Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 241: họp bàn (1)

Đã ba ngày kể từ khi Thắng phá hủy hoàn toàn cây cầu lớn bắc qua sông Bạch Đằng.

Suốt ba ngày qua, hắn vẫn thường cùng Cốt Toại và Tiểu Thử ra ngoài dạo quanh những con phố hoang tàn.

Hôm nay, cũng như mọi ngày, vừa rời giường là hắn lại cùng hai người kia đi thu thập vật tư.

Nói là thu thập vật tư cho hoa mỹ, chứ thật ra, thứ hắn tìm kiếm chính là một lò rượu.

Nếu không thể tìm được rượu, vậy thì tìm về một lò nấu rượu cũng tốt, vừa có thể tự nấu để uống, lại không lo cạn kiệt.

Thế nhưng, đi hết nửa ngày trời, hắn vẫn không tìm thấy một lò nấu rượu nào.

Trong khi hắn đang định lật tung cả thành phố để tìm cho ra thứ mình cần, thì đột nhiên trong lòng lại dấy lên một cảm giác lo lắng, khó chịu.

Linh tính mách bảo có chuyện không hay, hắn vội vã quay trở lại căn cứ, tức chùa Ba Vàng.

Khi thấy toàn bộ căn cứ vẫn an toàn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ mình đã quá "thần hồn nát thần tính".

Thế nhưng, chưa kịp thở phào bao lâu, ngay tối hôm đó, các binh sĩ Hắc Dạ đã nhận được một tin động trời.

Nữ thủ lĩnh đã bị bắt, đối phương yêu cầu thế lực Hắc Dạ phải giao ra một người, để đổi lấy sự an toàn của cô ấy.

Khi tất cả mọi người biết kẻ đối phương muốn đổi chính là Thắng – tân thủ lĩnh của Hắc Dạ, ai nấy đều không khỏi chấn động.

Ngay lập tức, thế lực Hắc Dạ rơi vào trạng thái hỗn loạn tột độ.

Vì Thắng là người từng cứu sống tất c��� mọi người, nên không ai muốn đẩy hắn vào hang cọp. Nhưng nữ thủ lĩnh cũng cực kỳ quan trọng, họ không thể cứ thế bỏ mặc.

Tối hôm đó, ngày 5 tháng 7 năm 2023, trong chính điện của Bảo Quang tự.

Giữa đại sảnh, một chiếc bàn lớn được đặt ngay ngắn giữa trung tâm, xung quanh là một đám người đang ngồi bàn bạc.

Ngồi ở vị trí thủ lĩnh là Thắng, hai bên hắn là hai đội trưởng của hai bộ, Binh Vương và Minh Vương, cùng với các tiểu trưởng dưới quyền của họ.

Vì Lang Vương và Sát Vương chưa về kịp, nên cuộc họp lần này chỉ có sự góp mặt của hai bộ.

Lúc này, sắc mặt ai nấy đều âm trầm, không gian cũng tĩnh lặng đến đáng sợ.

Thấy mọi người không ai nói lời nào, Thắng bèn mở lời trước: “Hắc Dạ không thể một ngày thiếu chủ. Hiện tại nữ thủ lĩnh đang gặp nguy hiểm, chúng ta không thể chậm trễ. Hơn nữa, ta cũng không phải là người của Hắc Dạ, nên ngày mai, ta sẽ theo tên sứ giả kia đến Hư Không thành, chuộc nữ thủ lĩnh về!”

“Không được, tân thủ lĩnh! Ngài cũng là một thành viên của Hắc Dạ. Nếu không có ngài, các anh em sẽ không còn mạng sống đến hôm nay, nên chắc chắn chúng tôi sẽ không để ngài đi vào chỗ chết!”

Minh Vương ngồi bên cạnh, đập bàn gầm lên, khiến các binh sĩ đang có mặt đều giật mình thót tim.

Chỉ là khuyên nhủ thôi mà, có cần phải quá khích như vậy không!

Binh Vương cùng các binh sĩ khác cũng nhao nhao gật đầu đồng tình. Nếu không có tân thủ lĩnh, hiện tại bọn họ đã chẳng thể ngồi đây họp bàn, e là lúc này đang dưới âm ty, cùng nhau chơi cờ caro, chờ uống canh Mạnh Bà rồi.

“Cùng lắm thì liều chết một phen, có gì mà phải sợ!” Một binh sĩ dưới trướng Minh Vương lạnh nhạt nói, đôi mắt lóe lên sát ý khiến người ta khiếp sợ.

Oanh!

Minh Vương đang ngồi cạnh đó, nghe thấy đối phương nói vậy, liền một tát đập bay, khiến tiểu đội trưởng kia văng ngược ra xa, đập mạnh vào vách tường, lún sâu vào, tạo thành hình người.

Thấy vậy, Thắng giật mình, bất ngờ nhìn Minh Vương.

Chỉ thấy lúc này Minh Vương lại ha hả cười vang: “Tốt! Cùng lắm là liều chết, có gì mà phải sợ!”

Cùng lúc đó, người vừa bị đánh kia cũng từ trong vách tường bước ra, tiếp tục ngồi lại chỗ cũ, vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như vừa rồi.

Thấy Thắng kinh ngạc đến há hốc mồm nhìn, Binh Vương ngồi bên cạnh liền ghé vào tai hắn thầm thì: “Tân thủ lĩnh, đây là một trong những cách ‘tán thưởng’ của Minh Vương bộ. Những ai có nhiều cống hiến mà được Minh Vương khen ngợi, đều được 'đập bay' đó! Ngài thấy chứ? Những tên dưới trướng hắn đều rất đô con, vạm vỡ. Bọn họ đều là nhờ được Minh Vương đập mà 'trưởng thành' đấy...”

Nghe vậy, khóe miệng Thắng co giật. Hắn cứ tưởng vì tên kia tự ý phát biểu nên Minh Vương tức giận mà đánh bay hắn. Thì ra, đó lại là một cách khen ngợi.

Mà cũng thật kỳ lạ, đám người này lại có thể chịu được như vậy, đúng là có máu M trong người.

Thực mẹ nó, cái thế lực này đúng là quá quỷ dị.

“Các anh em thấy sao? Chúng ta phải bảo vệ bằng được tân thủ lĩnh, không những vậy, còn phải cứu nữ thủ lĩnh từ Hư Không thành về. Dù có chết, cũng không từ nan!” Minh Vương hùng hổ đứng lên, hướng mọi người hô l��n.

“Sẵn sàng! Đánh giết lũ Hư Không thành, đè bẹp bọn chúng!” Các binh sĩ xung quanh cũng đồng thanh nhất trí.

“Vậy kế hoạch thế nào? Hiện tại hai bộ Sát Vương và Lang Vương lại quá xa chúng ta, không thể kịp thời về đây ứng cứu...” Binh Vương lo lắng, móc mũi, búng búng ra ngoài, khiến những cục ghèn nhỏ bay lên mặt Thắng.

Thắng vội lấy tay lau đi gỉ mũi, khóe miệng co giật.

Ít khi tiếp xúc với tên này, trước đây khi đi cùng, Thắng thấy đối phương rất nghiêm trang, giống một vị binh sĩ kỳ cựu. Sao lúc này, trong lúc dầu sôi lửa bỏng, hắn ta lại tỏ ra bẩn bựa đến thế...

“Ngươi... đang làm cái gì vậy?” Thắng nghiến răng nhẹ, nhìn về phía Binh Vương hỏi.

“A, thủ lĩnh, ta đang lo lắng quá, lo lắng đến chết đi được. Mỗi lần lo lắng, ta đều sẽ móc mũi bắn loạn xạ... xin lỗi ngài...” Binh Vương biết mình làm sai, liền ngay lập tức dừng lại, cười hề hề với Thắng.

Lúc đầu, nghe Minh Vương hùng hổ nói cùng với thái độ nghiêm túc của đám người khác, Thắng tự tin mười phần có thể cướp được người về. Nhưng hiện t��i nhìn tình trạng của đám người này, hắn thực sự quá đỗi lo lắng.

Cái đám này lúc trước hắn còn tưởng là quân chính quy, nhưng hiện tại hắn mới biết mình đã lầm, bọn này thuần túy là một đám tạp nham!

Thắng cũng không tiếp tục để tâm đến tên này nữa, chỉ đảo mắt nhìn quanh mọi người.

Ngoài tên Binh Vương này ra, những người xung quanh ai nấy cũng nghiêm túc, ánh mắt ẩn chứa sát khí bên trong, cương nghị ngồi đó.

Thấy được khí thế của đám binh sĩ còn lại, Thắng mới thở phào một tiếng, ít ra cũng còn vài người đáng tin cậy.

“Anh em, ai có kiến nghị gì không?” Thắng ngồi ở vị trí chính giữa, đảo mắt nhìn quanh đám người.

“Thủ lĩnh, hiện tại quân số của chúng ta thấp. Nếu cường công địch nhân, chắc chắn sẽ thua thiệt... chúng ta nên chờ hai bộ kia về, rồi hãy cùng nhau tiến công.”

Một binh sĩ của Binh Vương bộ đứng lên, nói ra ý kiến của mình.

Thắng nghe vậy, chỉ gật đầu vài cái, sau đó lại hỏi những người khác.

“Các anh em khác thì sao?”

“Ta thấy tốt nhất vẫn là cường công, đánh chết lũ súc sinh đó đi là được!” Vẫn là người vừa bị đánh ban nãy lên tiếng.

“Hừ, như vậy thì có khác nào đi vào chỗ chết? Lấy trứng chọi đá? Nên nhớ, Hư Không thành có ba Giới Tọa cùng ba Hoàng cấp Viên Mãn tồn tại. Trong khi đó chúng ta chỉ có hai vị Giới Tọa là thủ lĩnh và Lang Vương.

Hiện tại cả hai đều không có ở đây, một người bị bắt, người kia thì lại quá xa, không kịp ứng cứu. Nếu chúng ta mạnh mẽ công kích, chỉ sợ toàn quân sẽ bị diệt!”

Lại một tiểu đội trưởng của Binh Vương bộ đứng lên, nói ra suy nghĩ của mình.

“Vậy không lẽ ngồi đây chờ đợi? Đợi cái con khỉ khô gì! Mai là thời hạn giao người, trước trưa mai tân thủ lĩnh phải đi theo tên sứ giả đến Hư Không thành. Nếu chúng ta không nhanh tấn công, thì đừng hòng có cơ hội!”

Lại một người khác bên Minh Vương bộ, nhưng lần này là một người có chút đầu óc hơn, đứng lên nói.

Thắng ngồi một bên nghe, âm thầm gật đầu.

Tiểu đội trưởng của Minh Vương bộ này nói cũng đúng. Hiện tại bọn họ đang có cơ hội, nếu đánh sớm, chắc chắn sẽ chiếm được chủ động.

Trong một trận đánh, cần phải biết cách ra đòn sao cho địch không ngờ tới, xuất kỳ bất ý.

Ngay lúc này, khi đối phương để sứ giả đi tới, chắc chắn sẽ không nghĩ tới việc bọn họ tấn công ngay trong đêm nay, nên việc đánh sớm sẽ có phần thắng rất lớn.

Chỉ là tiểu đội trưởng kia chỉ nhìn thấy một mặt là cường công, cũng không suy nghĩ thấu đáo, rất dễ lật thuyền trong mương.

“Ta thấy người anh em này nói rất đúng, chúng ta cần phải nhanh chóng tấn công, ra tay trước khi địch biết chúng ta hành động.” Thắng bất ngờ mở lời, khiến đám người lập tức đều đưa mắt nhìn hắn.

“Nhưng tân thủ lĩnh, bọn họ có Giới Tọa cấp...” Binh sĩ của Binh Vương bộ có chút lo lắng, hướng Thắng hô lên.

Nhưng không đợi đối phương nói hết câu, Thắng đã ngay lập tức cắt ngang lời hắn: “Giới Tọa cấp? Chúng ta cũng có hai người!”

Nói rồi, Thắng liền gọi Cốt Toại và Dạ Vũ đến.

“Nhưng đối phương có tới ba Hoàng cấp Viên Mãn, cùng hàng trăm Hoàng cấp Sơ Kỳ, chưa kể tới ngàn Vương cấp!” Binh sĩ của Binh Vương bộ vẫn lo lắng.

“Ây, đi, theo ta ra ngoài... ta cho các ngươi xem vũ khí bí mật!”

Những trang truyện này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nơi giấc mơ phiêu lưu được nuôi dưỡng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free