ lệnh. Lang Vương bộ cùng Sát Vương bộ ngay rạng sáng ngày mai, khoảng 2 giờ 10 phút, sẽ tổng tấn công vào cứ điểm của Hư Không thành! Đến khoảng 3 giờ sáng, khi viện binh địch xuất hiện thì lập tức rút lui...”

“Cái gì? Trong lúc nữ thủ lĩnh đang bị địch nhân nắm giữ, lại đi tấn công bọn chúng sao? Là ai? Là tên nào dám tự ý ra lệnh?”

Bên cạnh, một vị nữ thủ lĩnh chất vấn tên binh sĩ đứng trước mặt. Nàng là Hồng, tuy mới tròn 15 tuổi, nhưng đã là thủ lĩnh của Sát Vương bộ. Nàng là đệ tử chân truyền của nữ thủ lĩnh, được chính nữ thủ lĩnh đào tạo và tiến cử vào bộ phận này.

“Thưa Sát Vương...”

“Gọi ta Hồng Hào Xinh Xắn Dễ Thương!” Sát Vương phồng má trợn mắt nhìn tên binh sĩ.

Tên binh sĩ nuốt khan, vừa rồi hắn ta mải lo lắng vì tin báo mà quên mất không gọi cái biệt danh có phần ngớ ngẩn, lại còn hơi... kỳ lạ của cô nàng này. Sát Vương trông vậy mà lại cực kỳ tự yêu bản thân. Vì sống trong thời tận thế, da dẻ nàng ta có chút ngăm đen, không, phải nói là rất đen. Chính vì vậy mà nàng ta đã tự đặt biệt danh cho mình là Hồng Hào Xinh Xắn Dễ Thương – thật sự... không thể chấp nhận được. Các binh sĩ mà không gọi biệt danh này thì xác định sẽ bị hành hạ, nhẹ thì tàn phế, nặng thì mất mạng. Chính vì vậy, nàng ta mới được đề cử làm thủ lĩnh Sát Vương, một kẻ tàn ác mang dáng vẻ loli.

“Thưa Hồng Hào Xinh Xắn Dễ Thương, có một kẻ vừa được phong làm tân thủ lĩnh!” Người binh sĩ ngay lập tức thay đổi cách xưng hô, báo cáo với Sát Vương.

“Tân thủ lĩnh? Là tên quái quỷ nào? Sao ta không biết?” Sát Vương hung hăng trợn mắt, nhìn về phía tên binh sĩ.

“Cái, cái này tôi cũng không biết...” Tên binh sĩ kia bị dọa cho toát mồ hôi hột.

“Hẳn là hai tên Binh Vương và Minh Vương tự mình đứng lên thay thế thủ lĩnh... nhưng hai tên này không hề có dã tâm. Vả lại, dù thủ lĩnh hiện không có mặt, cũng còn có ta ở đây, bọn chúng chắc chắn sẽ không dám tự phong tân thủ lĩnh.”

Lang Vương Tuấn vừa nghiêm nghị đó đã ngay lập tức trở thành bộ dạng bất cần đời, đưa tay gãi gãi nách, ánh mắt hơi híp lại như đang suy nghĩ điều gì.

“Hừ, quan tâm làm gì nhiều, chúng ta trực tiếp tiến về căn cứ là biết tên nào liền! Đợi bà đây trở lại căn cứ, sẽ xé xác cái tên dám cướp vị trí của sư phụ ta!” Hồng tức giận hô lớn.

“Đội trưởng, là sư phụ, không phải xư phụ. Với lại, là liền chứ không phải niền, lại chứ không phải nại. Ta nhắc ngài bao lần rồi, cố gắng học hết sách tiếng Việt đi, không chịu nghe nên giờ toàn nói sai chính tả.”

“Ây, dì Nan, con biết rồi!” Hồng phồng má nhìn người phụ nữ.

“Haiz, là Lan a, không phải Nan...” Người phụ nữ bất lực, nhìn Sát Vương.

Bà tên Lan, là vú em của Sát Vương. Trước kia bà từng là cô giáo của một trường mầm non có tiếng tăm, sau được nữ thủ lĩnh thu nhận và giao trọng trách dạy bảo Hồng. Vì vậy, Hồng coi bà như người mẹ thứ hai của mình, chỉ sau nữ thủ lĩnh Hắc Dạ.

“Kẻ mà đám người Hư Không thành đòi chúng ta giao nộp là ai?” Tuấn cà lơ phất phơ, đưa tay lên ngửi ngửi, đôi mắt thì nhìn về phía tên binh sĩ.

“Là một người đàn ông tên Thắng, cũng chính là người đàn ông mà các anh em ở tổng bộ vẫn truyền tai nhau, nói rằng hắn chính là người đàn ông của nữ thủ lĩnh. Và hắn cũng được mọi người âm thầm coi là tân thủ lĩnh. Ta nghĩ rằng kẻ đề xướng tấn công Hư Không thành chính là y!”

Một vị tiểu đội trưởng bên Lang Vương bộ, dưới quyền của Tuấn, đứng ra nói.

“Ồ, vậy là người mà đám Hư Không thành muốn bắt lại chính là kẻ gây xôn xao mấy ngày vừa rồi ở tổng bộ sao? Nếu nói vậy, thì tân thủ lĩnh lúc này hẳn là hắn rồi!”

Lang Vương gãi gãi cằm, đôi mắt híp lại đăm chiêu.

“Cái gì? Sư phụ ta vậy mà có nam nhân? Sao ta không biết?” Sát Vương tức giận trợn mắt, nhìn về phía Lang Vương.

Mấy tin tức này cũng thuộc loại quan trọng đó nha. Nàng rõ ràng là đệ tử của nữ thủ lĩnh, vậy mà không hề hay biết những thông tin này.

“A, vì ngươi có hỏi ta đâu! Với lại... con mẹ nó, ngươi đi học lại tiếng Việt đi! Ta nghe mà rối não... à nhầm, rối óc... con mẹ nó, nói chuyện với ngươi nhiều ta cũng bị lẫn theo!!!”

Lang Vương nhe răng nanh, gào lên về phía Sát Vương, vừa nói vừa chỉ tay.

“Cái gì? Ý ngươi là chửi ta ngu? Có tin hay không ta cắt chim ngươi, rồi bắt ngươi phải nếm trải cảm giác nhục nhã tột cùng?”

Sát Vương cũng không kém cạnh, nàng cực kỳ điêu ngoa, giọng nói từ nhẹ nhàng bỗng biến thành chua loét, gầm lên về phía Lang Vương như một con sư tử cái.

Mấy tên tiểu đội trưởng đứng bên cạnh chỉ có thể vỗ trán một cái, nhìn hai vị thủ lĩnh này thầm nghĩ: “Hai vị này lúc nào cũng vậy, không gặp nhau thì thôi, đã gặp nhau là kiểu gì cũng nháo nhào một trận. Chỉ nghiêm túc được vài giây là lại đâu vào đấy... thật là...”

Sau một hồi náo loạn, cả hai mới bình tĩnh trở lại.

“Hai vị thủ lĩnh, vậy tình hình tiếp theo thế nào? Có nên nghe theo tân thủ lĩnh, tiến đánh hai cứ điểm của Hư Không thành hay không?”

Tên tiểu đội trưởng vừa báo cáo với Lang Vương, khi thấy hai vị thủ lĩnh đã dừng náo loạn, liền lập tức quay lại vấn đề chính.

“Có chứ, phải tiến đánh! Dù sao người ta cũng là nam nhân của sư phụ ta mà!” Hồng hùng hồn nói với tên binh sĩ.

Bà Lan bên cạnh âm thầm lắc đầu nghĩ: “Không được, càng nói lại càng sai chính tả, sau lần này, phải bắt con bé học lại tiếng Việt cơ bản mới được!”

“Hửm, cũng có lý. Ta cũng đồng ý với ý kiến của Sát Vương, tấn công cứ điểm của Hư Không thành... dù sao thì cá chết lưới rách, không biết nữ thủ lĩnh có được cứu về hay không, nhưng cứ làm một trận cho ra trò đã!”

Lang Vương ngồi một bên, đưa tay liếm mút, một vị mằn mặn đánh sộc vào vị giác lẫn khứu giác. Đám người xung quanh vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, không chút biến đổi, bởi hình tượng này họ đã thấy quá nhiều, nhiều tới mức cảm xúc đã chai sạn.

“Vậy thì tập hợp anh em, 1 giờ 30 phút sáng chúng ta sẽ khởi hành, tiến về cứ điểm gần nhất của Hư Không thành. Chờ đến đúng giờ mà bên kia báo, chúng ta lập tức tấn công. Không cần phải lén lút, cứ thế mà đường hoàng tấn công trực diện thôi, làm sao để thanh thế càng lớn càng tốt!”

Lang Vương quay người, dặn dò các tiểu đội trưởng. Hắn không phải kẻ ngu, tuy đầu óc không quá xuất chúng nhưng vẫn biết suy tính. Khi thông tin từ tổng bộ gửi đến mệnh lệnh tấn công, hắn liền ngay lập tức biết được ý đồ của đối phương. Vậy nên mới lựa chọn cường công, đánh với thanh thế lớn nhất, khiến cho đám người từ tổng bộ Hư Không thành nhận ra, từ đó thu hút sự chú ý của địch nhân.

“Hiện tại là 0 giờ 47 phút, đi từ đây tới hai cứ điểm kia mất khoảng 30 phút trở lại, cũng không quá xa. Bảo các anh em tạm thời chợp mắt một chút, chỉ để vài anh em cố thủ tuần tra nơi này là được!”

Lang Vương phân phó cho mấy kẻ dưới trướng của mình, sau đó cũng quay người rời đi, chờ thời cơ xuất phát.

Sát Vương cũng ra chỉ lệnh cho các nữ tiểu đội trưởng bên mình, giống như Lang Vương vừa dặn dò, sau đó cũng quay người rời đi...

Đại sảnh của điện thờ cũng ngay lập tức chìm vào im ắng, chỉ còn những ánh nến lấp loáng lung lay trong màn đêm, và những tàn hương trong chiếc lư cũng lác đác rơi rụng...

Tuyệt phẩm dịch thuật này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free