Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 238: Tin tức tốt

Đợi khi Cốt Toại trở về bên cạnh, Thắng mới thong thả tiến về giữa cây cầu.

Đám zombie ở phía đối diện vẫn cứ mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn sang phía này.

Khi thấy Thắng xuất hiện, có vài tên nhao nhao muốn lao qua, nhưng đều bị hai tên giới tọa cản lại, ánh mắt tràn đầy cảnh giác.

“Quả nhiên, lũ zombie càng cao cấp, trí tuệ càng vượt trội.” Thắng thầm cảm thán một phen, rồi không bận tâm đến chúng nữa, chuẩn bị bắt tay vào việc chính.

Cây cầu này khá lớn, toàn bộ được xây dựng bằng bê tông cốt thép. Tuy đã qua hàng chục năm, không được tu sửa, nhưng độ bền vẫn còn, chưa tới mức động cái là đổ. Dù sao đây cũng là cây cầu được xây với giá 5,8 tỷ đồng, không thể yếu ớt đến vậy.

Nhưng với sức người bình thường thì e rằng khó phá nổi, còn Thắng thì không phải người thường. Hắn sở hữu một sức mạnh vượt ngoài mọi miêu tả thông thường.

Chỉ thấy hắn lúc này bay lên không trung, bàn tay siết chặt thành quyền. Không gian pháp tắc điên cuồng thôi động, tụ vào nắm đấm.

Phá Không Quyền!

Một loại quyền pháp cơ bản trong hệ thống võ học của Dạ Minh. Phá Không Quyền vận dụng không gian pháp tắc, tạo ra chấn động cực mạnh trong một chiều không gian, khiến nó vỡ nát.

Phá Không Quyền vừa ra, không gian liền ong ong cộng hưởng. Không khí như bị sóng xung kích tác động, nhao nhao tản ra tứ phía, ập tới đám zombie ở đầu cầu.

Hai tên giới tọa thần kinh căng thẳng, nhìn chằm chằm vào tên nhân loại đang lơ lửng trên không trung.

Bọn chúng cảm nhận được, đối phương tuy không quá mạnh, nhưng chiêu thức đó lại không hề yếu chút nào.

Khi bọn chúng còn đang mải nhìn, thì ở phía xa, Thắng cũng đã hạ quyền đánh xuống. Nắm đấm vừa chạm lên bề mặt xi măng, mặt đất liền phát ra vài tiếng răng rắc, sau đó nứt ra, như bị động đất làm rung chuyển.

Chỉ thấy lúc này, cả cây cầu được xây dựng bằng xi măng cốt thép vậy mà bắt đầu rạn nứt, và đổ sập xuống dòng sông.

Hai tên giới tọa lúc đầu còn không biết đối phương định làm gì, nhưng hiện tại chúng đã hiểu ra. Đối phương muốn phá hủy con đường nối sang bờ bên kia. Muốn xông lên ngăn cản cũng đã muộn, cây cầu đã hoàn toàn sụp đổ.

Hai tên giới tọa tức giận gầm lên vài tiếng, nhưng lại không dám xông qua đây.

Chúng biết rõ, bên kia bờ có hai tên không thể đụng vào. Nếu liều chết chiến đấu, chúng có khả năng thắng, nhưng sẽ là một chiến thắng thảm hại, thậm chí phải bỏ mạng.

Mà zombie khi có trí tuệ cũng sẽ nảy sinh tâm lý sợ chết. Dù là xác s���ng, chúng cũng là một dạng sinh mệnh, mạng sống thì chỉ có một, nên thực sự không dám liều mạng đánh đổi.

Thắng cùng Cốt Toại vẫn đứng đó quan sát, trông chừng hai tên giới tọa, đề phòng đối phương bất ngờ xông sang tấn công.

Dù khả năng chúng sẽ không làm điều dại dột, nhưng cẩn thận vẫn hơn.

Thắng cùng Cốt Toại cứ thế đứng nhìn. Mãi đến khi hai tên giới tọa kia kéo theo đám zombie rời đi, Thắng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Đi thôi, chúng ta quay lại chỗ Minh Vương.” Thắng nói với Cốt Toại, rồi bước tới bên cạnh Tiểu Thử, leo lên xe.

Cốt Toại cũng nhảy lên xe máy, quay đầu xe, cùng Thắng quay trở về.

Chẳng mất bao lâu trên đường, hai người đã tới cánh đồng lúa, nơi các binh sĩ Hắc Dạ đang hăng say gặt hái.

Những bông lúa chín vàng, thơm nồng mùi lúa, thoang thoảng bay khắp không gian. Một khung cảnh thôn quê bỗng hiện lên trong tâm trí Thắng.

Nhìn cảnh tượng mọi người hăng say gặt lúa trên đồng, cộng với mùi lúa chín thoảng bay khắp nơi, khiến hắn chợt nhớ về quê nhà, khi những cô chú, bác hàng xóm cùng nhau ra đ���ng gặt lúa.

Khi đó vui biết bao! Những đứa trẻ con như hắn chỉ biết nô đùa, nghịch ngợm phía sau, hò reo cổ vũ.

“Tân thủ lĩnh, Cốt Toại vương!” Khi nghe thấy tiếng xe máy nổ vang vọng lại gần, nhóm người của Minh Vương đang gặt lúa liền ngẩng đầu nhìn lên. Thấy người tới là Thắng cùng Cốt Toại, họ liền đứng dậy chào hỏi.

Cốt Toại vương là danh hiệu do chính bản thân Cốt Toại tự đặt ra, bắt các binh sĩ Hắc Dạ phải gọi mình như thế. Dù sao đối phương cũng là cao thủ giới tọa, nên các binh sĩ không còn cách nào khác ngoài việc tuân theo.

“Các anh em cứ tiếp tục...” Thắng gật đầu mỉm cười, quơ tay chào đáp lại mọi người, nhìn như chủ tịch tỉnh về thăm dân làng vậy...

“Vâng...” Các binh sĩ thấy Thắng hòa đồng như vậy, cũng mỉm cười đáp lời.

Chờ cho Thắng đi xa, đám binh sĩ này mới bắt đầu bàn tán với nhau, khen cách làm người của Thắng. Tuy bá đạo nhưng lại không cậy thế bắt nạt người khác, khiến các binh sĩ âm thầm thán phục, kính trọng hắn.

Quả thật, đối xử với mọi người, chức vụ càng cao, càng bi��t tôn trọng những người yếu thế thì càng dễ thu phục lòng người. Ngược lại, nếu cậy thế khinh thường kẻ khác, thì chỉ đổi lại được sự bất mãn, xa lánh mà thôi!

Thắng nhanh chóng bỏ lại đám người, rời sang một phía khác.

Hắn muốn tìm Minh Vương. Tên này là dân bản địa, tuy nhà theo Phật giáo, nhưng khi trẻ cũng từng đi giao du, chắc chắn biết vài nơi ăn chơi, nhậu nhẹt hoặc karaoke ôm.

Thắng muốn tới những nơi đó, tìm kiếm chút rượu bia.

Hai thứ này ở kiếp này hắn khá ít uống, chỉ uống vào dịp đặc biệt. Mà khi đi làm thì tối nào cũng thành dịp đặc biệt, vì vậy lúc này hắn có chút thèm thuồng.

Đi một hồi, trên cánh đồng rộng lớn kia, Thắng nhìn thấy Minh Vương đang thích thú, cởi trần, cưỡi một con lợn rừng, phóng như bay trên đồng hoang.

“Minh Vương!” Thắng ngồi trên lưng Tiểu Thử, thong dong đi đến, chưa đến nơi, tiếng đã vang tới.

Minh Vương đang phấn khích đùa giỡn với con mãnh trư, liền lập tức dừng lại, đưa mắt nhìn về phía có tiếng gọi tên mình.

Khi thấy người tới là tân thủ lĩnh, hắn mới thúc mãnh trư phi nhanh về phía Thắng.

“Ngài đã xử lý hết đám zombie rồi sao?” Minh Vương ghìm cương lợn rừng lại, khuôn mặt đầy vẻ vui mừng và thích thú hỏi Thắng.

“Rồi, lũ zombie đã bị ta cùng Cốt Toại xử lý, cây cầu cũng đã bị bọn ta phá hoàn toàn. Lũ zombie ở phía bên kia thành phố sẽ không thể tiếp tục tràn sang tấn công. Từ giờ, vùng đất này đã hoàn toàn bình yên, các ngươi có thể yên tâm trồng trọt tại nơi này.” Thắng gật đầu.

“Vậy thì tốt quá rồi.” Nghe được tin tức này, Minh Vương vô cùng phấn khích.

Tận thế khó khăn nhất là gì? Tất nhiên là lương thực rồi.

Hiện tại, mọi thực phẩm tích trữ trước tận thế đều không thể dùng được nữa. Bọn họ muốn ăn thì chỉ có săn bắt hung thú cùng với các loại cây ăn quả và lúa gạo mà thôi.

Hung thú vô cùng hung ác, lại sống thành đàn trong rừng sâu, không phải lúc nào cũng có thể săn bắt.

Cây ăn quả tuy có, nhưng năng suất lại không cao, mỗi mùa chỉ có một vụ, không đủ để cung cấp cho nhiều người cùng dùng.

Chỉ có lúa nước mới đủ khả năng giúp họ duy trì sự sống và cung cấp đủ lương thực. Nhưng để có lúa để canh tác, bọn họ cần phải có một vùng đất an toàn, không có zombie.

Hiện tại nghe Thắng nói zombie đã được giải quyết hết, cây cầu nối sang thành phố bên kia cũng đã bị phá hủy, nơi đây cũng đã an toàn, có thể tự do canh tác, hỏi sao Minh Vương không vui mừng khôn xiết?

“Minh Vương này, ngươi có biết quanh đây, có chỗ nào từng là quán rượu, hoặc quán karaoke nào không?” Thắng tò mò hỏi Minh Vương.

“A, ngài tới đó làm gì?” Minh Vương có chút khó hiểu nhìn Thắng.

“Ta muốn tìm chút rượu về uống...” Thắng chép chép miệng.

Nhắc đến rượu, hắn thực sự cảm thấy nhạt miệng. Lâu lắm rồi chưa được uống một hớp nào, rất muốn thử lại xem mùi vị thế nào.

“À... nếu vậy thì ngài có thể đến những nơi này. Chỗ này... mấy nơi này trước kia đều là quán bán rượu vang, nghe nói còn có loại nhập khẩu...” Minh Vương chỉ dẫn sơ qua cho Thắng đường đi.

Vì cửa tiệm này nằm ở trung tâm thành phố, nên hắn không thể đi theo dẫn đường. Hiện tại còn phải ở lại cùng các anh em, trông coi việc gặt lúa.

Với người khác thì nghe không hiểu, nhưng với Thắng thì lại không hề khó. Bởi hắn cũng là một người dân trong thành phố này. Tuy là thế giới song song nhưng bố cục khu dân cư và các cửa hàng cũng không khác biệt quá nhiều so với thế giới cũ của hắn, nên Minh Vương chỉ cần tả sơ qua, hắn lập tức hiểu ra.

Sau khi xác định được vị trí, Thắng liền tạm biệt Minh Vương cùng những người anh em đang hùng hục gặt lúa, rời khỏi nơi đây.

Toàn bộ nội dung dịch thuật này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free