Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 240: chui đầu vào rọ.

Chiều ngày 5/7/2023, tại chính điện của Hư Không thành.

Người đàn ông mặc bạch bào đang thích thú, đôi mắt tràn đầy ý cười nhìn xuống đại sảnh.

Ở đó, một người phụ nữ đang đứng, khoác hắc bào, khuôn mặt được che kín bởi chiếc mặt nạ đen.

Người này không ai khác chính là nữ thủ lĩnh của Hắc Dạ.

“Minh Nguyệt, em thực sự lựa chọn như vậy?” Thủ lĩnh Hư Không thành mỉm cười, nghiêng đầu hỏi nữ thủ lĩnh Hắc Dạ.

“Em thấy anh nói có lý, chúng ta không thể thay đổi dòng lịch sử, nếu không sẽ có thêm nhiều người phải chết… nên em đã quyết định rồi, em sẽ từ bỏ việc xuyên thời gian!”

Ẩn sau chiếc mặt nạ, đôi mắt Minh sáng quắc nhìn về phía đối phương.

Nhìn đôi mắt ẩn sâu sự kiên định, người đàn ông mặc bạch bào mỉm cười.

“Ồ, nghe cũng có lý đấy chứ… anh còn tưởng em đến vì thứ này…” Ngồi vắt chéo chân trên chính điện, hắn hơi tựa người sang một bên, tay ve vẩy một khối hình hộp to bằng lòng bàn tay.

Vừa nhìn, Minh liền nhận ra đó là thứ gì.

Khi bàn bạc cùng Dạ Vũ, nàng đã được đối phương phác họa hình thù của lõi nghịch chuyển, nên vừa nhìn thấy khối hình hộp này, nàng liền nhận ra ngay.

Thấy thủ lĩnh Hư Không thành tùy ý ve vẩy khối hình hộp, nàng thực sự có chút lo lắng. Tuy nhiên, để tránh đánh rắn động cỏ, nàng phải cố gắng che giấu sự bất thường trong lòng.

Dù có giỏi che giấu đến đâu, sao có thể qua được đôi mắt sắc bén, tràn đầy tinh quang của gã thủ lĩnh Hư Không thành.

Minh không hề hay biết, đối phương đang sử dụng hai loại thần thông nhìn chằm chằm nàng, chỉ cần nhịp tim nàng thay đổi dù chỉ một nhịp, đối phương sẽ ngay lập tức phát giác.

Và vừa rồi, khi tim Minh loạn nhịp một chút, gã thủ lĩnh Hư Không thành đã ngay lập tức phát hiện sự dị thường.

“Đó là thứ gì?” Minh tràn đầy nghi hoặc, hỏi đối phương.

Nhìn cô nàng diễn trò ngây thơ, gã thủ lĩnh Hư Không thành có chút buồn cười, thầm nghĩ: “Kỹ năng diễn xuất thật tốt, nhưng tiếc là em đã gặp phải ta. Với Thiên Nhãn Thông cùng Thiên Nhĩ Thông, không ai có thể nói dối trước mặt ta đâu…”

“Anh… có thể cho em xem thứ đó là gì được không?” Minh mỉm cười với đối phương, trong đôi mắt nàng tràn đầy sự tò mò.

Nhìn nữ thủ lĩnh Hắc Dạ đang đưa tay về phía mình, gã thủ lĩnh Hư Không thành ngay lập tức thầm nghĩ: “Động tâm rồi sao?”

“Cái này ư? Nó chính là một phần của tàu thời gian. Ta còn đang tính sử dụng nó để dẫn dụ tên đó tới đây! Hiện tại đã có em ở đây, ta cũng không cần đến nó nữa…”

Nói rồi, gã thủ lĩnh Hư Không thành lập tức siết chặt tay lại, bóp nát khối hình hộp kia, khiến nó tan thành từng mảnh ngay lập tức.

Thấy cảnh này, Minh không còn giữ được bình tĩnh, lập tức kích động kêu lên: “Không!”

“Hừ, em tưởng ta không biết tính em sao? Mười mấy năm qua ta đào tạo em, tính em thế nào, chẳng lẽ ta lại không biết? Muốn giở trò với ta? Em còn non lắm, Minh Nguyệt!”

Gã thủ lĩnh hừ lạnh, phất tay một cái, áo bào trắng theo gió phất phới, khiến đống linh kiện đang vương vãi trên mặt đất đều bị bắn bay.

“Khốn nạn Đỗ Phong!” Minh tức giận gầm lên, định quay người bỏ chạy, nhưng lạ thay, mọi sức mạnh của nàng đều biến mất, không còn một tia linh lực nào trong người. “Chuyện gì thế này?”

“Ta biết em chắc chắn sẽ định bỏ chạy, nên trước khi em kịp phản ứng, ta đã giam cầm toàn bộ sức mạnh của em. Hiện tại thần hồn lẫn linh lực đều không thể điều động, em sẽ không thể phá hủy giam cầm pháp tắc do ta đặt ra đâu!”

Đỗ Phong nhếch mép cười, nhìn về phía Minh đang tức giận giãy dụa.

“Khốn nạn…”

“Thiên Hầu đâu?” Bỏ mặc Minh đang mắng mỏ không ngớt, Đỗ Phong lớn tiếng gọi ra bên ngoài.

“Có tôi, thưa thủ lĩnh!” Từ bên ngoài chính điện, một người có khí thế mạnh mẽ vọt vào, không kém gì Minh, cũng ở cảnh giới Tọa Cấp.

“Đưa cô nàng này về phòng ta, chăm sóc cho thật tốt. Ngày ba bữa ăn đầy đủ, không để ai bén mảng kiếm chuyện. Nếu ta biết được thì đừng trách ta không nể nang gì!” Đỗ Phong phân phó Thiên Hầu.

“Vâng!” Thiên Hầu này cũng rất thông minh, không hỏi thêm bất cứ điều gì.

Đưa một cô nàng lạ hoắc này về phòng riêng, lại chăm sóc, bảo vệ chu đáo như vậy, người ngu cũng thừa biết đó là nữ nhân của thủ lĩnh. Vì thế, Thiên Hầu cũng tự hiểu mà không tò mò nhiều chuyện.

“À quên, sau khi đưa cô nàng này rời đi, ngươi gọi Thiên Nhân cùng Thiên Sát tới đây gặp ta!”

Như sực nhớ ra, nhân lúc Thiên Hầu chưa đi xa, Đỗ Phong vội gọi vọng theo phân phó.

“Vâng, thưa thủ lĩnh!” Thiên Hầu lập tức quay lại thưa, sau đó dẫn Minh rời đi.

Dù tức giận, nhưng Minh cũng chẳng thể làm gì khác hơn là đi theo Thiên Hầu.

“Ta thực không ngờ, thủ lĩnh Hắc Dạ lại trở thành nữ nhân của thủ lĩnh bọn ta.” Thiên Hầu đi trước, âm dương quái khí trêu chọc Minh.

Suốt mười mấy năm sống trong tận thế, Hư Không thành cùng thế lực Hắc Dạ thi thoảng vẫn thường xuyên đối đầu, nên Thiên Hầu vừa nhìn đã nhận ra nàng là ai.

“Hừ, ta thế nào, không đến lượt một tên đội trưởng nhỏ bé như ngươi quản!” Minh tức giận, trừng mắt nhìn Thiên Hầu.

“Haha, ta nhớ năm đó thế lực Hắc Dạ đông người thế mạnh, Hư Không thành bọn ta còn không địch lại nổi. Hiện tại lại trở thành tù nhân, không những thế còn là nữ nhân của thủ lĩnh, không biết cảm giác của ngươi thế nào?”

Thiên Hầu đi trước, hơi liếc mắt về phía Minh liếc nhìn.

Vì đối phương che kín toàn bộ khuôn mặt, nên hắn không thể thấy rõ được tâm trạng, sắc thái của đối phương.

“Hừ…” Minh chỉ hừ lạnh, không thèm để ý đến Thiên Hầu.

“Mà nói tới cũng lạ… ngươi với Minh Nguyệt – cô em gái kia là gì của nhau vậy? Sao ta thấy giọng nói và dáng người của các ngươi na ná nhau thế!” Thiên Hầu dừng lại bước chân, ánh mắt tò mò nhìn về phía Minh.

Trong căn cứ, Thiên Hầu là một trong Ngũ Tướng, cai quản việc bảo vệ Hư Không thành. Vì là cao tầng, nên hắn khá thường xuyên tiếp xúc với thủ lĩnh cùng các thành viên khác.

Minh Nguyệt cũng là một trong những thành viên bí mật thuộc hàng cao tầng. Thiên Hầu không biết cô bé là em ruột hay em nuôi của thủ lĩnh, hắn chỉ biết, khi gia nhập Hư Không thành, cô bé đã đi theo thủ lĩnh rồi.

Hiện tại khi gặp người phụ nữ này, hắn lại thấy hai người có phần giống nhau, chỉ là chiếc mặt nạ kia che khuất nhan sắc, nên hắn không thể thấy rõ diện mạo của nàng.

“Hừ, ta không biết ai là Minh Nguyệt!” Minh hừ lạnh, chẳng thèm để tâm tới đối phương, cứ thế không nhanh không chậm bước đi.

Thấy vậy, Thiên Hầu cũng không tiếp tục tò mò, vội vàng dẫn người phụ nữ này tới phòng thủ lĩnh, sau đó nhanh chóng rời đi để triệu tập hai tên đội trưởng Thiên Nhân và Thiên Sát.

Tại chính điện, Đỗ Phong khoác bạch bào đang nhàn nhã nhâm nhi ly rượu vang.

Khoảng nửa tiếng sau, ba thân ảnh vội vã bước vào chính điện.

Khi nhìn thấy Đỗ Phong, bọn họ lập tức cung kính hô lớn.

“Đỗ Hoàng Thiên Nhân!”

“Thật là, cái biệt danh xàm xí này tốt nhất các ngươi đừng có mà tùy tiện gọi, thật khó nghe! Cứ gọi ta thủ lĩnh là được rồi.”

Đỗ Phong vắt chéo chân, đủng đỉnh ngồi trên ghế, nhâm nhi ly rượu.

“Không biết thủ lĩnh gọi bọn ta tới là có chuyện gì muốn phân phó?” Một người trong ba tên đó, trông già dặn với khuôn mặt có chút gai góc và thô ráp, cẩn thận hỏi Đỗ Phong.

“Có, lần này ta muốn tấn công người Hắc Dạ… à không, ta chỉ là muốn đòi người từ Hắc Dạ!” Đỗ Phong thả ly rượu xuống, đôi mắt híp lại nhìn bọn họ.

“Đòi người?” Ba người nhìn nhau, khuôn mặt tràn đầy khó hiểu.

Thiên Hầu thì đầu óc nóng bừng, chẳng hiểu mô tê gì. Hiện tại bọn họ đã nắm được thủ lĩnh Hắc Dạ trong tay, thì cần gì phải đòi hỏi ai nữa chứ!

“Đúng vậy! Thiên Nhân, ngươi thay ta gửi một bức thư quy hàng… không, thư đổi người đi!

Viết là… Hư Không thành bọn ta đang giữ nữ thủ lĩnh của Hắc Dạ các ngươi. Nếu muốn cứu nữ thủ lĩnh về, hãy giao tên Đỗ Tất Thắng ra. Hắc Dạ sẽ không có chiến tranh, nữ thủ lĩnh cũng sẽ được trả về!… Hừm, hừm, đại khái là thế…”

Đỗ Phong đi đi lại lại trước mặt ba tên đội trưởng, miệng ngâm nga.

Phía dưới, Thiên Nhân cũng vội vàng ghi chép.

“Xong chưa?” Đỗ Phong quay đầu, quay lại nhìn Thiên Nhân hỏi.

“Đã xong, thưa thủ lĩnh.” Thiên Nhân gật đầu, vội đưa cho thủ lĩnh xem.

Đỗ Phong tiếp nhận tờ giấy đọc qua, thấy ý chính đã đủ, liền gật đầu hài lòng, sau đó mới phân phó đám người phía dưới.

“Thiên Nhân, ngươi cử người đem tờ giấy này cho người Hắc Dạ. Thiên Sát, ngươi đi ngăn lại đám Sát Vương cùng Lang Vương, không cho bọn chúng trở về căn cứ Hắc Dạ.

Thiên Hầu, ngươi tăng cường phòng thủ, thông báo cho toàn bộ anh em Hư Không thành tiến vào giới nghiêm.

Thiên Nhân, ngươi cũng đem người qua hỗ trợ cố thủ, phòng ngừa đám người Hắc Dạ chó cùng rứt giậu tấn công.”

“Sao lại phải rắc rối như vậy, thưa thủ lĩnh? Hiện tại ngoài Thiên Minh cùng Thiên Tài hai người không có mặt, chúng ta cũng có đội trưởng Thiên Hầu ở cảnh giới Tọa Cấp, cùng với tôi và đội trưởng Thiên Sát ở cấp Hoàng đỉnh phong. Nếu tính thêm thủ lĩnh, cũng có hai Tọa Cấp tồn tại. Có gì phải sợ đám người Hắc Dạ chứ?”

“Hừ, thế ngươi nghĩ bọn chúng chỉ có mỗi thủ lĩnh là Tọa Cấp thôi sao? Không ngại tiết lộ cho ngươi một bí mật, bên đối phương có tới hai Tọa Cấp cùng một Hoàng cấp sơ kỳ.

Không những thế còn có một Quân Chủ viên mãn có thể một m��nh cân hết lũ Hoàng cấp đỉnh phong các ngươi đấy!”

Đỗ Phong hừ lạnh, nhìn về phía đám Thiên Nhân.

“Sao có khả năng, Quân Chủ cấp không thể nào đánh được Hoàng cấp…” Thiên Nhân không tin, lớn tiếng nói với Đỗ Phong.

“Hừ, tin hay không đến lúc đó tự ngươi ra mà thử nghiệm sẽ biết. Hiện tại buổi họp tới đây là kết thúc, mau giải tán!”

Đỗ Phong mất kiên nhẫn, liền phất tay đuổi mấy tên này đi.

Toàn bộ bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, nơi giá trị từng câu chữ được nâng niu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free