(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 223: Cầm tới Thương
Sau khi xử lý xong con zombie cấp giới tọa đầu tiên, Thắng lập tức quay trở lại căn nhà hai tầng, nơi Minh Vương đang ẩn nấp.
“Tân thủ lĩnh!”
Nhìn thấy Thắng trở về an toàn, Minh Vương thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao Thắng cũng là người yêu của nữ thủ lĩnh, chẳng may có mệnh hệ gì ở bên ngoài, hắn thật sự không biết phải ăn nói với nữ thủ lĩnh thế nào.
“Chúng ta tiếp tục xuất phát thôi!” Thắng hướng Minh Vương nói lớn.
“Ngài đã tiêu diệt xong con zombie cấp giới tọa kia?” Minh Vương tò mò hỏi Thắng.
Theo như hắn tính toán, tân thủ lĩnh mới đi chưa đầy hai tiếng đã nhanh chóng quay trở lại, trong khi đó nơi con zombie cấp giới tọa kia sinh sống có rất nhiều zombie cấp thấp vây quanh. Muốn tiêu diệt con giới tọa này, Thắng phải giải quyết cả đám zombie cấp thấp trước.
Việc này không thể dễ dàng giải quyết chỉ trong vòng một, hai giờ đồng hồ ngắn ngủi như vậy, nên khi thấy Thắng quay lại sớm hơn dự tính, Minh Vương hết sức kinh ngạc.
“Đúng vậy, không chỉ con giới tọa, mà cả đám zombie nơi đó đều đã bị ta xử lý. Từ giờ các ngươi có thể yên tâm tới đây rồi!” Thắng bình thản đáp.
Dù biết chắc tân thủ lĩnh đã thành công xử lý con giới tọa, nhưng khi nghe đối phương gật đầu khẳng định như vậy, Minh Vương không khỏi hít một hơi khí lạnh, thầm kinh hô: “Quả là một mãnh nhân!”
Trao đổi vài câu chuyện, Minh Vương và Thắng lại tiếp tục lên đường, tiến thẳng đến cầu Đá Bạc.
Vì nơi Minh Vương từng sinh sống trước kia nằm gần ngay chân cầu Đá Bạc, nơi đây cũng có nhiều hộ dân sinh sống, chủ yếu là những người có cuộc sống khiêm tốn nhưng thực chất khá giả, giống như gia đình Minh Vương.
Khoảng cách từ khu dân cư mà Thắng vừa xử lý con zombie cấp giới tọa kia cũng không quá xa, chỉ mất vài phút đi bộ. Không mất quá nhiều thời gian, cả hai đã có mặt trước một cổng chào.
Nhìn cổng chào to lớn, cùng tấm biển hiệu nằm lăn lóc một bên, Thắng có thể thấy rõ sự bào mòn của thời gian qua vẻ tàn tạ của chúng.
Để tránh đám zombie chú ý, kéo tới đông nghịt, Thắng đã cho Minh Vương để lại chiếc Aprillia RVS4 Factory 2010 phía bên ngoài cổng chào, rồi chậm rãi cuốc bộ vào bên trong.
“Cầm lấy!” Thắng đưa cho Minh Vương một cây dao quắm.
“Cái này...” Minh Vương kinh ngạc nhìn thứ đồ chơi trông có chút giống lưỡi hái tử thần này.
Từ con dao, hắn có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, nhất là phần lưỡi dao, càng khiến hắn rùng mình.
“Chỉ là một con dao quắm do ta tự chế tác. Phía trên nó có khắc một đồ án pháp tắc hệ phong, tuy chỉ là ngụy pháp tắc nhưng hiệu quả thì miễn chê. Chỉ cần ngươi nhập một tia thần hồn vào đó là có thể kích hoạt thuộc tính phong, tăng cường độ sắc bén cho lưỡi dao...”
Thắng quẳng cho Minh Vương con dao, sau đó quay người bước đi trước.
Đối với hắn, đây chỉ là một thứ đồ chơi tạm bợ, không có gì đáng để chú ý. Nhưng đối với Minh Vương thì lại hoàn toàn trái ngược.
Trong căn cứ Hắc Dạ chỉ có bốn trăm kiện thần khí, mà tất cả đều là khiên phòng thủ. Ngoài khả năng trấn áp zombie cấp thấp và làm choáng địch nhân ra, thì chúng không còn tác dụng nào khác.
Hiện tại được Thắng đưa cho một thứ có thể chém sắt như chém bùn, không những thế còn có thể phóng ra pháp tắc, tuy chỉ là ngụy pháp tắc, không có đầy đủ áo nghĩa và sự biến hóa như Quang Minh Khiên, nhưng nó giúp Minh Vương nâng cao khả năng công kích của bản thân.
Có thể nói, cây dao quắm này đối với Minh Vương quả là một kiện thần khí.
Có thêm nó, kết hợp với tấm khiên Quang Minh đeo sau lưng, Minh Vương tự tin có thể vượt cấp chiến đấu. Hiện tại hắn đang là cấp Vương trung kỳ, cùng với hai kiện thần khí này, hắn thừa sức đối phó với một con zombie cấp Hoàng trung kỳ trở xuống.
“Lát nữa khi tôi vào trong, anh xem chỗ nào an toàn trong khu vực này thì ẩn nấp vào. Đừng ra ngoài gây phiền toái!” Như sực nhớ ra điều gì đó, Thắng vội quay người dặn dò Minh Vương.
Dù sao chuẩn bị chiến đấu cũng là một con quái vật cấp giới tọa, không phải lũ tạp nham. Không kể nơi đó còn có lượng lớn zombie cấp cao, thậm chí có vài con cấp Hoàng, sợ hắn đi theo chỉ tổ làm mồi cho bọn chúng.
“À, tôi rõ rồi...” Minh Vương gật đầu.
Lúc đầu hắn còn tưởng đối phương cho con dao này là để phụ giúp, đối phó vài con zombie. Hiện tại đối phương lại nói không cần tham gia chiến đấu, điều này thật khiến hắn vui vẻ trong lòng. Tuy có chút lo lắng cho tân thủ lĩnh, nhưng an nguy của bản thân vẫn là đáng quý hơn cả...
Bỏ lại Minh Vương đằng sau, Thắng lại thẳng đường đi vào trung tâm khu dân cư.
Trên con đường bê tông tan hoang đổ nát, nhiều bộ hài cốt nằm la liệt. Khắp nơi, từ mặt đường cho tới các tòa nhà khang trang, đều đã bị những thảm cỏ, rêu xanh cùng các loại dây leo bao phủ kín mít, trông cực kỳ hoang sơ, đáng sợ.
“Thật kỳ lạ...” Thắng hơi nhíu mày, kỳ lạ mà đánh giá xung quanh.
Suốt chặng đường hắn đi vào đây, cũng đã được hơn mười phút đồng hồ, nhưng chưa nhìn thấy một con zombie nào xuất hiện, ngay cả một con cấp thấp nhất cũng không tồn tại.
Đi sâu thêm chút nữa, vẫn không thấy một con zombie nào... Không tin vào điều này, hắn lại tiếp tục rảo bước quanh toàn bộ khu vực. Nhưng hoàn toàn không có một con zombie nào tồn tại.
Lúc đầu tới đây, hắn không cảm nhận được khí tức bá đạo của con cấp giới tọa, hắn còn tưởng nó đang ẩn mình trong bóng tối. Hiện tại đến bóng dáng cũng không thấy, hẳn là nó đã rời đi.
Không tiếp tục tìm kiếm tung tích đám zombie, Thắng liền quay về cổng chào, nơi Minh Vương đang ẩn nấp.
Ngồi trong căn nhà hai tầng mân mê con dao, Minh Vương nhìn thấy Thắng đang đi về phía này, trong lòng hắn chấn động.
Lần trước tân thủ lĩnh đi chưa đầy hai tiếng đã xử lý xong một con zombie cấp giới tọa cùng đám tay chân của nó. Hiện tại đối phương chỉ dùng chưa tới mười phút đã trở về ngay lập tức. Tốc độ này còn nhanh gấp mấy lần trước, khiến Minh Vương kinh hãi khôn nguôi.
“Tân thủ lĩnh, đám zombie đã bị tiêu diệt rồi sao?”
Khi Thắng vừa đi tới căn nhà Minh Vương đang ẩn nấp, hắn đã ngay lập tức vọt ra hỏi Thắng.
“Ta chưa tiêu diệt con zombie nào, bởi nơi đây đã hoàn toàn không có đến một con zombie nào tồn tại...”
Thắng lắc đầu, có chút phiền muộn.
Tưởng bắt được một con zombie cấp giới tọa làm nguyên liệu cho mình, ấy vậy mà khi tới nơi lại không thấy nó đâu. Mọi thứ không một chút dấu vết nào cứ thế mà biến mất, thật khiến hắn có chút buồn.
Đối với Thắng là vậy, nhưng đối với Minh Vương thì đây lại là một tin vui. Như vậy hắn sẽ không phải chiến đấu, mà tân thủ lĩnh cũng không gặp nguy hiểm gì, sẽ dễ ăn nói với nữ thủ lĩnh hơn...
“Đi, chúng ta tới nhà của ngươi!” Thắng thúc giục Minh Vương còn đang ngẩn người ra.
“À... vâng...” Minh Vương lập tức bừng tỉnh, đi phía trước dẫn đường cho Thắng.
Vòng vèo qua những con đường, đi qua vài ngõ nhỏ, Minh Vương dẫn Thắng tới một căn nhà to lớn.
Căn nhà này được xây theo kiểu mẫu nhà thái hai tầng, được phủ một lớp sơn trắng sáng. Nhưng vì lâu ngày không được sửa sang, cùng với việc bị các loại thực vật bám vào, khiến mốc meo, rêu xanh lởm chởm bám đầy, trông tan hoang, đổ nát.
Vì căn nhà nằm ở trung tâm mảnh đất, xung quanh lại bị bao phủ bởi những hàng cây to lớn, tán lá dày đặc xếp tầng, càng khiến nơi đây thêm phần hắc ám, bí ẩn.
“Nhà anh ngày xưa cũng giàu thật đấy!” Thắng cảm thán một câu.
Năm 2012 để xây được một căn nhà như thế này, cũng phải mất vài tỉ, kể cả tiền nội thất các thứ. Đó là còn chưa kể đến bể bơi, lẫn sân chơi toàn cây cảnh, thật khiến Thắng vừa hâm mộ vừa tiếc nuối.
Nếu tận thế không đến, với cơ ngơi như thế này thật không khác gì một tiểu bá vương. An nhàn, đủng đỉnh sống qua ngày cũng là thừa sức.
“Ha ha, cũng chỉ là quá khứ mà thôi...” Minh Vương lắc đầu, sau đó dẫn Thắng đi vào bên trong.
Đi qua đại sảnh, Minh Vương không dẫn Thắng tiến lên lầu, mà đưa hắn xuống tầng hầm của tòa nhà.
“Ông nội tôi thường để bảo vật ở dưới tầng hầm, ông sợ đám trẻ chúng tôi nghịch ngợm, phá hỏng mấy món đồ nên mới để hết chúng ở đây!”
Minh Vương phá vỡ cánh cửa sắt đang chắn trước mặt. Sức mạnh khủng bố của cấp Vương không phải một tấm kim loại tầm thường có thể ngăn cản, cứ thế bị đá bật ra, tạo thành một thông đạo lớn.
Đi theo Minh Vương, Thắng dần tiến sâu vào bên trong tầng hầm.
Nơi đây rất rộng, phải đến hai trăm mét vuông.
Xung quanh được xếp đầy đủ các loại bảo vật kỳ lạ, từ vũ khí cho tới gốm sứ, đâu đâu cũng là đồ cổ quý giá, tất cả đều rất đáng tiền.
Nhưng có một thứ khiến Thắng phải nhìn không chớp mắt, đó là một cây trường thương hắc sắc, đầu thương thi thoảng phát ra vài tia kim quang, trông vô cùng kỳ lạ...
“Là nó sao?” Thắng nhìn cây trường thương không chớp mắt, miệng lẩm bẩm.
“Đúng vậy, chính là nó...” Minh Vương đứng bên cạnh gật đầu.
Thắng không chần chừ, nhanh chóng bước tới gần cây trường thương đang được treo trên giá, đưa tay vuốt nhẹ một cái.
Một cảm giác mát lạnh lan tràn khắp bàn tay, khiến hắn vô cùng thích thú. Lập tức gỡ cây trường thương khỏi giá đỡ, cầm trên tay vung vẩy.
“Rất vừa tay.” Thắng vui vẻ tự nói.
“Đ��y là...” Sau khi nghịch một hồi, hắn mới mân mê, tò mò nhìn dòng chữ kỳ lạ trên thân cây trường thương.
“Đó là tên của nó, Trấn Ma Thương!” Minh Vương đứng bên cạnh giải thích.
Dù sao trước đây cũng từng đi theo ông nội, nên hắn biết đôi chút về cây trường thương này.
“Cây trường thương này... hẳn là do đám Kim Tiên bọn chúng sáng tạo ra, bởi thủ pháp tinh xảo như vậy, chỉ có bọn chúng mới có thể chế tác!” Thắng âm thầm suy đoán.
Đưa một luồng thần hồn nhập vào cây trường thương, Thắng muốn xem thử, ngoài độ bền, độ bén nhọn bên ngoài thì bên trong còn ẩn chứa điều gì đặc biệt hay không.
Bản văn này được biên tập và phát hành độc quyền bởi truyen.free.