Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 219: kết thúc cuộc chiến.

Sau khi được người đàn ông mặc trang phục bạch sắc cứu, nữ thủ lĩnh Hắc Dạ đã quay trở về chính điện Bảo Quang tự.

Dù đối phương đã nói nơi đây an toàn, không cần phải lo lắng, nhưng nàng vẫn lo sợ có bất trắc nên vội vã tiến về chính điện.

Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng nơi đây, nàng không kìm lòng được mà hít một hơi lạnh.

Lúc này, toàn bộ sân trước của chính ��iện chất đống xác zombie; chân tay, thịt vụn bị rasenshuriken chém nát la liệt khắp nơi, không còn hình thù nguyên vẹn. Máu me nhuộm đỏ khắp Bảo Quang tự danh tiếng.

“Thủ lĩnh!” Các binh sĩ Hắc Dạ đang mệt mỏi dưỡng thương, khi nhìn thấy bóng dáng nữ thủ lĩnh liền reo hò vui sướng.

“Có chuyện gì xảy ra?” Nữ thủ lĩnh kinh ngạc hỏi dò các binh sĩ.

“Là tân thủ lĩnh, anh ấy đã một mình quét sạch lũ zombie, cứu sống chúng tôi!” Một tên binh sĩ vui sướng hô lên.

“Đúng, là tân thủ lĩnh đã ra tay. Vừa rồi anh ta tung ra một chiêu thức kinh khủng, nó như thế này... thế này...” Một tên khác cũng không kìm được mà đứng lên phụ họa, hai tay quơ loạn xạ, cố diễn tả cho thủ lĩnh mình xem.

Các binh sĩ khác xung quanh cũng phấn khích, cứ như người vừa giải quyết lũ zombie chỉ trong chớp mắt là chính bọn họ vậy.

Thấy binh sĩ mình vẫn còn sống, chưa bị diệt sạch, nàng thở phào nhẹ nhõm, thầm vui sướng trong lòng, kèm theo đó là một chút cảm xúc ngại ngùng. Bởi từ lời nói của đám binh sĩ, nàng biết ‘tân thủ lĩnh’ mà đám người này nhắc tới là ai.

Đưa mắt nhìn quanh, không thấy bóng dáng đối phương khiến nữ thủ lĩnh có chút lo lắng, liền quay sang chất vấn đám binh sĩ.

“Người kia đâu rồi?”

Nghe thủ lĩnh hỏi, đám binh sĩ mới nhìn nhau mỉm cười. Giọng điệu này hẳn là cả hai đang giận hờn vu vơ, vì không muốn làm hòa trước nên mới dùng giọng điệu ấy, tuy tỏ ra không thân mật nhưng vẫn thể hiện rõ sự lo lắng!

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cả đám thực không dám trêu chọc nữ thủ lĩnh, rất sợ rước họa vào thân...

“Thủ lĩnh, tân thủ lĩnh vừa mới rời khỏi đây, hẳn là đang ở cổng chính đẩy lùi đám zombie. Ngài cứ yên tâm ngồi đây nghỉ ngơi, anh ấy cũng rất mạnh mà, không phải người yếu kém tầm thường đâu...”

Nghe mấy tên binh sĩ nói vậy, nàng cũng bớt đi phần nào lo lắng, nhưng thực sự không nhìn thấy bóng dáng đối phương, nàng vẫn có chút không an tâm.

Định hướng cổng chính của Bảo Quang tự đi tới, xem tình hình của Thắng thế nào thì bỗng một cơn mệt mỏi ập tới, khiến nàng phải khụy gối xuống.

Vừa rồi sau trận chiến với hai giới toạ, nàng đã hoàn toàn mất hết sức lực, hiện tại chỉ còn ý chí chống đỡ cơ thể, nên không chịu đựng nổi mà khụy xuống.

“Thủ lĩnh...” Cả đám binh sĩ khi thấy tình trạng của thủ lĩnh, liền nhao nhao chạy tới nâng đỡ.

Không còn chút sức nào, nữ thủ lĩnh đành phải để họ đưa về gian phòng nghỉ ngơi.

Lúc này, ngay tại cổng chính của Bảo Quang tự.

Thắng đang một bên cầm khiên Quang Minh, chiếu rọi cả một vùng để đẩy lùi lũ zombie, một bên để Dạ Vũ ra sức thôn phệ những xác zombie cấp vương cùng những con zombie cấp thấp khác...

Dù là một xác cấp tông, hắn cũng không cho phép Dạ Vũ bỏ qua.

Hiện tại đang trong tình trạng "người nghèo vượt khó", không thể chê vài đồng tiền nhỏ, thịt muỗi cũng là thịt, tiền lẻ cũng là tiền. Tuy ít ỏi nhưng tích lũy lại sẽ là một con số khác, nên Thắng không muốn Dạ Vũ bỏ qua chúng.

Dưới sự thúc ép của tân thần vương, Dạ Vũ chỉ có thể ra sức cắn nuốt toàn bộ những xác chết hôi thối này, dù không ngon miệng cũng đành nhắm mắt nuốt trôi.

Khoảng gần một tiếng đồng hồ sau, toàn bộ xác chết tại dưới cổng chào Bảo Quang tự đã bị Dạ Vũ thôn phệ hết, chỉ để lại xác của đám binh sĩ Hắc Dạ tử trận.

Thắng thực không muốn cho Dạ Vũ cắn nuốt bọn họ, dù sao đó cũng là đồng loại. Dù trong quá trình cắn nuốt, hắn có thể cố gắng không nhìn nhưng cảm giác lương tâm day dứt lại vô cùng khó chịu, nên hắn quyết định để lại những cái xác này, chôn cất họ một cách đàng hoàng.

Việc tấn cấp của Dạ Vũ cũng không quá khó khăn như Thắng. Sau khi thôn phệ lượng lớn xác chết, Dạ Vũ lập tức như cưỡi tên lửa, từ cấp Hoàng đỉnh phong tiến vào cảnh giới Giới Toạ.

Hiện tại cơ thể Dạ Vũ đã có thể tự trôi nổi, không cần tới ngụy pháp tắc hệ phong gia trì cũng có thể bay.

Hơi thở của cấp Giới Toạ tỏa ra, khiến toàn bộ lũ zombie sợ hãi bỏ chạy.

Nhìn đám xác sống nháo nhác rút lui, Thắng cũng lười truy đuổi, hắn lập tức quay người hướng về chính điện phóng đi.

Chỉ mất chưa đầy một phút, hắn đã xuất hiện trên đỉnh đầu mọi người.

“Tân thần vương uy vũ, tân thần vương uy vũ!”

Đám binh sĩ đứng phía dưới há hốc mồm, hướng về bóng dáng đang lơ lửng trên không mà hô hào.

Thắng hài lòng gật đầu, sau đó từ từ hạ xuống thềm đá của chính điện, rồi quay sang dặn dò đám binh sĩ.

“Lũ zombie đã bị đuổi khỏi đây. Những anh em nào còn sức thì theo ta đi thu dọn chiến trường, chôn cất những anh em chiến sĩ đã tử trận. Còn những anh em nào đang bị trọng thương hoặc không còn sức lực thì ở lại nghỉ ngơi, an dưỡng...”

“Tân thần vương, ta còn khỏe ạ...”

Đám binh sĩ nhao nhao tranh lời, bọn họ sau khi vào chính điện nghỉ ngơi, sức khỏe cũng đã hồi phục được đôi phần. Hiện tại tuy không dám nói là khỏe như voi, nhưng để đi thu dọn chiến trường thì vẫn dư sức.

Thắng thấy vậy cũng không ngăn cản, bọn họ muốn đích thân đi đưa tiễn đồng đội, nên hắn cũng không nói nhiều, lập tức dẫn theo một nửa binh sĩ rời đi, còn nửa khác thì hướng về phía sau núi.

Sau khi Lang Vương bị tiêu diệt, đám hung thú sau núi liền như rắn mất đầu, lập tức sợ hãi bỏ chạy, không còn tiếp tục tấn công Bảo Quang tự. Cho nên đám người Hắc Dạ mới không chút sợ hãi mà tiến về sau núi, bọn họ vẫn đang nghĩ tất cả là do tân thủ lĩnh làm.

Tại gian phòng nữ thủ lĩnh, người phụ nữ vẫn đeo chiếc mặt nạ hắc sắc trên mặt, đôi mắt long lanh ánh tình ý nhìn về phía bóng lưng ngày một xa của Thắng.

Vừa rồi vì những tiếng hô hào của đám binh sĩ, đang nghỉ ngơi trong phòng nàng liền bị đánh động, lập tức rời giường đứng cạnh cửa ngóng nhìn. Khi thấy Thắng vẫn an toàn, nàng mới thực sự yên lòng.

Dù biết tình cảm của mình là ngang trái, nhưng nàng vẫn không kìm được trái tim đang thổn thức này.

Chẳng phải ngày xưa có rất nhiều trường hợp em vợ yêu anh rể hay sao? Vậy thì nàng cùng với người đàn ông này có gì mà không thể đến với nhau được?

Nàng miên man suy nghĩ, cố gắng tự thuyết phục mình, nhưng khi nghĩ tới cảnh chị mình sống lại, thấy hai người đang tằng tịu, liệu có chịu tha thứ? Có chịu cùng nàng chung chồng?

Nếu đặt mình vào vị trí của chị ấy, chắc chắn sẽ không rồi... Vì vậy, cuộc tình này, nàng quyết định cắt đứt, gác sang một bên...

...

Thắng cùng đám binh sĩ Hắc Dạ thu gom toàn bộ xác chết của những tử sĩ vào một chỗ, chất thành một đống lớn. Chờ các binh sĩ làm lễ tiễn đưa, rồi mới tiến hành hỏa táng.

Sau khi đã xong xuôi mọi việc, Thắng mới cáo từ mọi người, hướng về gian phòng nghỉ ngơi, những việc còn lại hắn không tiếp tục quan tâm nữa.

Ngụy pháp tắc không phải là chuẩn pháp tắc, nên khi dùng và phát huy nó đến cực đại, Thắng đã phải thôi động một lượng lớn thần hồn bản thân, khiến tinh thần hắn giờ đây đã hoàn toàn kiệt quệ.

Vác cái thân thể rã rời này về phòng, hắn cứ thế lăn ra giường mà ngủ. Dạ Vũ vì là một thể với Thắng, nên cũng theo chủ nhân chìm vào giấc ngủ sâu.

Bầu trời đêm khuya hiu quạnh, vắng bóng ánh trăng sáng, khiến toàn bộ không gian thêm phần hắc ám, chết chóc.

Tác phẩm này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời đang chờ đón bạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free