Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 220: Tình yêu giới toạ, thực là mạnh mẽ!

Ánh bình minh vừa ló dạng, những đốm hồng đỏ rực nơi chân trời đang ngày một nhô lên, xóa đi những bóng đêm vô tận, u ám.

Tại tận thế, nơi con người phải vật lộn sinh tồn, đấu tranh với quái vật và cả đồng loại, chỉ để tìm kiếm chút mưu sinh, không được ăn ngon ngủ kỹ.

Nhiều người, không thể chịu đựng được cảnh khốn khổ này, đã tự vẫn tìm đến giải thoát cho bản thân; số khác thì vẫn còn hy vọng, bám víu vào một điều gì đó mờ mịt, mong chờ một tương lai tươi sáng hơn sẽ bao phủ thế gian...

Thắng choàng tỉnh dậy sau một đêm ngủ dài, tinh thần hắn đã phục hồi trăm phần trăm, khỏe như vâm.

Sau một đêm quần quật, hắn đã kiếm được một món hời lớn.

Không những giúp Dạ Vũ từ cấp Hoàng tiến vào Giới Tọa, mà thần hồn của bản thân hắn cũng tiến vào Quân Chủ đỉnh phong.

Lũ zombie xuất hiện đúng lúc như đưa than sưởi ấm trong ngày đông giá rét, đang lúc hắn cần sức mạnh thì chúng lại đến đây dâng xác, quả thực khiến Thắng vô cùng hài lòng.

Vận động thân thể một chút sau một giấc ngủ dài, Thắng liền rời phòng ngủ, ra bên ngoài hít thở chút không khí trong lành.

Thong dong bước đi trên đường, Thắng bắt gặp rất nhiều binh sĩ Hắc Dạ. Khi nhìn thấy hắn, ai nấy đều vui mừng chào hỏi, hô lớn “tân thủ lĩnh”, quả thực khiến hắn cảm thấy thoải mái.

Cái danh này đã mặc định dành cho hắn, bởi sức mạnh chiến đấu từ đêm qua của hắn đã khiến nhiều binh sĩ trong vô thức ngưỡng mộ và cực kỳ kính phục.

Đi trên đường chào hỏi các binh sĩ, Thắng cảm thấy đầu mình sắp mỏi nhừ vì phải gật đầu chào lại rồi...

Cũng chẳng biết đi bao lâu, hắn đã đứng trước gian phòng của nữ thủ lĩnh.

Lần này tới đây, hắn không phải để tán gái, mà đơn giản chỉ là việc chính sự, muốn mượn xe của cô nàng để có thể quay lại khu rừng phía nam Yên Tử, lấy về các bộ phận phi thuyền, hòng đốn ngộ Thời Gian Pháp Tắc.

Nhưng các binh sĩ lại không biết điều này. Khi thấy Thắng lởn vởn gần phòng nữ thủ lĩnh, họ liền nhìn nhau nháy mắt, rồi sau đó chuồn đi thật xa, sợ rằng sẽ có những âm thanh không hay lọt vào tai...

Cộc cộc cộc.

Thắng đưa tay lên gõ vào tấm cửa gỗ tinh xảo, phát ra vài tiếng trầm đục.

Đang ngồi nghỉ ngơi trong phòng, nữ thủ lĩnh liền giật mình, hơi nhướng mày lên tiếng hỏi.

“Ai đấy?”

“Là ta...” Thắng đứng ngoài cửa, có chút chờ mong, đáp lời.

Nghe được giọng nói quen thuộc, nàng liền biết là ai, lập tức đứng dậy chỉnh sửa lại quần áo, đeo lên chiếc mặt nạ đen, che đi khuôn mặt xinh đẹp, tinh xảo của mình.

Sau khi cảm thấy đã ổn, nàng mới đi đến cửa chính, mở cửa đón Thắng vào trong.

Bên ngoài, đám binh sĩ thay vì đi tuần thì túm năm tụm ba nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa khép lại, trốn sau bụi cây lớn xì xào bàn tán.

“Có chuyện gì ở đây? Sao không đi tuần mà lại ngồi hết ở đây thế này?” Minh Vương đi qua thấy kỳ lạ, bèn quát lớn.

“Ấy, Minh Vương, ngài khẽ cái miệng... Thủ lĩnh đang chuẩn bị động phòng, ngài oang oang cái miệng như vậy, nhỡ Thủ lĩnh và Tân Thủ lĩnh tức giận thì ngài tự chịu trách nhiệm a!” Một tên binh sĩ sợ hãi, vội đứng lên bịt miệng Minh Vương lại, không hề e sợ.

Minh Vương tuy bị bịt miệng có chút khó chịu, nhưng khi nghĩ tới nữ thủ lĩnh hung dữ như cọp, cộng thêm Tân Thủ lĩnh bá đạo biến thái (đêm qua hắn đã tận mắt thấy Tân Thủ lĩnh một mình trấn áp địch nhân), chỉ cần nghĩ tới việc hai người này tức giận, hắn lập tức sợ hãi sun vòi.

“Các ngươi mau tản ra đi tuần, ở đây không có việc gì thì đừng tập trung!” Minh Vương vội điều chỉnh tông giọng, nhỏ tiếng ra lệnh cho đám binh sĩ.

Cả đám không dám cãi lời, lập tức tản ra, ai nấy làm việc của mình, chỉ còn lại Minh Vương một mình.

Thấy lũ binh sĩ này đã đi hết, Minh Vương lập tức núp vào trong bụi cỏ, không biết từ đâu lấy ra một cái ống nhòm, đưa lên mắt, tò mò nhìn về phía gian phòng của thủ lĩnh.

...

“Anh tới đây là có việc gì sao?” Nữ thủ lĩnh yên vị trên ghế, vừa rót một chén trà, vừa hỏi Thắng.

“Không lẽ tới thăm người đẹp cũng cần phải có lý do hay sao?” Thắng mở tròn xoe đôi mắt, ngây thơ nhìn đối phương.

Không biết vì sao, khi thấy người phụ nữ này, Thắng lại quên khuấy mất việc chính, tâm tư lúc này lại có đôi chút muốn trêu ghẹo nàng.

Nghe được đối phương vậy mà khen mình đẹp, nữ thủ lĩnh bất chợt cảm thấy rộn ràng trong tim, nhịp tim cứ thế đập thình thịch.

“Cái tên này, lại đi dùng chiêu tán gái cũ rích để tán mình...” Nàng thầm nghĩ trong lòng, nhưng lại không trực tiếp chê bai...

Về bản chất, khi lòng đã rung động, thì dù có làm mấy trò ngốc nghếch cũng được khen là dễ thương, hoặc ngầu, cá tính.

Còn nếu đã không có thiện cảm, dù có tỏ ra cool ngầu thì cũng bị coi là làm chảnh, óc bò mà thôi... nói đúng hơn là chê!

Nên dù Thắng có sến sẩm đến mấy, vẫn khiến con tim nàng xao xuyến, bởi vốn dĩ nàng từ ban đầu đã có thiện cảm với hắn rồi...

Ngồi hàn huyên, câu chuyện câu trò đã hơn một tiếng đồng hồ, Thắng đã khiến người phụ nữ đang cố tỏ ra lạnh lùng này phải cởi bỏ lớp “mặt nạ”, trở thành một người vui vẻ, dễ chia sẻ câu chuyện.

Thực ra, khi chúng ta có thiện cảm với ai đó, sẽ dễ nói chuyện và đồng cảm với nhau, từ đó dễ dàng liên kết sâu hơn.

Thắng tuy không tài giỏi trong chuyện ăn nói, nhưng được cái hắn biết lắng nghe và thấu hiểu, nên chỉ trong vài phút tâm sự, hắn liền chiếm được cảm tình của nàng.

Với lại, nàng vốn đã có tình ý từ trước, nên hắn cũng dễ dàng tấn công, thả những câu 'thính' sến sẩm hơn một chút... Tuy không thể 'cắn câu' ngay, nhưng về lâu về dài, những câu nói đùa hoàn toàn có thể trở thành sự thật.

Hắn không sợ không thành công, bởi xung quanh hắn có hàng trăm người 'đẩy thuyền' giúp hắn.

Sau hai tiếng đồng hồ tâm sự, hắn mới sực nhớ đến việc chính, vội cắt đứt câu chuyện vu vơ không chủ đích của cả hai, bắt đầu đi vào vấn đề chính. Con mẹ nó, tí thì quên béng đi mất!

“Minh, em muốn quay lại quá khứ?” Thắng nghiêm túc, nhìn cô gái trước mặt mình.

Tuy nàng vẫn không có ý định cho hắn xem khuôn mặt thật, nhưng vẫn tiết lộ cho hắn biết tên mình có một chữ Minh. Còn họ tên đầy đủ nàng là gì thì lại không cho hắn biết. Hỏi nguyên nhân, hắn chỉ nhận được một câu “sau này anh sẽ biết” nên hắn cũng đành gác lại sự tò mò sang một bên.

“Đúng vậy, em muốn quay về năm gia đình em gặp nạn, để giải cứu mọi người...” Minh gật đầu.

Tuy toàn bộ khuôn mặt của nàng ẩn sau chiếc mặt nạ đen, nhưng từ giọng nói cho tới đôi mắt long lanh đó, Thắng có thể cảm nhận được chút u sầu bên trong.

“Anh đồng ý sẽ đưa em trở lại quá khứ. Nhưng để thực hiện được điều đó, chúng ta cần phải có tàu thời gian! Mà tàu thời gian lại đang nằm trong rừng quốc gia Yên Tử...”

Nghe đến đây, Minh liền hiểu được ý đồ của Thắng, lập tức phỏng đoán với Thắng: “Vậy ra lần này anh tới đây là muốn chúng ta cùng nhau đi đến đó, sau đó điều khiển tàu thời gian quay lại quá khứ?”

Thắng gật đầu nói phải.

Hắn vừa muốn quay lại chỗ con tàu giúp Minh trở về quá khứ, vừa muốn lợi dụng Thời Gian Pháp Tắc tối thượng giúp mình phục hồi sức mạnh, phá bỏ sự đông cứng thời gian bên trong tiểu thế giới, như vậy hắn mới có thể an tâm tiếp tục cuộc hành trình tìm đường về nhà...

“Nếu vậy thì khả năng không được, vì con tàu đó đã bị em và tên Đỗ Hoàng Thiên Nhân phá nát hết rồi, không còn nguyên dạng nữa...” Minh lắc đầu.

“Tưởng gì, nếu nó hỏng chúng ta có thể đem về sửa chữa. Gì chứ bên cạnh anh có một nhà khoa học đại tài, sợ gì mà không sửa chữa lại được!” Thắng tràn đầy tự tin, cười phá lên ha hả.

“Vậy sao? Vậy là chúng ta có thể sửa chữa lại được con tàu đó?” Minh phấn khởi bật dậy, đôi tay vì không kiềm được lực mà đánh xuống mặt bàn, phát ra một tiếng oanh minh.

Bên ngoài, Minh Vương nghe thấy tiếng vang lớn từ trong phòng phát ra, liền nóng cả người, thầm nghĩ: “Quả nhiên, cao thủ cấp Giới Tọa có khác, làm việc gì cũng thật mạnh bạo!”

“Đúng vậy, nhưng hiện tại chúng ta cần phải kiếm một chiếc xe tải lớn có thể chứa được các bộ phận của con tàu, sau đó đưa chúng về đây lắp ráp lại...”

Khuôn mặt Thắng tươi cười rạng rỡ. Chỉ cần thu hồi đống 'xác tàu' kia, sức mạnh của hắn sẽ phục hồi, có thể tiếp tục khởi động con tàu giúp 'tình nhân trong mộng' tìm lại thân nhân. Sau đó, nếu nàng đồng ý, hắn sẽ đưa nàng theo về thế giới cũ của hắn, ra mắt gia đình nội ngoại, rồi sinh vài đứa nhóc. Mới nghĩ thôi đã phấn khích cả người...

“Nhưng em chỉ sợ những thứ đó đã bị người khác thu hồi...” Minh không dám chắc, nói ra suy nghĩ của mình với Thắng.

Nàng nghĩ rằng Đỗ Phong – kẻ luôn ngăn cản nàng – sẽ không cho nàng thu hồi những mảnh ghép con tàu không gian, nên nàng mới sợ hắn đã đi trước, thu chúng về Hư Không Thành, như vậy thì phiền phức.

“Yên tâm, chúng vẫn còn chỗ cũ. Với lại, nếu không đi thử sao biết có thu hoạch?” Thắng khẳng định.

Hắn thông qua Thiên Đạo dò hỏi, biết được đống sắt vụn vẫn còn nguyên tại chỗ cũ.

“Được, vậy em sẽ đi sắp xếp người, tìm kiếm xe chở hàng để chúng ta di chuyển tới đó!” Minh lập tức đứng dậy, toan xoay người rời đi thì bỗng bị một bàn tay nắm chặt.

Còn đang bất ngờ bỗng bị một lực cực mạnh kéo về phía trước, cứ vậy nằm trọn trong lòng Thắng.

Con mẹ nó, vừa rồi ngồi tâm sự, nhịp tim hắn nhảy lên liên tục, trong đầu luôn có cảnh tượng được ôm nàng vào lòng. Khi thấy nàng sắp rời đi, hắn không kìm được, đầu óc nóng lên choáng váng, vội làm liều, giữ chặt lấy cánh tay mềm mại của nàng, rồi kéo nàng vào lòng mình.

Quá bất ngờ và không đề phòng, nữ thủ lĩnh vốn bá đạo cứ vậy e thẹn nằm trong lòng Thắng.

Quả thật hắn không kìm lòng được, cứ vậy dũng mãnh đặt môi mình xuống, hôn lên viền môi sắc hồng kia.

Oanh!!!

Cánh cửa bị bắn ra tung tóe, Thắng cứ vậy từ trong gian phòng của nữ thủ lĩnh bay bắn ra ngoài.

Nhìn thấy cảnh này, Minh Vương lập tức sợ hãi. Hắn thực không ngờ, Giới Tọa cấp yêu nhau lại có thể cuồng nhiệt đến vậy!

Mọi nỗ lực biên tập và bản quyền câu chuyện này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free