(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 24: Tác dụng từ thịt chuột
“Bùng... bùng!”
Ngọn lửa bập bùng cháy, những đốm lửa đỏ bay lượn trong không trung, làm bừng sáng cả một vùng trời đêm đen.
Ban ngày, sau khi đã điều tra xung quanh, Thắng không hề tìm thấy dấu vết của hung thú ăn thịt nào. Chúng dường như đã di chuyển đi rất xa, hắn phải đi bộ hàng chục cây số mới thấy sự hiện diện của đàn Troodon và các loài hung thú khác.
Chính vì thế mà giờ đây Thắng mới tự tin đốt một đống lửa lớn mà không sợ nguy hiểm, ngang nhiên làm bừng sáng cả một vùng trời đêm.
Lúc này, Thắng đang ngồi bên cạnh đống lửa, trên tay hắn là một thanh gỗ tươi xiên đầy những miếng thịt.
Sợ việc cứ phải cầm khư khư trên tay để nướng sẽ rất phiền phức, trước khi đốt lửa, Thắng đã nhanh chóng chế tạo hai khung gỗ, cố định chúng xuống đất đối diện nhau với độ cao vừa phải.
Đặt những xiên thịt vừa chế tác lên khung, Thắng thong thả chờ đợi, thi thoảng đưa tay lật các xiên thịt để chúng chín đều.
Sức nóng từ đống bếp củi bốc lên, truyền nhiệt vào các lớp mỡ, khiến chúng tan chảy và nhỏ giọt xuống lửa, tạo ra tiếng “bùng bùng”. Ngọn lửa theo đó bùng lên dữ dội, rồi lại hạ xuống, chỉ để tiếp tục bùng cháy khi những giọt mỡ kế tiếp nhỏ xuống.
Mỗi khi ngọn lửa bùng lên, chạm nhẹ vào miếng thịt, nó lại phát ra tiếng “xèo xèo”. Bề mặt thịt tiếp xúc cũng chuyển sang màu cánh gián hấp dẫn, như thể đang e ấp đỏ mặt và thỏa mãn nhỏ từng giọt mỡ óng.
Mùi thơm thoang thoảng lan tỏa, khiến bụng Thắng ngồi bên cạnh sôi lên ùng ục.
Kìm nén cơn thèm, Thắng lật xiên thịt kiểm tra độ chín. Thấy đã ổn, hắn rắc thêm chút muối cho có vị mặn. Gói muối trắng vốn dùng để tránh tà của hắn, cuối cùng cũng có chút tác dụng thực tiễn trong kiếp nhân sinh này.
Đây đã là lần thứ hai Thắng nướng thịt ở thế giới này. Lần trước, vì sự xuất hiện của bạo chúa, hắn chỉ kịp cắn dở một miếng rồi vội vã lẩn vào bụi cỏ. Lần này thì tốt rồi, kẻ gây rối đã bị trừng phạt và nằm gục một bên. Giờ đây xung quanh đã an toàn, hắn mới thực sự được tận hưởng một bữa ăn no say.
Sau khi xác định xiên thịt đã chín, Thắng không thể chờ đợi thêm, lập tức đưa tay cầm lấy và bắt đầu cắn xé ngấu nghiến.
Hương vị ngào ngạt của thịt quyện với chút mặn mà của muối khiến Thắng ăn uống hăng say. Càng ăn, hắn càng thấy ngon, không ngừng tấm tắc khen ngợi.
“Tuyệt thật! Chưa bao giờ được ăn ngon như vậy. Ừm, ừm, món này mà mang về cho ông bà già ăn thì đúng là còn gì bằng...”
Vừa nói xong câu này, tâm trạng vui sướng của Thắng cũng theo đó mà trùng xuống.
Nỗi nhớ nhà dù đã vơi đi phần nào, nhưng mỗi khi nghĩ đến, lòng hắn lại quặn thắt.
Miếng thịt ngon trên tay cũng trở nên vô vị theo tâm trạng của hắn. Giờ đây, việc ăn uống chỉ còn là bản năng sinh tồn.
Những luồng gió nhẹ thổi qua, khiến ngọn lửa đung đưa. Những tiếng “lách tách, lùng bùng” từ đống lửa nhỏ vang lên, làm nó nổi bật giữa màn đêm. Dù chỉ là một đốm lửa nhỏ, nhưng nếu biết phát huy giá trị của bản thân, nó ắt sẽ trở thành ánh sáng nổi bật giữa màn đêm vô định.
Ăn hết miếng thịt cuối cùng, Thắng bắt đầu ngồi tĩnh tọa, chờ cơ thể tiêu hóa rồi mới trèo lên cây tu luyện.
Hắn làm vậy đơn giản là để tinh thần luôn giữ được trạng thái tập trung, cảm nhận cơ thể từng phút từng giây. Cả ngày di chuyển, tâm trí hắn luôn hướng ra thế giới bên ngoài khiến hắn bị xao nhãng. Hắn tận dụng lúc cơ thể tiêu hóa thức ăn, ngồi tĩnh tọa để cảm nhận cách thức hoạt động của toàn bộ cơ thể.
Đưa ý thức vào nội thị tự thân, hắn thấy tim đang nhịp nhàng co bóp, các mạch máu dưới sự điều khiển của cơ thể bơm hồng cầu xuống vùng dạ dày, bắt đầu chuyển hóa thức ăn.
Các luồng năng lượng mạnh mẽ và hừng hực từ trong dạ dày phát ra, hòa vào các mạch máu di chuyển đến khoang tim. Trong quá trình thâm nhập vào mạch máu, những nguồn năng lượng này sẽ từ từ thẩm thấu qua các thành kinh mạch, gia trì lên đó, khiến chúng càng thêm kiên cố, rắn chắc.
Khi thấy luồng năng lượng này có phản ứng như vậy với cơ thể mình, Thắng bất ngờ ồ lên một tiếng.
Từ trước đến nay, việc thức ăn vào hệ tiêu hóa được chuyển hóa thành dinh dưỡng cho cơ thể là điều hết sức bình thường. Nhưng sau khi ăn thịt hung thú cổ đại, nó không những cung cấp một lượng dinh dưỡng dồi dào cho Thắng mà còn giúp hắn gia cố kinh mạch – một điều hắn chưa từng gặp qua.
Như vậy, kể cả không cần tu luyện, chỉ cần hàng ngày ăn thịt hung thú thì sức mạnh của bản thân cũng sẽ tăng lên theo đó.
Bây giờ Thắng mới hiểu tại sao bọn hung thú lại mạnh mẽ tới vậy. Đó mới chỉ là thịt của một con chuột cỡ trung. Nếu là thịt của cự xà, cự ngạc hay khủng long bạo chúa đang nằm bên cạnh thì không biết sẽ bá đạo tới mức nào.
Thắng thật sự không dám nghĩ sâu hơn, sợ dấy lên vọng tâm, ảnh hưởng đến quá trình tĩnh tọa.
Năng lượng từ số thịt chuột vẫn đang điên cuồng bồi bổ cho Thắng. Các luồng năng lượng thừa theo sự di chuyển của mạch máu mà lan tỏa khắp cơ thể.
Sức lực trong cơ thể bắt đầu tăng trưởng, cơ thể hắn cũng từ từ đổi mới.
Cảm thấy đây là một cơ hội tốt để rèn luyện, Thắng không chần chừ nữa mà leo lên chạc cây để tu luyện.
Vẫn là bài quyền Nhất Nam. Như đã nói, Phật môn của Đạo Viên đại sư chú trọng trí tuệ, Quỷ tộc lại chú trọng độc trùng cùng quỷ khí quấn thân, nên không có bộ công pháp nào rèn luyện thân thể, kinh mạch phù hợp hơn so với Nhất Nam cổ học.
Sau khi ăn no mà vận động mạnh hay luyện tập khí công rất dễ ảnh hưởng đến dạ dày. Nhưng thấy được sự thần kỳ từ thịt hung thú, Thắng đành phải đánh cược một ván xem sao.
Đứng vào thế tấn, hai chân dang rộng bằng vai. Hít một hơi thật sâu vào đan điền, hai tay thu về thủ thế bên hông.
Hai nắm tay mở ra hình thế hổ, xả hơi nhẹ nhàng rồi bắt đầu bài quyền.
Để đạt hiệu quả cao, Thắng quyết định lần này sẽ dùng hết công lực để luyện.
Miệng hơi khép hờ, môi mím chặt, hắn hít một hơi thật lớn vào cổ họng, rồi phát ra tiếng rống thật to, vang rền “Orm...òrm...” giống như tiếng gầm của một con hổ. Cùng lúc đó, hắn đưa hai cánh tay sang hai bên, vẫn giữ bàn tay ở thế hổ quyền, xoay chuyển khớp vai, đồng thời hạ trọng tâm theo từng cú xoay vai, nén khí tại đan điền.
Nguồn năng lượng bên trong thịt chuột còn sót lại trong dạ dày điên cuồng phát tán, dũng mãnh phi thân đến các kinh lạc, giúp tim bồi bổ khí huyết.
Cùng lúc đó, dạ dày của Thắng, vốn đã từng bị xuất huyết và suy yếu, bắt đầu không chịu nổi, dần dần xuất hiện các vết thương nhỏ.
Trái tim nơi buồng ngực như cảm nhận được điều gì đó, bắt đầu tỏa ra những ánh sáng xanh lục phiêu diêu, bay ra, tham gia vào quá trình rèn luyện, đi theo các mạch máu xuống dạ dày.
Chỉ thấy khi di chuyển tới thành dạ dày, luồng sáng đó bắt đầu bao bọc các vết thương, bằng mắt thường có thể thấy chúng nhanh chóng sinh tân tế bào, nối liền các vết thương.
Quá trình đó cứ diễn ra như vậy, lặp đi lặp lại không ngừng.
Lúc này, đang trong trạng thái điều thân, Thắng vẫn có thể cảm nhận được tất cả những gì đang diễn ra trong cơ thể. Hắn biết cái thứ ánh sáng kia chính là pháp tắc sinh mệnh.
Từ khi cảm ngộ và tiếp nhận nó cho đến nay, Thắng chưa một lần thành công sử dụng vì không biết cách điều động. Giờ đây hắn đã cảm nhận được rồi. Nếu không có dạ dày xuất hiện vết nứt, thì pháp tắc sinh mệnh cũng sẽ không hiện diện, và hắn cũng không biết nó nằm ở đâu trên cơ thể để điều động.
Điều này cũng không thể trách Thắng, vì trong cơ thể có hàng ngàn bộ vị cùng kinh mạch, ai mà biết được pháp tắc nằm ẩn mình ở chỗ nào.
Theo Thắng biết, tất cả chúng đều không nằm chung một chỗ. Ví dụ, thời không pháp tắc của tiền bối đầu tiên nằm ở đan điền, còn thôn phệ pháp tắc của Dạ Minh lại nằm ở khoang miệng. Chỉ sau này, khi sáng tạo ra tạo giới pháp, gom hết pháp tắc vào một giới chung để chúng tự vận hành, Dạ Minh mới có thể tùy ý vận dụng mà không cần phải liên kết bộ vị, kích hoạt pháp tắc khai mở thần thông.
Vậy nên, hiện tại, muốn sử dụng được pháp tắc, điều cần làm là phải cảm nhận được sự hiện diện của nó ở đâu, sau đó dùng thần hồn liên kết mới có thể tiến hành thao túng.
Pháp tắc được gia trì bằng thần hồn, không phải linh lực tự thân, nên Thắng cũng không lo lắng về việc mình không thể sử dụng. Gì chứ, linh hồn hắn bây giờ mạnh đến bá đạo! Sau khi học vài khẩu quyết nhà Phật thành công hấp thụ thần hồn Dạ Minh, linh hồn Thắng đã lột xác hoàn toàn, tiến tới cấp Sư đỉnh phong, chỉ còn một chút là đột phá cấp Tông.
Nhưng vì có sự ràng buộc từ cơ thể, cách biệt hẳn hai đại cảnh giới, nên Thắng không dám tu luyện thần hồn, sợ cơ thể không chịu nổi mà tẩu hỏa nhập ma. Hiện tại, hắn đang cố gắng đẩy nhanh tốc độ tu thân để cơ thể có thể sánh ngang thần hồn, khi đó mới dám tính đến chuyện đột phá.
(Chú ý: theo sức mạnh phân chia, luyện khí tu tiên chỉ bằng thân xác thường của quỷ tộc, lên Trúc Cơ mới tính được vào cấp Linh, tới Kim Đan mới tính là cấp Sư, Nguyên Anh là cấp Tông cứ thế mà tiến. Main đang có thần hồn cấp Kim Đan, sắp bước vào Nguyên Anh)
Mọi bản quyền nội dung này đều được bảo hộ bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.