(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 22: Ngày mới
Từ xưa đến nay, việc cảm ngộ pháp tắc chưa bao giờ là dễ dàng. Chỉ những người có trí tuệ sáng suốt cùng với những kỳ ngộ đến với thân mới có thể mở cánh cửa này.
Phần lớn họ là những bậc thánh nhân, sở hữu tư duy siêu phàm, thoát khỏi trần tục. Họ thấu hiểu mọi sự, phá bỏ được cái tôi, hay nói đúng hơn là buông bỏ hoàn toàn bản ngã của mình.
Chính bản ng�� trong mỗi chúng ta là cánh cửa trực tiếp khóa chặt trí tuệ, khóa lại khả năng nhận diện pháp tắc xung quanh, khiến ta trở nên tầm thường và phàm tục.
Trong kinh thánh có nhắc, Chúa Jesus có thể đi trên mặt nước, rẽ sóng ra làm hai. Qua đó, ta có thể thấy rằng Ngài đã nắm giữ một loại pháp tắc, biết vận dụng để thi triển thần thông.
Hay như Đức Phật, Ngài có thể nhìn thấu hồng trần, biết được chuyện thế gian, hiểu rõ về tam thế, biết các pháp vận hành, nhìn thấy được luân hồi và đạt Niết bàn để thoát ly. Trước khi viên tịch, Ngài đã để lại cho chúng sinh cách tự khai mở, để có thể giống như Ngài mà thoát khỏi luân hồi.
Đạo Viên đại sư là một bậc thiền sư chẳng hề tầm thường, ông sở hữu tư chất tốt nhất trong số các sư huynh đệ đồng môn.
Năm mười hai tuổi, ông đã thấu hiểu thế nào là Dục giới, thoát khỏi tam nghiệp của xác thân. Đến năm mười ba tuổi, ông tiến vào Sắc giới, đạt tới Sơ thiền. Đến năm mười tám tuổi, ông thành công khai mở Nhị thiền.
Trong khi các huynh đệ đồng môn vẫn còn đang loay hoay với Tam thiền, thì ông đã thành công tiến nhập Tứ thiền Sắc giới ở tuổi bốn mươi. Đây là một cấp bậc mà rất ít người đạt tới; đa phần sẽ dừng lại ở Tam thiền cho đến hết đời, hoặc chỉ khai thông khi cận kề cái chết.
Đáng tiếc thay, đến cuối đời ông không thể đột phá Thiền Vô Sắc giới, chỉ dừng lại ở Tứ thiền đỉnh cao.
Tuy nhiên, trong quá trình đó, ông lại thành công thấu hiểu rất nhiều pháp tắc. Nhưng thay vì đốn ngộ và sử dụng như sư phụ, ông lại lựa chọn từ bỏ.
Bởi ông nghĩ rằng, khi bản thân có siêu năng lực, sẽ tạo ra một bản ngã khác, khiến con đường đến Niết bàn còn xa hơn. Vì vậy, ông lựa chọn chỉ hiểu chứ không vận dụng.
Người đã truyền cho ông tư tưởng đó là sư phụ của ông, Hiện Quang thiền sư. Để có thể giam giữ Dạ Minh lâu hơn trong cơ thể, Hiện Quang thiền sư đã buộc chính mình phải đốn ngộ và vận dụng thời gian pháp tắc. Khi cảm nhận sinh mệnh sắp tàn, Ngài cho gọi Đạo Viên về tự viện, cùng học trò thiết lập trận pháp liên kết long mạch. Chỉ cần Dạ Minh có nguy cơ thoát khỏi phong ấn, trận pháp sẽ lập tức được khởi động để đưa hắn về vô tận thời không. Tuy nhiên, về tới đâu thì cả hai đều không biết.
Mà cảnh giới Phật môn lại liên quan đến tâm thức và trí tuệ, nên khi họ chết đi, chuyển sinh sang một đời khác, nếu trong kiếp sống đó mà nhớ lại tiền kiếp, thì cảnh giới đó vẫn giữ nguyên, quay về với tự thân.
Và Thắng, may mắn như chó ngáp phải ruồi, đã được Đạo Viên đại sư sử dụng chút ý thức còn lại để liên kết với linh hồn hắn, cho phép linh hồn y được trải nghiệm quãng đời của mình. Nhờ vậy, hắn thành công khai mở trí tuệ minh mẫn, sáng suốt.
Đó là vì sao hắn có thể dễ dàng đốn ngộ pháp tắc, nhưng nếu lúc ngắm mặt trời mà tâm hắn chưa buông bỏ thì cũng khó có được cơ duyên đó.
Điều kỳ lạ là trong quá trình đốn ngộ đó, hắn đã nhìn thấy quãng đời sinh trưởng của một cái cây, và đó chính là cây cự sam khổng lồ này.
Thay vì mang tên cự sam, nó lại tự nhận mình là Đại Thụ giới. Trong quá trình Thắng thả mình vào khung cảnh, hắn vô tình mở được cánh cửa pháp tắc sinh l���c, rung động đến Thụ giới, khiến nó cảm nhận được sự cộng hưởng.
Nó quyết định sử dụng sinh mệnh pháp tắc để giao tiếp với Thắng, ai ngờ lại tạo cho Thắng một cơ duyên hiếm có, từ sinh lực pháp tắc được nâng cấp thành sinh mệnh pháp tắc.
Mà trong chuỗi các pháp tắc, sinh lực chỉ là một nhánh của sinh mệnh, vì sinh mệnh bao hàm tất cả sự sinh sôi, hồi phục. Bởi vậy mới nói, số Thắng tốt như chó đang đi trên đường bỗng dẫm phải cứt.
Mặt trời đã khuất bóng, đêm đầy sao đã buông xuống, bỏ lại sau lưng cái "ánh hào quang rực rỡ" của mặt trời, thay vào đó là những vì tinh tú mới ló dạng trên bầu trời đêm.
Sau khi bất ngờ được một "bãi cứt" trời ban rơi xuống đầu, Thắng vui sướng đến mức không ngủ được. Hắn cứ nằm vật vã, trằn trọc, thi thoảng lại tự nhiên cười khanh khách trong đêm.
Tiếng cười vang lên không theo một quy luật nào, cứ thi thoảng lại vang lên những tiếng "khằng khặc, khanh khách", khiến nó vang vọng ra xa.
Ban đêm, chỉ có tiếng rít nhỏ của những loài côn trùng, cùng sự nhịp nhàng thầm lặng của những hung thú săn đêm.
Nhưng khi tiếng cười của Thắng phát ra, đều khiến chúng giật mình co giò bỏ chạy. Điệu cười đó quá giống tiếng rống của một con Dực long, chỉ cần nghe tiếng thôi là chúng đã sợ mất mật.
Cái gì đến thì nó cũng sẽ phải đến mà thôi, cơn buồn ngủ bên trong Thắng cũng vậy. Không biết từ bao giờ, hắn đã lịm đi, chỉ còn lại tiếng hít thở đều đặn, nhẹ nhàng.
“Rống!!!”
Một tiếng thét to lớn vang khắp núi rừng nguyên sinh. Đang trong cơn giấc nồng, Thắng bỗng giật mình tỉnh dậy, cơ thể hắn lảo đảo, rồi ngã ra khỏi chạc cây.
“Cái con mẹ nó!”
Tim Thắng như dừng lại một nhịp, chân tay quờ loạn tứ tung, thân thể theo đó mà rơi tự do.
“A... A...!!!”
Thắng hoảng hốt hét to, hoang mang sợ hãi. Những lúc nguy hiểm, chắc chắn hắn sẽ giữ được cái đầu lạnh, nhưng mà lúc này là sắp chết mẹ nó rồi, còn tâm trí đâu mà giữ cái đầu lạnh? Giữ rồi xuống âm phủ dùng làm chó gì nữa.
Chân vội vàng đạp loạn xạ, trong vô thức hắn đã sử dụng Geppou thành công, dừng lại giữa không trung.
Lúc này Thắng mới bình tĩnh lại, quả nhiên không thể đặt hết niềm tin vào lý trí, đôi khi nên tin tưởng vào khả năng của bản thân vẫn hơn.
Tiếp tục vận dụng Geppou, linh lực tiêu hao một phần ba. Khi đã lại gần thân cây, Thắng vội đưa tay bám víu lấy. Cảm giác vừa thoát chết khiến Thắng sợ hãi không thôi.
Mồ hôi lạnh vẫn vô thức chảy dòng dòng, đôi chân không tự chủ được mà run lên.
“Thật con mẹ nó, phải nhanh chóng gia cố lại nơi ngủ! Cứ để tình hình như thế này, không sớm thì muộn cũng chết vì nhồi máu cơ tim!”
Qua chuyện vừa rồi, Thắng quyết tâm hôm nay phải gia cố bằng được nơi ở của bản thân.
Đợi cho chân hết run, hắn mới theo thân cây mà tụt xuống.
Một ngày mới vừa ló dạng, cánh rừng lại được ánh "hào quang rực rỡ" của mặt trời chiếu rọi, khung cảnh tuyệt đẹp làm sao. Nhưng hiện tại, Thắng không còn tâm trí đâu mà hưởng thụ cảnh đẹp như bình thường được nữa. Lúc này, hắn còn đang đau đầu không biết tìm đâu ra loại cây phù hợp để gia cố nơi ở của mình.
“Ai... tiểu bảo bảo đã gặp nỗi buồn.”
Cảm thấy bóng đái căng đầy, Thắng vội nhanh chóng tiến vào bụi cỏ gần đó, vạch quần ra, chuẩn bị đi tiểu.
Nhìn thấy cu cậu xoăn lại, Thắng liền vỗ đầu một cái.
“Ai... hù tiểu bảo bảo thụt vào trong rồi!”
Dù đang rất mắc tiểu nhưng chẳng hiểu sao nó không chịu ra, Thắng phải bực bội mà nhét "cu cậu" vào trong quần.
Quay lại chỗ cây cự sam, Thắng cầm thanh Độc Giác Thương trên tay, đeo túi ba lô lên người.
Bên trong túi chỉ đựng một chai nước suối, một ít gói lương khô kèm một chút độc dược dự phòng. Những đồ đạc khác không dùng tới đều bị Thắng để lại trên chạc cây, trong số đó có củ nhân sâm hơn trăm năm mà hắn đã sử dụng trước đó. Do không bảo quản tốt nên khiến phần nhân sâm còn lại bị hỏng hết, làm Thắng tiếc hận khôn nguôi.
Độc quyền tại truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được phép.