Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 236: zombie từ nơi khác

Đám binh sĩ thấy đội trưởng của mình kiếm được món hời, chỉ bỏ ra một chiếc xe máy mà đã đổi lấy một con lợn rừng hung dữ, liền lộ rõ ánh mắt thèm muốn, khao khát có một con mãnh trư làm tọa kỵ.

Minh Vương thích thú bám vào bộ lông dày cộp của con lợn rừng hung dữ này, đưa tay mân mê vuốt ve, chẳng khác nào vuốt ve đùi thiếu nữ.

Dường như hai kẻ này sinh ra là để dành cho nhau, khi Minh Vương vừa cưỡi lên, con lợn rừng này cũng tỏ ra thích thú với tân chủ nhân, cuồng nhiệt kêu ỉn ịt không ngừng.

Minh Vương giơ cao con dao quắm, hô lên một tiếng, con lợn rừng bên dưới cũng hưởng ứng, vội vàng huy động bốn chi khỏe khoắn, oanh oanh đạp đất lao đi.

Thấy vậy, Thắng cùng đám người cũng hành động, vội vàng đuổi theo sau.

Thắng cầm trường thương, một mặt nhìn về phương xa dò xét.

Kể từ khi Cốt Toại cưỡi chiếc xe máy lao đi, giờ đã mất hút, hắn không còn thấy bóng dáng đối phương đâu nữa.

Chạy một đoạn đường dài, cuối cùng Thắng cũng nhìn thấy tung tích của Cốt Toại, chỉ là... trông có vẻ hơi thảm hại.

Lúc này, trước mặt đám người là hình ảnh một vụ tai nạn giao thông.

Chiếc xe Aprillia RVS4 Factory 2010 nằm sõng soài giữa đường, bên cạnh là một thi thể mất đầu nằm ngổn ngang, nhìn kỹ lại, bộ trang phục người nằm đó chính là của Cốt Toại.

Đám người Thắng vừa tới xem xét liền nghe thấy một tiếng kinh hỉ vang lên.

“Thần vương, ta ở đây. Đến đây giúp ta lấy cái đầu lên nào!”

Th���ng nghe thấy thanh âm quen thuộc, liền điều khiển Tiểu Thử đi tới.

Đi qua chiếc xe, bước qua thi thể mất đầu, tiến đến rãnh cống bên rìa đường, Thắng thấy cái đầu của Cốt Toại đang nằm chềnh ềnh trong rãnh cống nước.

“Sao ngươi không tự lấy đầu mình gắn vào?” Thắng khó hiểu nhìn Cốt Toại, hắn nhớ là những tên cốt tộc có thể sử dụng thần hồn lục quang để nối lại xương cốt cơ mà!

“Ngài quên rồi sao? Cốt tộc chúng ta khi gặp mặt trời sẽ rơi vào trạng thái ngủ say, nhưng sau khi đốn ngộ công pháp từ ngài. Tuy đã có thể đi lại dưới ánh sáng, nhưng vẫn bị suy yếu chứ! Nên hiện tại ta mới ra nông nỗi này...” Cốt Toại nằm dưới đất, miệng luyên thuyên giải thích.

“Cũng phải...” Thắng xoa cằm, hình như đúng là có chuyện như vậy...

“Thần vương à, ngài mau giúp ta lấy cái đầu lên đi, nơi này thật khó chịu.” Cốt Toại phiền não nói.

“A, được rồi...” Thắng hì hục nhảy xuống khỏi lưng Tiểu Thử, lấy cây Trấn Ma Thương chọc thẳng vào mồm Cốt Toại.

Dự định dùng trường thương để vớt đầu Cốt Toại l��n.

Cái gì? Sao không dùng tay để cầm lên? Xin lỗi, tuy nước cống qua bao năm tháng đã sạch sẽ, nhưng nó vẫn là cống, Thắng thực sự không muốn chạm tay vào...

Đút thương vào mồm Cốt Toại, khiến hắn không thể nói được câu nào, chỉ có thể ú ớ đầy uất ức, bao nhiêu năm tháng danh tiếng, cuối cùng lại bị thần vương đút thương vào mồm, thật khiến Cốt Toại có cảm giác muốn chết.

Sau khi đã vớt được cái đầu lâu của Cốt Toại, Thắng cũng chẳng buồn động tay, chỉ hướng mũi thương đang ghim cái đầu về phía xác cốt, để cái đầu cùng cơ thể hội tụ với nhau, việc còn lại là gắn cái đầu, Cốt Toại phải tự làm.

Đầu lâu và cốt thể gần nhau, một luồng lục quang cũng theo đó hiển lộ, bắt đầu tuôn ra từ đôi mắt sâu hoắm của Cốt Toại, hướng về nơi xương cốt đang nằm bên cạnh mà quán thâu đi vào.

Bộ xương cốt mặc giáp mô tô đang im lìm bỗng cựa quậy chân tay, bắt đầu đứng dậy, chỉ thấy nó đưa hai tay về phía cái đầu đang nằm một bên mà cầm lên, sau đó đặt lên phần cổ.

“Cơ thể có chút kỳ quái...” Cốt Toại lẩm bẩm.

Hắn cảm giác sau khi bị ngã bay đầu, hiện tại cái cơ thể này điều khiển hơi khó khăn, hơi cứng nhắc, giống như bị ngược khớp xương vậy.

“Ngươi lắp ngược đầu rồi!” Thắng vỗ trán một cái.

Tên này đúng là cũng biết đùa!

Nghe Thắng nhắc nhở, Cốt Toại mới nhận ra đầu mình quả thật bị lắp ngược, liền lập tức lấy tay bẻ lại phần cổ.

Tiếng xương cổ răng rắc vang lên, cái đầu đang quay về phía sau liền lập tức được xoay 180 độ về phía trước.

Cảm giác cơ thể lúc này mới đúng với lúc ban đầu.

“Trông ngươi thật thảm, tốt nhất là nên cưỡi lợn đi...” Thắng chẹp chẹp miệng nhìn Cốt Toại.

“Thần vương, ta không sao đâu, thứ đồ chơi này có chút mới lạ, chưa dùng quen thôi mà, đợi sau khi quen rồi ta sẽ biểu diễn cho ngài xem...” Cốt Toại vội vàng khoa tay múa chân giải thích.

Hắn thật thích cưỡi cái thứ kỳ lạ này, chơi rất vui, rất khoái chí.

“Thôi khỏi, lại mất công ta giúp ngươi tìm đầu lần nữa.” Thắng xua xua tay, giọng nói đầy ý vị khinh bỉ.

Nghe thần vương nói vậy, Cốt Toại cũng không hề tỏ ra chán nản, trái lại còn phấn khích tiếp tục dựng chiếc xe dậy, chuẩn bị thể hiện bản lĩnh.

Chỉ là... sau cú tai nạn vừa rồi, chiếc xe đã bắt đầu có dấu hiệu hỏng hóc, phần vỏ xe phía trước đã bị bay đi một mảng, các tấm kim loại bảo vệ đã móp méo, biến dạng không còn hình thù.

Nhìn thứ đồ chơi mới tậu của mình thảm hại như vậy, Cốt Toại có chút lo lắng.

May là bên cạnh Cốt Toại có Minh Vương, một chuyên gia về mô tô, xe máy, chỉ với vài thao tác, chiếc mô tô đang tơi tả liền trở nên như mới.

Để đề phòng, trước khi đi Minh Vương đã chuẩn bị sẵn đồ đạc sửa chữa, những thứ đồ này đều được để trong ba chiếc xe tải phía sau đó, vừa hay Cốt Toại làm hỏng xe, Minh Vương liền lấy số đồ này ra tiến hành tu sửa.

Cốt Toại càng nhìn, càng thấy Minh Vương dễ mến, thiện cảm cứ thế mà dạt dào.

Sau khi chiếc xe máy được sửa chữa xong, Cốt Toại lại tiếp tục nhảy lên, vặn ga phóng bạt mạng, không hề có chút gì gọi là rút kinh nghiệm cả.

Thấy vậy, Thắng cũng chỉ đành tặc lưỡi bỏ qua, dù sao cũng là đam mê của hắn, để đối phương chơi đùa thỏa thích một lát cũng không sao.

Đoàn người lại tiếp tục lên đường.

Trên đường đi, bọn họ nhiều lần gặp phải lượng lớn xác sống tụ tập, không biết từ nơi nào đến, chúng đều rất lạ và đông đúc.

Nhưng tất cả đều bị chuột kỵ sĩ cùng trư kỵ sĩ tiêu diệt không còn một tên.

“Nhìn phương hướng của đám zombie này, từ cầu Đá Bạc đi tới, chắc hẳn là lũ zombie bên Thủy Nguyên, Hải Phòng kéo sang.” Thắng rút Trấn Ma Thương đang ghim trên đầu một tên zombie ra, đôi mắt nhìn xa xăm mà nói.

“Chắc là do bên này zombie bị tiêu diệt nhiều, dẫn đến hơi thở nhân loại trong căn cứ Hắc Dạ lộ ra, khiến đám zombie phía ngoài cảm nhận được, kéo nhau lũ lượt tới đây!” Minh Vương cưỡi trên lưng mãnh trư, đôi mắt cũng chăm chú nhìn về phía Thắng.

Kể từ khi Thắng xuất hiện, tham gia tiêu diệt lượng lớn zombie trong trận chiến đêm đó, đã khiến đám zombie tại thành phố Uông Bí giảm mạnh.

Sau lần đó, hắn lại cùng Minh Vương đi ra ngoại ô, tiếp tục tiêu diệt lượng lớn zombie cấp th���p cùng một tên cấp giới tọa, khi đi về còn nổi hứng tiến vào trung tâm thành phố cuồng sát một trận, khiến đám zombie nơi đây suýt thì tuyệt chủng.

Bình thường zombie quanh đây không dám tiến công là vì có Minh, một tồn tại cấp giới tọa, nên chúng chỉ có thể quanh quẩn ở ngoài, vô hình trung trở thành bức bình phong, chắn đi hơi thở của nhân loại, hiện tại đám bình phong này đã bị tiêu diệt, khiến khí tức loài người lộ ra.

Có thể là vì lý do này, nên lũ zombie ở nơi khác mới phát giác ra còn nhân loại tồn tại, ồ ạt kéo nhau về đây.

“Minh Vương, ngươi dẫn các anh em đi thu hoạch lúa, còn lũ zombie này cứ để bọn ta lo.” Thắng oai phong ngồi trên lưng Tiểu Thử, đôi mắt chăm chú nhìn về phía trước.

“Vậy thì nhờ cả vào ngài!” Minh Vương gật đầu.

Hắn biết đến sự bá đạo của tân thủ lĩnh, có thể một mình tiêu diệt một tên giới tọa cùng đám zombie, nên việc đối phương dám một mình đứng ra chống lại lũ zombie cấp thấp này cũng không có gì đáng lo lắng cả.

Thấy Minh Vương gật đầu, Thắng cũng không nói nhiều, lập tức thúc Tiểu Thử lao lên phía lũ zombie cấp thấp đằng trước.

Tiểu Thử chỉ muốn khóc mà không dám khóc, đây đã là lần thứ năm, thứ sáu trong ngày nó bị đá vào hai bên bụng rồi, tuy không gây nguy hiểm gì nhưng thật sự rất đau! Truyen.free giữ quyền sở hữu đối với bản dịch này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free