(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 229: Bạch mã hoàng tử.
Nhìn không gian xung quanh vắng lặng không một bóng người, Thắng khẽ nhíu mày.
“Xem ra cô nàng đã bỏ rơi ngài rồi...” Dạ Vũ đứng bên cạnh, nhân cơ hội buông lời châm chọc.
“Hừ, câm miệng! Không thì tao khâu cái mồm chó má của mày lại bây giờ!” Thắng trừng mắt, tức giận gầm lên.
Cái tên này cứ thi thoảng lại lắm lời, thật khiến hắn phiền. Chẳng bù cho những lúc ��n mình trong cơ thể hắn, im thin thít, ngoan như cún con say sữa, không hé nửa lời. Vừa mới ra ngoài đã ngay lập tức buông mấy lời chói tai.
Thấy thần vương tức giận, Dạ Vũ cũng không dám nói thêm, chỉ đành im lặng đứng phía sau.
“Tiểu Thử, ngươi hóa về chân thân, giúp ta tìm kiếm mùi hương trên thứ này...” Thắng đưa cho Tiểu Thử một chiếc áo lót màu hồng.
Đây là đồ của nữ thủ lĩnh. Khi hắn cùng cô nàng khóa môi, hắn đã đưa tay vào trong giật phăng chiếc áo này, tiện tay đút vào túi quần... Giờ nghĩ lại, hắn còn tiếc đứt ruột, nếu không phải lỡ lời quá khích, chắc chắn hắn đã không chỉ giật mỗi chiếc áo lót tầm thường này...
“Đại vương, phải đưa gần lại đây ta mới ngửi được chứ!” Tiểu Thử bất mãn nhìn đại vương nhà mình. Rõ ràng bảo nó đánh hơi, vậy mà lại cứ ôm khư khư, giữ khoảng cách như sợ ai cướp mất, thực khiến nó không biết phải làm sao.
“Khoảng cách này là được rồi, tiến thêm chút nữa là ta làm thịt ngươi đấy!” Thắng nhăn mặt, hung tợn nhìn Tiểu Thử.
Con mẹ nó, nội y của người phụ nữ c��a hắn, chỉ hắn mới có quyền được ngửi, được tiếp xúc gần. Việc cho Tiểu Thử ngửi đã là đặc ân tối thượng rồi, nếu nó còn dám đòi gần thêm nữa, Thắng thật sự dám đem cái tên này đi chế biến món chuột xào lăn mất!
Nếu không phải hiện tại sức mạnh của hắn chưa đồng bộ hoàn toàn với cơ thể, chưa thể dùng thiên nhãn thông, hắn đã không cần dùng đến kế sách này.
Thấy đại vương hung tợn, Tiểu Thử chỉ có thể uỷ khuất làm theo, đúng là khổ một kiếp chuột.
Sau khi đã cố gắng xác định và ghi nhớ mùi hương trên chiếc áo lót kia, Tiểu Thử lập tức kích hoạt thiên phú tìm bảo, tăng cường gấp đôi khả năng thính giác nhạy bén của mình, hướng mũi lên không trung bắt đầu đánh hơi.
Một lúc sau, Tiểu Thử lập tức phấn khích hô lớn về phía Thắng: “Đại vương, ở phía trước! Người có mùi giống mùi trên thứ kia đang ở ngay phía trước, cách chúng ta ba trăm mét!”
Nghe được tin tức từ Tiểu Thử, Thắng mỉm cười, khen ngợi Tiểu Thử một câu, sau đó hô lớn:
“Được rồi, làm tốt lắm. Chúng ta mau qua đó thôi!”
Cảm nhận được đại vương đã an tọa trên lưng mình, Tiểu Thử liền huy động thân thể, lao nhanh về phía trước.
Cốt Toại và Dạ Vũ hiện tại đều đã đạt cấp bậc giới tọa, có thể tự do phi hành mà không cần phải đi bộ. Bọn họ cứ thế lơ lửng bám theo sau Thắng và Tiểu Thử.
Sau khi Minh đảm bảo người phụ nữ kia đã rời đi, nàng cũng theo con đường cũ trở về.
Nhưng đi chưa được vài bước, nàng liền phát hiện phía bên phải Thắng có một con hung thú cấp giới tọa đang nhanh chóng vọt tới.
Sợ Thắng gặp nguy hiểm, Minh lập tức lao lên tấn công.
Đánh được đôi ba hiệp, nàng liền phát hiện đối phương không phải loại tầm thường, khá khó chơi.
Sức mạnh tàn phá của nó cũng rất lớn, không tầm thường như hai con quái vật mà nàng từng chiến đấu ở sau núi Thanh Đằng.
Để tránh ảnh hưởng tới Thắng, nàng không nghĩ ngợi nhiều, liền dẫn dụ con quái vật này rời đi.
Thời gian đã trôi qua bốn mươi phút, con quái vật này vẫn mạnh mẽ như vậy, không hề có dấu hiệu hao sức.
Nàng tuy không quá chật vật, nhưng cũng phải dốc hết sức mới cản được công kích của đối phương.
“Con quái vật này thật sự quỷ dị!” Minh tức giận nghiến răng, ngăn cản công kích của con hung thú.
Mọi công kích của nàng khi đánh lên người nó đều không hề hiệu quả. Dù là giam cầm pháp tắc cũng không có tác dụng, vì nàng hoàn toàn không thể chạm vào đối phương.
Con quái vật này như u linh, thoắt ẩn thoắt hiện giữa các lùm cây, khiến nàng không thể phán đoán được đối phương sẽ công kích từ đâu.
Vù.
Một tiếng gió nhẹ khẽ vang lên, tuy trầm thấp nhưng không thể lọt qua tai mắt của một giới tọa như nàng. Minh chỉ kịp khẽ né một cái, từ bụi cỏ lại lao ra một bóng đen.
Theo bản năng, Minh đánh về phía cái bóng này...
Hoàn toàn đánh trượt, giống như một hồn ma tồn tại, không thể chạm tới.
“Khốn nạn...” Minh âm thầm chửi thề một câu, sau đó nhanh chóng rút lui.
Đang lúc căng thẳng tinh thần, bỗng có tiếng hô lớn từ phía sau lưng nàng.
“Minh!”
Nàng quay lại nhìn thì thấy một thân ảnh đang cưỡi trên lưng một con chuột lớn, tay cầm trường thương uy phong lẫm liệt lao vọt tới. Phía sau còn có hai giới tọa, một người một cốt hư đang lơ lửng trên không.
Con quái vật kia đang chuẩn bị ra tay tấn công Minh liền lập tức khựng lại, đôi mắt hiện lên vẻ không cam lòng, tức giận quay người bỏ đi.
Nó tuy là một quái vật mạnh mẽ, nhưng không phải kẻ ngu ngốc. Khi thấy đối phương liên tiếp xuất hiện thêm hai giới tọa, nó biết bản thân không thể chống lại, nên lập tức lựa chọn rút lui.
Thấy quái vật từ bỏ công kích, hướng về nơi khác chạy trốn, Minh cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Thắng đang oai phong lao tới.
Trong lòng các cô gái, luôn có một khát vọng, đó là khi lớn lên, sẽ có một chàng hoàng tử bạch mã phóng ngựa phi tới, tay cầm trường thương uy phong lẫm liệt đến giải cứu mình, sau đó cầu hôn, cùng nàng sinh con đẻ cái...
Và lúc này đây, với tư thế hiên ngang, Thắng dũng mãnh lao tới như một vị thần, khí thế vương giả tỏa ra khiến một cao thủ giới tọa như nàng cũng phải ngẩn ngơ.
Dù cho đối phương cưỡi không phải là bạch mã uy phong, mà là một con chuột lớn màu vàng, nhưng cũng chẳng sao. Trong tầm mắt nàng, Thắng như một vị hoàng tử từ truyện cổ tích bước ra.
Xung phong! Xung phong! Rút thương đâm phá!
Tiểu Thử nhanh chóng lao tới. Vừa đến gần Minh, nó liền bị Thắng tóm lông gáy kéo giật mạnh lại, khiến nó đau đến chảy cả nước mắt. Theo quán tính, nó nhấc bổng người trên lưng lên như một con bạch mã bị ghìm chặt dây cương, đứng lên hí dài, chỉ khác là con này lại phát ra vài tiếng “Chít chít” ngân vang.
“Em có sao không?” Thắng với ánh mắt nghiêm nghị, ẩn chứa chút tình ý bên trong, khiến Minh vừa nhìn, tim liền loạn nhịp.
Lúc này, Thắng thật sự như một vị hoàng tử bạch mã. Nàng thật sự muốn khắc ghi sâu hình ảnh này tận tâm can.
“Em, em không sao...” Minh vô thức trả lời.
“Lên đây, chúng ta đi về!” Thắng đưa tay ra, tóm lấy cô nàng đang ngẩn người đứng bên dưới, sau đó dùng lực kéo nàng lên lưng con chuột lớn.
“Đúng rồi, chính là cảnh này... Hồi bé mình thường được chị cho xem cảnh hoàng tử kéo công chúa lên ngựa! Sau đó bọn họ về tổ chức đám cưới...” Minh tim đập loạn nhịp, thầm reo lên trong đầu. Đôi má nàng cũng theo đó đỏ ửng, nhưng vì có lớp mặt nạ che chắn nên Thắng không thể phát giác ra.
Hiện tại hắn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, về căn cứ, tập trung tinh thần tiến vào thiền định, để tiểu thế giới và thần hồn của hắn hoàn toàn đồng bộ lại.
“Hửm?” Đang nghiêm trang cưỡi chuột, bỗng Thắng cảm nhận được chút gò bó nơi bụng. Đưa mắt nhìn xuống, hắn thấy có hai cánh tay đang nghiễm nhiên ôm chặt mình.
Con mẹ nó, khoái chí thật.
Thắng sung sướng, đầu hắn bắt đầu bốc khói nghi ngút, đôi má cũng hồng nhuận đến đỏ bừng, trái tim trong lồng ngực đang điên cuồng đập thình thịch.
Cả hai vì quá ngại ngùng, không ai dám mở miệng nói một lời nào. Cứ thế để mặc không gian chìm vào im lặng, chỉ có tiếng gió vù vù thổi qua mỗi khi Tiểu Thử lao về phía trước.
Cả hai lúc này đều có chung một ý nghĩ, đó là mong thời gian dừng lại, và con chuột này chạy chậm hơn chút, để bọn họ có thể lưu giữ khoảnh khắc này lâu hơn.
Nhưng... có vẻ như Tiểu Thử lại không hiểu ý. Nó tưởng đại vương nhà mình đang muốn nhanh chóng rời khỏi đây, nên đã sử dụng thiểm quang thuật. Chưa đầy một phút, cả nhóm đã có mặt trên không đám binh sĩ Hắc Dạ.
Minh vừa mới ôm Thắng chưa được hai giây đã phải buông ra, bởi lúc này, hàng trăm con mắt đang nhìn chằm chằm vào hai người.
Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền cho truyen.free.