Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 227: Minh Nguyệt.

Thắng và Minh bước vào khu rừng, nơi những tầng cây cối rậm rạp che phủ khiến đường đi của họ thêm phần khó khăn.

Sau khi thế giới bước vào thời kỳ đại dịch virus, tất cả các sinh vật đều bị biến đổi mã gen, ngay cả thực vật cũng biến dị theo những hướng khác nhau.

Chúng không chỉ có thể suy nghĩ mà còn có khả năng phục hồi nhanh chóng, cực kỳ khó đối phó.

Bình thường, loài thực vật này hiếm khi tấn công các sinh vật khác; chỉ khi đối phương thể hiện địch ý trước, chúng mới phản kháng. Còn lại, quần thể thực vật này khá yên bình, an phận một chỗ.

Là người đã trải qua hơn chục năm tận thế, Minh biết rõ điều này, nên nàng đã nhắc nhở Thắng không được chặt phá hay phát quang cây cỏ, tránh gây thù chuốc oán với quần thể thực vật nơi đây.

Vì vậy, hai người chỉ có thể luồn lách, len lỏi qua cỏ cây, chầm chậm tiến về phía trước.

Vốn đã biết đường, lại thêm việc quái vật không xông ra tấn công nên không mất quá nhiều thời gian, hai người đã tới được điểm đã định.

Nhìn con tàu của mình tan hoang, trơ trọi nằm một góc, Thắng kinh ngạc tròn mắt.

“Con mẹ nó, cũng quá nát đi!”

Mới hôm nào còn to lớn đồ sộ, nay đã biến thành đống sắt vụn nát bươm, nằm ngổn ngang khắp nơi.

Nếu so sánh với tương bần cũng không quá lời, bởi nó thật sự quá nát...

Ban đầu, hắn nghĩ con tàu chỉ hỏng hóc nhẹ, nhưng không phải vậy. Nó bị phá hủy đến mức các linh kiện bên trong đều bung ra, vương vãi khắp nền đất, một số bộ phận bị gãy nát, trở thành một phần của những dây leo trong rừng.

“Minh, em ở lại đây cảnh giới, để anh qua đó kiểm tra...” Thắng dặn dò Minh đang đứng bên cạnh. Thấy nàng không nói gì, chỉ gật đầu, hắn mới yên tâm đi về phía xác con tàu.

Nhặt những tấm kim loại nằm rải rác trên nền đất, Thắng mang theo chúng tới gần trung tâm, đến khi đứng cạnh con tàu, hắn mới dừng lại.

Hắn bắt đầu đưa tay đặt lên bề mặt kim loại đã bị trầy xước, đưa thần hồn thẩm thấu vào trong, bắt đầu tiến hành cảm nhận.

“Quả thực tồn tại!” Thắng âm thầm vui mừng trong lòng.

Thông qua thần hồn, hắn nhìn thấy vài sợi phù văn ảo diệu đang lưu chuyển, lay động trên những tấm kim loại phía ngoài tàu thời gian. Tuy chỉ có một chút bám dính bên trên, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự bá đạo của chúng không hề thua kém pháp tắc hủy diệt.

Đây hẳn là pháp tắc thời gian tối thượng mà Nguyên Anh đã nhắc tới... Nếu hắn có thể thôn phệ và đốn ngộ vài tia pháp tắc này, tuy chỉ có thể khai mở pháp tắc thời gian cấp cao, nhưng như vậy cũng đủ để hắn mở ra tiểu thế giới.

Không chần chừ thêm nữa, Thắng ngay lập tức ngồi xuống, tiến vào trạng thái thiền định.

Hiện tại Nguyên Anh không thể giúp sức, bản thân hắn không thể sử dụng thần thông. Hắn chỉ có thể dùng trạng thái thiền định để tiến vào cảm ngộ.

Hiện tại phía sau đã có một cao thủ cảnh giới Giới Tọa trông chừng, hắn cũng không quá lo lắng về việc bị tập kích, nên mới tự tin ngồi xuống nhập định như vậy.

Phía sau hắn, Minh nhìn thấy người đàn ông sau khi thu dọn đống vỏ tàu về chung một chỗ liền lập tức ngồi xuống nhập định, khiến nàng khá tò mò và khó hiểu. Nhưng vì kiến thức của nàng về tàu thời gian là con số không, nên cũng không chú ý thêm.

“Hửm!” Đang cảnh giác nhìn xung quanh, bỗng một bóng đen xuất hiện trước mặt nàng cách đó khoảng trăm mét, thập thò trong rừng.

Với người bình thường, ở khoảng cách này khó mà thấy sự hiện diện của người khác, nhất là ở trong rừng sâu. Nhưng Minh là một cao thủ Giới Tọa, làm sao đủ để qua mắt nàng.

Nhìn Thắng đang tĩnh tọa, Minh có chút lưỡng lự, không biết có nên tiến về phía đó hay không thì phát hiện bóng đen kia đang tiến về phía này.

Chờ người đó cách nàng khoảng 50 mét, Minh mới khẽ ồ lên một tiếng, sau đó nhanh chóng lao nhanh về phía bóng đen này.

“Này cô gái. Dừng lại đây thôi, đừng tiến về phía trước, nếu không đừng trách ta ra tay!” Minh đứng trên một chạc cây lớn, nhìn xuống phía dưới nói. Phía dưới là một thân ảnh được trùm kín bởi chiếc hắc bào.

“Hắc Dạ Xoa?” Người thần bí kia kinh ngạc hô lên.

“Phía trước không phải nơi người của Hư Không Thành có thể đặt chân đến. Ta khuyên ngươi, nên rời đi...” Minh nở một nụ cười nhẹ, nụ cười đầy ẩn ý.

“Hừ, ngươi biết ta là ai không mà dám hống hách vậy? Có tin ta gọi anh rể ta đánh ngươi không?” Người thần bí kia oang oang quát lớn, khí thế tỏa ra đầy vẻ đe dọa.

“Haha... ngươi là ai? Ta biết rõ. Chẳng phải ngươi tới đây là vì con tàu thời gian sao? Trong khi đó Đỗ Phong chắc chắn sẽ không cho ngươi tiếp xúc với những thứ này... ngươi quên rồi sao? Lúc này ngươi đang làm trái lệnh hắn, liệu ngươi có thực dám gọi hắn đến hỗ trợ không?”

Minh bật cười, ẩn sau chiếc mặt nạ, đôi mắt nàng híp lại thành vầng trăng khuyết, thích thú nhìn xuống thân ảnh bên dưới.

“Ngươi, ngươi... sao ngươi biết?” Người thần bí kinh ngạc, đôi mắt hiện rõ vẻ lo sợ.

“Minh Nguyệt nha Minh Nguyệt.... ngươi... có tin ta gọi Đỗ Phong đến đây cùng nhau góp vui không?” Minh có chút khoái chí, hướng về phía người thần bí hô lên.

“Khốn nạn Hắc Dạ Xoa!!! Ngươi cứ chờ đấy!” Người phụ nữ thần bí tức giận nghiến răng ken két, không tiếp tục ở lại đôi co, quăng lại một câu không phục rồi quay người rời đi.

“Ta đã cho ngươi đi chưa?” Minh thoắt cái, lập tức xuất hiện bên cạnh người phụ nữ bí ẩn, sử dụng giam cầm pháp tắc trấn áp đối phương.

“Ngươi, ngươi vậy mà cũng có giam cầm pháp tắc? Ngươi là ai?” Người phụ nữ kinh ngạc chất vấn Minh.

“Ta? Cũng giống ngươi, người muốn quay về quá khứ... Minh Nguyệt, ngươi thật sự muốn cứu chị mình sao?” Minh hỏi người phụ nữ, đôi mắt đầy nghiêm túc nhìn chằm chằm đối phương.

Nghe được lời nói của Minh, người phụ nữ đang tỏ thái độ phản kháng lập tức dịu lại, đôi mắt cũng trở nên nghiêm nghị và kiên quyết.

“C��, ta thực sự muốn cứu chị ta!”

“Vậy, ngươi có muốn hợp tác với ta? Chúng ta cùng nhau chế tạo lại con tàu thời gian, rồi quay lại quá khứ?” Minh hài lòng gật đầu, tiếp tục hỏi người phụ nữ bí ẩn.

“Hợp tác với ngươi? Mục đích là để đánh anh T...” Người phụ nữ hơi nhíu mày, nhìn lại Minh.

Không đợi người phụ nữ này nói hết câu, Minh đã ngắt lời: “Yên tâm, ta không nhờ ngươi hợp tác để đánh bại Đỗ Phong. Chỉ là tương lai, nếu có những trường hợp đúng như ta dự đoán, thì giúp ta cứu người là được!”

“Cứu người? Là ai?” Người phụ nữ lại tiếp tục gặng hỏi Minh.

“Đến khi đó ngươi sẽ biết, chỉ cần giải cứu được người này, ngươi sẽ trở lại quá khứ!” Minh không nói rõ ràng, chỉ để lại một câu cho người phụ nữ này, sau đó giải phóng pháp tắc, quay người biến mất.

Người phụ nữ kia định quay người lại để hỏi cho ra lẽ, thì phát hiện phía sau đã không còn bóng người, mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng như trước.

Đang định quay người tiến về phía con tàu thời gian, tìm bằng được Hắc Dạ Xoa thì bỗng một thanh âm vang lên trong tai nghe của nàng.

“Minh Nguyệt, cô đang ở đâu? Mau quay lại căn cứ. Thủ lĩnh về rồi...”

“Tôi biết rồi, tôi về ngay đây, bảo với anh ấy là tôi đi tìm chút vật tư...” Người phụ nữ nói vào tai nghe, sau đó không tiếp tục vào sâu bên trong khu rừng, mà đi về phía bên ngoài.

Ẩn trong bóng tối, Minh mới chậm rãi bước ra. Khi thấy bóng lưng đối phương dần khuất sau rừng cây, nàng mới an tâm quay lại nơi Thắng đang ở.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được viết nên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free