(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 23: Niềm vui bất ngờ
“Xoạt, xoạt.”
Thắng dùng độc giác thương nhẹ nhàng vén lớp cỏ trước mặt, đề phòng các loại độc vật ẩn mình trong đó. Mỗi bước chân Thắng đều cẩn thận từng li từng tí, vừa sợ bị hung vật tấn công, lại vừa sợ bỏ lỡ những thảo dược quý. Thế nên ánh mắt Thắng mới liên tục đảo quanh như rang lạc. Nếu để các thầy nhân tướng nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ lắc đầu mà phán: “Kẻ tiểu nhân!” Tiến sâu vào trong rừng rậm, vượt qua vùng tùng bách, là một thảm thực vật phong phú đủ loại. Những ngọn cỏ cao tới hàng mét, những bụi dương xỉ đồ sộ mọc tua tủa xen lẫn nhau, cùng với những dây leo rừng chi chít, bạt ngàn, tất cả tạo nên một cảm giác vừa rậm rạp vừa thần bí. Thắng lưỡng lự không biết có nên tiến sâu hơn nữa hay không, vì hiện tại hắn mới ở Luyện Khí kỳ. Sau khi trải qua vài cuộc chiến sinh tử với cự xà, bạo long và cự ngạc, Thắng hiểu rằng với chút năng lực hiện tại của bản thân, hắn chưa thể tự do lang bạt trong khu rừng nguyên sinh cổ đại này. “Thôi, bỏ đi. Qua hướng khác xem sao!” Nói rồi Thắng liền quay người về một hướng khác, nơi đó cây cỏ thưa thớt hơn, trông cũng có vẻ an toàn hơn. Trên đường đi, Thắng không quên lấy con dao khắc những kí hiệu lên thân cây gần đó, nhằm đánh dấu những nơi đã đi qua, tránh bị lạc đường. Ngước lên nhìn trời, Thắng thấy mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, cái nóng hừng hực đốt cháy làn da hắn. Trước đây, làn da trắng bóc của hắn thường khiến các chị em phải ghen tị, giờ đây đã rám nắng đen xì, khiến hắn không biết nên vui hay nên buồn. Thắng quyết định dừng lại nghỉ ngơi một lát, ăn chút lương khô, uống chút nước để phục hồi thể lực. Dù hắn đã đạt đến Luyện Khí kỳ, nhưng thực ra cơ thể vẫn còn phàm tục, chưa thoát thai hoán cốt, nên việc ăn uống lúc này là rất quan trọng, không thể lơ là. Lấy tấm bản đồ từ trong ba lô ra, trên đó có đánh dấu đủ loại kí hiệu mà chỉ Thắng mới hiểu. Hắn tiếp tục lấy bút ra ghi chép lên đó.
Trong quá trình do thám, Thắng đã phát hiện ra khá nhiều nơi có dược liệu. Hắn chỉ kịp hái một số đã thành thục, còn những cây chưa kết trái đều được hắn khắc kí hiệu lên thân cây gần đó. Để chắc chắn, hắn còn đánh dấu tương tự vào tấm bản đồ của mình. “Vẫn chưa tìm ra loại cây nào phù hợp nữa, haizzz!” Thắng thở dài một hơi, chép miệng một cái rồi cất đồ đạc vào túi và chuẩn bị lên đường. Tiếp tục công việc tìm nguyên vật liệu để dựng nơi ở, Thắng cầm cây thương lên và tiếp tục tiến bước. “Khéc, khéc...!!!” “U..oa, u... oa!” Đủ loại tiếng kêu, tiếng hú vang vọng khắp cánh rừng, khiến Thắng phải chú tâm lắng nghe để đề phòng. Một nơi khỉ ho cò gáy như thế này chẳng biết đâu mà lường, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi. Đi được một đoạn, Thắng phát hiện từ xa có một bụi cây cao lớn trông khá quen thuộc. Tới gần nhìn kĩ, hắn mới thấy nó khá giống cây tre, nhưng khác biệt ở chỗ chúng quá cao lớn. “Mẹ nó, là cây tre trăm đốt trong truyền thuyết à?” Dù biết ở thời cổ đại, nhiều loài thực vật, động vật đều có kích cỡ to lớn, nhưng nhìn bụi tre trước mặt vẫn khiến Thắng phải kinh ngạc. Bình thường cây tre có thể cao đến năm sáu mét, nhưng bụi tre này phải cao cỡ năm chục mét là ít nhất, thân cây thì to bằng cái lu đựng nước mà ngày xưa các cụ hay dùng. “Thứ này cũng quá khủng bố rồi!” Với kích cỡ như vậy, thật sự Thắng không dám vác nó về, bởi việc gia công chúng sẽ rất khó khăn. Đang chuẩn bị bỏ đi thì bỗng nhiên có một thứ lọt vào mắt Thắng, hắn vội vàng tiến lại gần để kiểm tra. “Thiết trúc, là thiết trúc!!!”
Thắng vui sướng nhìn thân trúc màu đen, đang một mình đứng lọt thỏm trong hàng tre lớn. Thật sự kì lạ khi một cây thiết trúc lại mọc một mình trong bụi tre lớn, nhưng Thắng cũng chẳng quan tâm đến vấn đề này. Cái hắn cần là đánh dấu nó lại, chờ một thời gian nữa quay lại để đem về. Cây thiết trúc này nếu dùng để làm cán thương thì quả thực không khác gì thần khí, sử dụng để chế tạo cung nỏ cũng tuyệt vời. Biết được đặc tính này, Thắng không thể nào cứ thế bỏ qua. Đang vui vẻ khi gặp được thứ "thần khí" này, thì bỗng có một bóng đen từ gần đó lao ra, phi thẳng tới chỗ Thắng. Thắng nhẹ nhàng đưa thương lên đón đỡ. Một cái răng lộ ra, gặm vào cán thương. Lúc này Thắng mới nhìn rõ, đó là một con chuột rừng cỡ lớn, chừng một mét. Nâng chân, vận linh lực, Thắng đạp một cú thật mạnh vào bụng nó. Không đợi nó kịp nhả ra, hắn liền kéo cây thương về, xoay hông đập mạnh con chuột xuống đất, rồi đè ngang cây thương lên người nó, tránh để nó bỏ trốn. “Chít... chít!!!” Chịu một kích đau đớn, nó quằn quại kêu ré lên, thanh âm bé tí ấy thật sự rất khó nghe. Thắng nhe răng mỉm cười, một nụ cười đầy tàn ác: “Khà khà, tự nhiên có thịt để ăn, quả nhiên là mình ăn ở tốt nên được ông trời thương.” Nói rồi, Thắng liền vung tay đấm một quyền. Với sức mạnh Luyện Khí kỳ cửu trọng của mình, hắn dễ dàng hạ gục con vật nhỏ bé kia trong một nốt nhạc. Nhìn sắc trời đã dần nhạt, Thắng quyết định di chuyển về phía cây đại thụ. Hôm nay, tuy chưa phát hiện được loại gỗ phù hợp để làm nhà trên cây, nhưng riêng việc phát hiện ra tung tích của thiết trúc và săn được một con chuột rừng cũng phần nào khiến Thắng thỏa mãn. Lâu rồi chưa được ăn chút thịt nào, hôm nay hắn quyết định phải no say một bữa.
Vác con chuột lên vai, Thắng đẩy nhanh tốc độ để đi về. Đường về bao giờ cũng nhanh hơn, chỉ chốc lát Thắng đã về tới gốc cây đại thụ. Vì ở đây không có nước, Thắng quyết định mang cái xác ra đầm nước để làm thịt, nhân tiện lấy gân rắn mà hôm trước hắn chưa thu thập được. Khi phát hiện ra thiết trúc, hắn liền nghĩ ngay tới việc chế tạo cung tên, bởi lẽ như vậy sẽ dễ săn bắn và bảo vệ tính mạng hơn. Cũng vì thế, hắn quyết định lấy gân rắn về chế tạo dây cung. Cầm theo con dao và cây độc giác thương, Thắng nhanh chóng di chuyển về phía đầm nước. Hiện tại, đi đâu cũng cầm theo vũ khí đã trở thành thói quen của Thắng, chỉ khi cầm chúng trên tay mới mang lại cho hắn một cảm giác an tâm. Con đường đã trở nên quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn. Chưa đầy một tiếng đồng hồ, Thắng đã có mặt tại đầm nước. Hắn đảo mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm thân ảnh cự ngạc. Mọi thứ vẫn không có gì thay đổi, chúng vẫn y nguyên như hôm cự xà chết, chỉ khác là xác cự xà đã bắt đầu có dấu hiệu phân hủy. Không có sự cấu xé nào khác, chứng tỏ cự ngạc chưa hề quay lại nơi đây. Thắng kéo theo xác chuột tới bên đầm nước, bắt đầu làm lông, mổ nội tạng, loại bỏ những thứ không cần thiết. Đa phần chúng đều bị Thắng quẳng xuống nước cho cá ăn, hắn chỉ giữ lại những phần thịt ngon cho mình. Cảm thấy cầm không trên tay không ổn, Thắng liền đi vào rừng lấy chút dây leo bện thành dây thừng thô sơ, sau đó móc nối xuyên qua lớp thịt và buộc vào nhau. “Ổn hơn rồi.” Nói rồi, Thắng vui vẻ vác theo đống thịt chuột đi về. Đi được vài bước thì sực nhớ ra hắn còn chưa lấy gân rắn, cũng như đống da đã lột hôm trước, hắn vỗ ót một cái rồi quay lại chỗ cái xác. Quả nhiên, ở thời cổ đại, nếu không có thuốc đặc hiệu giữ gìn, cái xác sẽ nhanh chóng bị các loài sinh vật cắn xé, nhất là lũ sâu mọt, ruồi bọ. Ngửi thấy mùi xác chết, chúng sẽ điên cuồng lao tới dự tiệc ngay. Mùi hôi thối phả ra khiến Thắng phải nhăn mặt, đưa tay lên bịt mũi. Tiến tới xác chết, Thắng bắt đầu sử dụng con dao để tách gân rắn. Vì chúng khá dẻo dai nên các ấu trùng, giòi bọ chưa kịp phân hủy. Một lúc sau, Thắng lấy được một đoạn gân dài năm mét, bởi mùi hôi thối từ xác chết quá nồng nặc, hắn không thể chịu nổi nên chỉ lấy bấy nhiêu. Cầm chúng ra đầm nước để tẩy rửa. Sau khi cảm thấy ổn, hắn thu xếp ổn thỏa rồi quay người đi về phía đại thụ. Ánh tà dương cũng từ từ theo bóng dáng hắn mà nhẹ nhàng khuất dần, lấp ló sau những ngọn đồi hùng vĩ, nguy nga.
Phiên bản dịch thuật này được truyen.free giữ bản quyền.