Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 221: rời đi chùa ba vàng.

Đợi nữ thủ lĩnh đi xa, Minh Vương mới lén lút rời đi.

Nhưng khi hắn vừa khuất khỏi bụi cỏ, một tiếng gọi từ phía sau lập tức vang lên.

“A, người anh em!”

Hắn quay lại nhìn, thấy Thắng đang ngồi bệt trên hành lang, thò đầu qua lan can nhìn về phía này.

“À, tôi, tôi đi nhầm rồi…” Minh Vương sợ hãi, khoa tay múa chân giải thích với Thắng.

“Ta có làm gì ngươi đâu…” Thắng khó hiểu lẩm bẩm. Rõ ràng hắn chưa hề làm gì đối phương, vậy mà tự nhiên lại tỏ ra sợ hãi đến thế, thực sự khiến hắn tự hỏi liệu mình có phải đã biến thành quái vật rồi không.

Thắng rút đầu khỏi kẽ hở của lan can, nhảy phóc xuống tầng dưới, nhanh chóng lao về phía Minh Vương.

Tốc độ cực nhanh khiến Minh Vương phải choáng váng.

“Chào người anh em, chắc hẳn ngươi biết ta là ai.” Thắng mỉm cười đứng trước mặt Minh Vương.

Nhìn thấy nụ cười này của Thắng, Minh Vương cảm thấy có chút ớn lạnh. Hắn nghĩ rằng đối phương đang muốn giết người diệt khẩu, có lẽ vì hắn đã chứng kiến chuyện vừa rồi, nên muốn bịt miệng, không cho tiếng xấu đồn xa…

“Tôi biết, ngài là tân thủ lĩnh… tân thủ lĩnh, vừa rồi tôi thực sự không thấy gì cả…” Minh Vương với ánh mắt vô tội nhìn Thắng.

“Ngươi thấy gì thì mặc kệ ngươi! Ta không quan tâm. Ta chỉ muốn biết chỗ này của các ngươi có thương không?”

Thắng chặn họng Minh Vương, hắn chẳng buồn quan tâm đối phương nhìn thấy cái gì. Hiện tại điều hắn cần là kiếm một cây vũ khí thuận tay. Sắp sửa lên đường đến rừng rậm Yên Tử, tuy đường đi không quá dài nhưng cũng không quá ngắn, phải mất hơn ba mươi cây số mới tới nơi, mà trên đường đi khó tránh khỏi va chạm với lũ quái vật.

Để đảm bảo an toàn, hắn muốn kiếm một cây vũ khí thuận tay trước khi đi.

Muốn tìm một cây thương vừa ý, hắn cần người ở đây dẫn đi lấy. Một mình hắn, không rõ chỗ nào có thương, tìm kiếm thực sự rất khó. Dù bản thân là người của năm 2023, nhưng biết đâu thế giới song song này lại khác hoàn toàn với thế giới gốc của hắn, vì thế, nhờ người bản địa chỉ dẫn vẫn là tốt nhất.

Trước đây, phụ thuộc chủ yếu vào pháp tắc nên hắn cũng không thèm quan tâm đến vũ khí. Nhưng hiện tại, bản thân không còn cận vệ cấp Giới Tọa hay Tiểu Thử đưa hắn chạy trốn, mọi chuyện đều phải tự mình giải quyết. Trong khi đó, sử dụng ngụy pháp tắc nhiều sẽ dẫn đến hao mòn thần hồn nhanh chóng.

Để đảm bảo an toàn, cũng như luôn giữ được trạng thái sung mãn nhất, hắn cần kiếm cho mình một cây vũ khí thuận tay để đối phó với lũ quái vật cấp thấp, tránh phải dùng đến pháp tắc gây tiêu hao thần hồn.

“Tân thủ lĩnh muốn một cây trường thương sao? Không phải vũ khí nóng, súng ống ư?”

Thấy đối phương không muốn đề cập tới chuyện vừa rồi, hắn cũng mừng thầm. Chỉ là đối phương nhắc tới thương khiến hắn có chút không chắc là thương lạnh hay thương nóng.

“Là trường thương!” Thắng trả lời Minh Vương.

“Ôi, cái này thì khó… bởi trong căn cứ không có vũ khí như vậy. Đa phần anh em sử dụng đều là đao kiếm… nhất là katana, loại này rất đắt hàng vì vẻ ngoài ngầu lòi của chúng! Ngài không cân nhắc dùng chúng làm vũ khí ư?”

Minh Vương đứng bên cạnh đưa ra lời khuyên cho Thắng.

“Nhưng ta không thích. Cầm thương vẫn là ngầu nhất.” Thắng lắc đầu quả quyết, muốn tìm cho mình một cây thương.

“Haizzz, nếu thế chúng ta phải đi đến một nơi cách đây gần hai mươi cây số mới có trường thương cho ngài!” Minh Vương bất lực thở dài, đành tiết lộ chút thông tin cho Thắng biết.

“Nơi đó là xưởng rèn sao? Hay là trường dạy võ?” Theo như Thắng biết, có lẽ chỉ hai nơi này mới có trường thương.

“Không, nơi đó là nhà của tôi trước đây! Cha tôi từng là người sưu tầm đồ cổ, nên trong nhà chứa một lượng lớn binh khí kỳ lạ từ thời xa xưa… Trong kho tàng đó có một cây trường thương trông cũng rất kỳ lạ, dù đã trải qua hàng ngàn năm nhưng nó vẫn giữ được vẻ sáng bóng…”

Minh Vương hơi híp mắt, như chìm đắm trong hồi ức xưa.

“Vậy thì tốt, chúng ta mau tới đó lấy đồ thôi!” Thắng hào hứng thúc giục Minh Vương.

“Ngài không biết đâu, từ đây đến đó có rất nhiều zombie, không những vậy còn có hai tên Giới Tọa đang chiếm giữ. Nếu chẳng may để chúng phát hiện, có lẽ sẽ nguy hiểm đến tính mạng…” Minh Vương sợ hãi kể lại.

Hắn là người ở đây. Khoảng cách từ căn cứ Hắc Dạ đến nhà hắn phải mất đâu đó khoảng hai mươi cây số, phải đi xuyên qua trung tâm thành phố, qua quốc lộ mới đến nơi.

Bởi vậy, hắn hay dẫn đồng đội của mình đến đó thu thập tài nguyên, vật liệu, tiện thể ghé qua nhà thăm thú, hồi tưởng chuyện xưa.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, gần đây nơi đó lại xuất hiện hai tên zombie cấp Giới Tọa, tranh chấp địa bàn.

Minh Vương cùng đồng đội của mình tình cờ chứng kiến chúng đánh nhau, biết không thể tiếp tục lui tới nơi này, liền rút về căn cứ Hắc Dạ.

Nghe Minh Vương nói có hai con zombie cấp Giới Tọa tồn tại, Thắng phấn khích không thôi.

Hiện tại bên người Thắng không có cao thủ cấp Giới Tọa, cũng chẳng có Tiểu Thử, kẻ nhanh nhẹn chuyên chạy trốn. Hắn chỉ có thể đặt hết niềm tin vào Dạ Vũ, nên không tiếc gì để bồi dưỡng cho Dạ Vũ.

Vừa hay nghe được đối phương nhắc đến sự tồn tại của Giới Tọa, rất thích hợp làm chất dinh dưỡng để Dạ Vũ thăng cấp. Bởi vậy, Thắng thực sự không kìm lòng được mà phấn khích, muốn nhanh chóng tới đó săn hai con quái vật kia cho Dạ Vũ bồi bổ.

Chỉ cần có hai con mồi này, chắc chắn Dạ Vũ sẽ từ Giới Tọa sơ kỳ tầng một thăng cấp lên tầng hai đỉnh phong, khả năng phòng thân cũng theo đó tăng lên một bậc.

“Cấp Giới Tọa? Nơi đó có cấp Giới Tọa sao? Hahaha, ngươi yên tâm, cứ để ta xử lý, không có gì phải sợ!” Thắng tràn đầy tự tin, cười phá lên đầy sảng khoái.

Nếu vài hôm trước, hắn không dám tự tin như vậy. Nhưng hiện tại, hắn đã có bộ giáp da Dạ Vũ với cơ thể cấp Gi��i Tọa sơ kỳ, kết hợp với thần hồn Quân Chủ đỉnh phong của hắn, cùng hai loại ngụy pháp tắc, hắn thừa sức đối phó với một tên Giới Tọa.

Miễn là đối phương đi lẻ, còn nếu chúng đi đôi thì hắn không dám chắc, chắc là sẽ chạy được!

“Thật vậy sao?” Minh Vương có chút nghi hoặc nhìn Thắng.

“Thật mà, ngươi nhanh dẫn ta đi lấy thương đi!” Thắng đứng bên cạnh hối thúc.

Minh Vương vẫn còn chút nghi ngờ, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy tự tin của Thắng, hắn mới vơi đi phần nào hoài nghi.

Dù đêm qua đã chứng kiến đối phương thi triển thần thông, nhưng địch nhân lần này là Giới Tọa, cẩn thận vẫn hơn!

“Vậy khi nào…” Minh Vương đang định hỏi thời gian xuất phát thì đã bị Thắng chặn họng.

“Bây giờ đi, chúng ta đi sớm về sớm!”

Thắng lúc này rất vội, ngày mai sẽ tiến về rừng rậm rồi, chỉ có hôm nay là rảnh rỗi, hắn muốn lấy được cây thương ngay hôm nay để mai lên đường.

“Được rồi, vậy ngài ra cổng chính của chùa đi, tôi qua bên đó lấy xe. Đợi tôi vài phút, chúng ta sẽ khởi hành!” Minh Vương đưa tay chỉ về phía nhà xe.

Thắng theo cánh tay nhìn tới. Vì nhà xe nằm thấp hơn so với chính điện, cùng với cây cối che chắn nên Thắng không thể thấy rõ khu vực nhà xe.

“Vậy được rồi, tôi ra trước!”

Nói rồi Thắng liền quay người, rời đi về phía cổng chính của chùa Ba Vàng.

Nhìn theo bóng lưng dần khuất của tân thủ lĩnh, Minh Vương cũng lặng lẽ đi về hướng nhà để xe.

Từ chính điện đi xuống cổng chào của chùa, Thắng phải mất hai phút đi bộ.

Trên đường đi, hắn liên tục được các binh sĩ của Hắc Dạ cúi đầu chào hỏi, khiến hắn không khỏi hếch mũi.

Có thể thấy, lúc này danh vọng của hắn trong Hắc Dạ lớn đến cỡ nào! Nếu nữ thủ lĩnh vẫn còn đó, đám người này thực sự muốn đưa Thắng lên thay thế…

Tuy được mọi người kính trọng, tôn sùng như vậy nhưng Thắng lại không hề tỏ ra kiêu căng, trái lại còn niềm nở hết mực.

Vì có tán đổ được nữ thủ lĩnh hay không cũng nằm ở đám người này. Chỉ cần mỗi ngày, từng người đi qua trước mặt nữ thủ lĩnh, câu một câu hai đều nhắc đến hắn, nhắc đến chuyện tình yêu của hai người, mưa dầm thấm lâu, ắt sẽ có kết quả.

Muốn đẩy thuyền thì phải có gió, muốn cháy to thì phải thêm dầu! Liệu có chinh phục được đối phương hay không cũng nhờ vào lời ra tiếng vào của đám người này. Vì vậy, hắn mới đối xử với đám binh sĩ không khác gì anh em một nhà.

Nếu được, hắn còn muốn cùng đám binh sĩ này uống rượu kết nghĩa vườn đào.

Trải qua "7749" lần gật đầu chào hỏi, Thắng cuối cùng cũng đến được cổng chào.

Chừng năm, sáu phút sau, một chiếc Aprillia RVS4 Factory 2010 từ nhà xe lao ra.

Nếu không phải hắn tìm được tem nhãn từ trên xe, thì hắn thật không dám khẳng định, bởi chiếc xe lúc này đã được cải tạo đến mức khác hẳn nguyên mẫu.

Phía đầu xe, tấm kính chắn gió đã hoàn toàn thay bằng một tấm sắt lớn, phía trên chỉ khoét một khe dọc dài nhỏ, hẳn là dùng để nhìn.

Phần thân chiếc xe cũng đã được can thiệp, biến đổi. Bình xăng vốn đã hầm hố trước đó, nay được cải tạo lại, lắp thêm nhiều tấm thép lên trên, khiến nó trông khá đồ sộ.

Không những vậy, vỏ xe bằng hợp kim nhôm cũng được thay hoàn toàn bởi những tấm sắt thép thô ráp, gai góc, khiến người khác vừa nhìn liền liên tưởng đến một con quái vật hung tợn.

Điều làm Thắng kinh ngạc hẳn là bô xe máy, bởi nó được thay đổi hoàn toàn. Tiếng động cơ nổ không quá vang như những dòng phân khối lớn mà hắn từng biết, trái lại nó kêu rất nhỏ nhẹ, êm tai.

Hẳn là vì tránh sự chú ý của lũ zombie nên họ mới chế ra chiếc bô này. Nếu những tay đua xe "hổ báo" thời nay mà sắm được cái bô này, thì người dân đi ngủ chắc hẳn sẽ ngon giấc!

Minh Vương vừa dừng xe lại, Thắng lập tức nhảy lên phía sau xe.

Vì yên sau cao hơn yên trước, nên khi ngồi lên, Thắng cao hơn Minh Vương hẳn một cái đầu.

“Khi đi đường, có lẽ sẽ rất nguy hiểm. Ngài đội mũ bảo hộ, vừa tránh gió lại an toàn!” Minh Vương đưa mũ bảo hộ cho Thắng từ phía sau.

“Không cần, ta cũng có!” Nói rồi Thắng chạm vào ngực. Toàn thân đang mặc một bộ thường phục lập tức biến thành bộ trang phục đen tuyền, phía trên đầu cũng xuất hiện một chiếc mũ tinh xảo ôm lấy đầu.

“Thật thần kỳ…” Minh Vương thấy vậy liền thầm thán phục.

“Được rồi, đi thôi!” Sau khi đã ổn định, Thắng liền thúc giục Minh Vương khởi động xe.

Tiếng xe khởi động, nhưng nhờ bô xe đã được độ lại nên âm thanh không quá lớn…

Minh Vương bắt đầu điều khiển chiếc xe từ từ đi xuống dốc. Khi đến đoạn đường bằng, hắn mới vít ga, phóng đi về phía trung tâm thành phố, chỉ để lại phía sau là khói bụi mịt mù cùng hình bóng dần khuất của cả hai.

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, xin quý độc giả lưu ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free