(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 234: Thực là tuyệt đẹp, muốn sờ một cái!
Nghe lời Dạ Vũ nói, Minh liền trở nên u sầu, niềm tin đang dâng cao của nàng lập tức bị vùi dập, rơi thẳng xuống đáy vực.
“Vậy là... muốn xuyên được thời gian, cần phải có lõi nghịch chuyển sao...” Minh thất vọng lẩm bẩm.
“Đúng vậy, chúng ta cần phải có nó mới có thể quay ngược thời gian... chỉ cần tìm ra người đã lấy đi, chúng ta sẽ thu hồi lại được thôi...” D�� Vũ ngồi bên cạnh, đưa ra ý kiến của mình.
Nghe vậy, Minh liền lắc đầu.
Nàng biết rõ ai đã lấy đi lõi nghịch chuyển, thứ quan trọng trong con tàu này.
Chỉ có kẻ đó, điện chủ của hư không thành, mới biết rõ con tàu này vận hành như thế nào. Dù nàng có từng ngồi qua, nhưng chỉ biết cách vận hành cơ bản, không hề hay biết có một thứ quan trọng như lõi nghịch chuyển tồn tại. Chính vì vậy, nàng mới để đối phương đi trước một bước.
Nàng muốn quay lại quá khứ, còn kẻ đó thì muốn ngăn nàng không thể quay lại, nên chắc chắn người đàn ông này đã làm ra chuyện đó chứ không ai khác.
“Chẳng phải năm 2012 có một con tàu kỳ lạ đáp xuống nơi đây sao? Không những vậy còn có mác MZ-VN 2223, đây chính là một sản phẩm do tôi chế tạo, bên trong chắc chắn có lõi nghịch chuyển. Chúng ta chỉ cần tới đó lấy lại cái lõi, sau đó sửa chữa lại đôi chút là có thể thực hiện xuyên thời gian.”
Dạ Vũ hướng Minh đưa ra kiến nghị. Nàng nhớ không lâu trước đây, Minh có từng kể rằng, mười một năm về trước, tại nơi đây có một con tàu đáp xu��ng trung tâm thành phố, mang theo virus tới. Và con tàu này chính là của Hoàng, vậy thì chắc hẳn bên trong vẫn còn tồn tại lõi nghịch chuyển.
“Không còn... chúng đã bị kích nổ cùng với những lọ huyết thanh chứa virus, nên mới gây ra một trận biến đổi như bây giờ...” Minh lúc này thực sự hết hy vọng, giọng nói cũng trở nên trầm hẳn đi.
“Haizzz, nếu vậy thì chỉ có cách thu hồi lõi nghịch chuyển từ người đã lấy nó thôi... chúng ta đành chịu bó tay rồi!” Dạ Vũ lắc đầu, hiện tại nàng thật sự chẳng biết làm sao.
Bảo nàng sửa chữa, lắp ráp lại con tàu, nàng có thể làm được. Nhưng bảo nàng chế ra một cái lõi nghịch chuyển mới trong khi dụng cụ không có đủ, nàng không thể nào làm được, bởi nó còn khó hơn lên trời.
Ngồi trầm tư suy ngẫm một hồi, Minh mới từ trong thất vọng tỉnh táo lại. Đôi mắt nàng cũng đã thay đổi hoàn toàn, từ mê mang, chán chường cho tới kiên định, sắc bén.
“Vậy thì chúng ta phải chơi đến cùng vậy! Tôi sẽ chịu trách nhiệm lấy lại lõi nghịch chuyển, còn cô ở lại đây tập trung sửa chữa!”
“Được!” Dạ Vũ gật đầu đồng ý.
Cứ vậy, cuộc trò chuyện của hai người nhanh chóng kết thúc.
...
Sau khi bị Minh đuổi đi, Thắng bực tức đi lòng vòng trong chính điện của Bảo Quang Tự.
Minh Vương vừa luyện tập xong, liền hướng chính điện đi tới. Hắn là một tín đồ Phật giáo, gia đình ba đời đều là cư sĩ tại gia, nên tâm tư hắn luôn một lòng hướng Phật.
Sáng nào cũng vậy, sau mỗi lần luyện công là hắn sẽ tới đây để thắp cho Phật Tổ một nén nhang, tỏ lòng thành kính.
Vừa mới bước tới cửa điện, hắn liền nhìn thấy tân thủ lĩnh đang đi lòng vòng trong chính điện, miệng lẩm bẩm gì đó mà hắn không thể nghe rõ.
“Tân thủ lĩnh, ngài khỏe.” Minh Vương tiến tới, chào hỏi Thắng.
“A, là Minh Vương huynh đệ!” Thắng đang chìm đắm trong suy nghĩ, bỗng nghe có người chào hỏi, liền vô thức quay đầu lại. Thấy người tới là Minh Vương, hắn liền mỉm cười hòa nhã.
Thấy tân thủ lĩnh gọi mình là huynh đệ, Minh Vương âm thầm ngẫm nghĩ: “Chết tiệt, tân thủ lĩnh này đúng là kẻ cuồng truyện Tàu. Không những có đam mê hóa thân thành Triệu Tử Long, mà còn thi thoảng buông vài câu Hán Việt, nghe thật khó chịu...”
Thắng mà biết được Minh Vương suy nghĩ, chắc chắn sẽ đá cho hắn thọt đến tận óc.
Kiếp trước, hắn cực kỳ ghét bọn Khựa con, chỉ vì một lần cãi nhau với tên giám đốc người Tàu mà hắn đã phải khăn gói ra đi. Bảo hắn cuồng Tàu thì oan ức quá!
Chỉ là do từ bé tới lớn, hắn xem nhiều phim Tàu, cùng với đó là các loại truyện tiểu thuyết người Hoa, nên vô tình hắn bị thấm nhuần rất nhiều Hán ngữ. Đó chính là lý do vì sao thi thoảng hắn vẫn buông vài câu tiếng Tàu, và hô lên tên vài vị tướng Khựa con.
Cái này cũng không thể trách hắn, chỉ có thể trách bọn Trung Quốc tuyên truyền văn hóa quá hay, khiến cho người ta rơi vào trong đó lúc nào không biết. Từ đây có thể thấy, cách mạng văn hóa, truyền thông thì cực kỳ đáng sợ...
Minh Vương đâu hay biết điều này. Từ khi sinh ra cho đến lúc học hết cấp ba, hắn luôn tập trung vào Phật học, chẳng thèm để ý đến mấy bộ phim truyền hình Trung Hoa. Sau này tận thế đến, mấy cái văn hóa này hắn cũng chưa từng tiếp xúc, nên không nhiễm chút Hán ngữ nào.
Nhưng dù sao đối phương cũng là tân thủ lĩnh, nên hắn không dám thể hiện rõ sự ghét bỏ này...
Với lại đối phương cũng là người đã từng cứu mình cùng các anh em, nên sự khó chịu trong lòng nhanh chóng bị xua đi.
“Ngài làm gì mà lại đi vòng vòng trong này vậy?” Minh Vương tò mò, dò hỏi Thắng.
“Haizzz, chỉ là chút bận tâm vẩn vơ mà thôi... hôm nay ngươi rảnh không?” Thắng lắc đầu, xong sau đó hỏi ngược lại đối phương.
Hôm nay có chút buồn, hắn muốn tìm một người cùng mình bầu bạn. Vừa hay Minh Vương tới đây, hắn muốn rủ đối phương cùng tìm chút men giải sầu.
“A, hôm nay tôi phải cùng các anh em đi ra ngoài thu thập vật tư, hiện tại lương thực trong căn cứ sắp hết. Nên tôi muốn về lại quê nhà, thu hoạch đống lúa chín...” Minh Vương hơi mỉm cười, kính cẩn nhìn Thắng.
“Là vậy sao...” Thắng chán nản toan quay lưng rời đi, chợt nhớ hiện tại mình cũng đang rảnh rỗi, liền quay đầu hỏi Minh Vương: “Minh Vương, ta có thể đi theo các ngươi ra ngoài không?”
Minh Vương đang định tiến tới lấy bó nhang trên mặt bàn, khi nghe thấy thỉnh cầu của Thắng, liền có chút ngạc nhiên nhìn lại.
“Ngài không ở lại căn cứ mà ra ngoài làm gì?”
“Ta hiện tại không có việc gì làm, ở lại đây thì thật nhàm chán. Ta muốn cùng các anh em ra ngoài thu thập vật tư.” Thắng hào hứng, hắn thật sự nhớ cái cảm giác cưỡi xe cầm theo thương lớn, vung vẩy bên này, quật bên kia.
Nghe được lời Thắng nói, Minh Vương liền toát mồ hôi hột.
Mới hơn tuần trước, cũng vì chở tên này đi về mà con xe “bảo bối” của hắn bị hỏng động cơ. Phải mất bao công sức, đi thu thập lượng lớn vật tư mới sửa chữa lại. Hiện tại thấy đối phương đưa ra đề nghị đi cùng, hắn thật sự sợ.
“Ngươi yên tâm, lần này ta có phương tiện đi lại riêng, không phiền đến ngươi!”
Dường như nhìn thấu tâm tư Minh Vương, Thắng liền ngay lập tức bổ sung một câu.
Dù sao hắn cũng ghét cưỡi xe máy, trông không khác nào lũ trẩu tre cầm theo phóng lợn lượn trên đường. Thà cưỡi Tiểu Thử còn hơn, tuy không phải chiến thần thú cưỡi nhưng vẫn mang lại cho hắn cái cảm giác uy phong của kỵ sĩ.
Thấy đối phương nói vậy, Minh Vương liền thở phào một hơi, sau đó lập tức đồng ý.
“Vậy ta sẽ đi sắp xếp một chút, sau đó ra cổng đợi ngươi!” Thắng vui vẻ, tạm biệt Minh Vương.
Nhìn Thắng đã đi xa, Minh Vương mới bình tâm lại, hướng tượng Phật đang an vị tại phía trước cúng vái...
Rời khỏi chính điện, Thắng nhanh chóng đi tìm Tiểu Thử và Cốt Toại.
Hai con vật này vậy mà đang ở nhà ăn, được các binh sĩ Hắc Dạ cung phụng như thần nhân.
Vừa rồi trước khi đi qua hầm gửi xe, hắn đã cho hai con vật này được tự do, thích đi đâu thì đi, miễn là đừng có rời khỏi căn cứ, và không được làm hại nhân loại nơi đây.
Khi thấy bọn chúng đồng ý, hắn mới yên tâm mặc kệ hai con vật này.
Lúc này, Tiểu Thử đang ngồi bên một mâm cơm, với đống thịt hung thú xếp đầy.
Bên cạnh nó là Cốt Toại, con vật này đang thích thú thưởng thức đống sữa Fami.
Khi Thắng vừa tới, hai con vật này vì mải mê đến nỗi chẳng thèm để ý đến hắn. Tức giận, hắn liền trực tiếp cầm lấy cái đùi to nhất trên mâm của Tiểu Thử ăn ngấu nghiến, rồi uống một hớp sữa lớn từ của Cốt Toại.
Phụt!
Mới uống được một hơi, hắn lập tức nhổ ra ngoài, tức giận gầm lên.
“Con mẹ nó, đây là sữa hết hạn mà!”
“Tân thủ lĩnh, nếu ngài muốn uống sữa đậu nành thì cứ bảo với nhà bếp, để bọn họ chế biến riêng ạ! Đây là sữa Fami, đã hết hạn từ mười năm về trước! Không biết vì lý do gì mà người anh em xương cốt này lại thích thú với nó, nên suốt bảy ngày qua, bọn tôi cũng là cố gắng thu về lượng lớn loại sữa này, chỉ để phục vụ cậu ta.
Mà nói tới cũng thật kỳ lạ, càng uống sữa, xương cậu ta càng trắng sáng, trông cực kỳ bắt mắt, tân thủ lĩnh, ngài nhìn xem, thật là tuyệt đẹp, vừa nhìn đã muốn sờ một cái...”
Không biết từ nơi nào đi ra một tên binh sĩ, sau khi nhắc nhở Thắng, liền dùng đôi mắt si mê nhìn chằm chằm Cốt Toại.
Thấy cảnh này, Thắng liền hãi hùng khiếp vía, đây là lần đầu tiên trong đời, hắn bắt gặp một kẻ có tam quan kỳ lạ tới vậy...
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, công nhận so với bảy ngày trước, Cốt Toại trông sáng hơn thật. Đây hẳn là mỹ nam tử, soái ca trong mắt các "chị em xương cốt" ấy nhỉ.
Không tiếp tục buôn chuyện tầm phào, sau khi đẩy tên binh sĩ này rời đi, hắn lập tức hướng hai con vật này nói ra kế hoạch trong ngày hôm nay.
Bọn họ sẽ rời khỏi căn cứ, ra bên ngoài thu thập vật tư, kiếm chút rượu đế về giải sầu.
Độc giả có thể tìm đọc phiên bản hoàn chỉnh của tác phẩm này tại truyen.free, nơi mọi tinh hoa văn chương đều được gìn giữ.