Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 218: Kịp thời ứng cứu.

Ở phía sau núi, thủ lĩnh Hắc Dạ, người tình trong mộng của Thắng, đang phải chật vật chống đỡ những đợt tấn công liên hoàn từ hai tên cấp Giới Tọa.

Lúc này, nàng toàn thân đẫm máu, thân thể bê bết thương tích, sức chiến đấu đã cạn kiệt, chỉ còn biết cắn răng dùng chút ý chí cuối cùng để trụ vững.

“Kẻ nhân loại này quả thực khó nhằn!” Tên zombie nghiến răng nghiến lợi nhìn người phụ nữ, thầm gầm gừ trong giận dữ.

Hắn và Lang Vương đã hợp sức tác chiến, liên tục tấn công, nhưng đối phương quả thực "con mẹ nó" khó nuốt, nhất là cái pháp tắc giam cầm kia. Tuy không thể gây nguy hiểm gì nhưng nó thực sự khiến bọn chúng khốn đốn, nhiều lần mất đi cơ hội kết liễu đối phương.

“Hừ, con ả đó hiện tại đã sức tàn lực kiệt, chẳng còn bao nhiêu sức lực, chỉ như cái xác không hồn mà thôi!” Lang Vương hừ lạnh. Tuy nhìn thấy đối phương vẫn bình tĩnh đứng trong thế phòng thủ, nhưng nó thừa biết kẻ nhân loại này đã sức cùng lực kiệt, bởi trước thính giác bén nhạy của nó, đối phương không thể nào che giấu được điều đó...

“Vậy thì cùng xông lên, tiêu diệt kẻ nhân loại này!” Tên Zombie cấp Giới Tọa gầm lên với Lang Vương, sau đó nhanh chóng huy động sức mạnh tấn công về phía người phụ nữ.

Thấy đồng minh ra tay, Lang Vương cũng không hề kém cạnh, vội vàng di chuyển, lao nhanh theo sau.

Nhìn hai tên quái vật đang nhanh chóng tấn công về phía mình, người phụ nữ nở một nụ cười khổ, ánh mắt phủ một tầng sương mờ nhìn về phía địch nhân.

Khi hai tên quái vật đã ở ngay trước mặt, nàng có thể cảm nhận cái chết đang ngày một gần kề. Chỉ còn cách gang tấc nữa thôi, thân xác này sẽ hóa thành từng mảnh...

Kiếp nạn này khó bề thoát khỏi, nàng chỉ có thể nhắm mắt cam chịu cái chết mà thôi.

Trong đầu nàng lúc này lại hiện lên thân ảnh của một người, người nàng yêu sâu sắc nhưng không dám nói ra. Nàng chỉ mong được cùng người đó gặp nhau lần cuối cùng... như vậy, dù có chết cũng mãn nguyện rồi.

Chỉ tiếc, nàng vẫn chưa thể nói được một lời yêu thương nào với người đó...

Phập...

Tiếng da thịt bị chém nát khẽ vang lên một cách trầm đục, khiến nàng phải nhăn lại đôi lông mày thanh tú.

“Hửm? Không đau...” Người phụ nữ nghi hoặc, bèn mở trừng đôi mắt.

Đứng trước mặt nàng lúc này là một bóng lưng hết sức thân thuộc...

“Minh Nguyệt. Theo ta về Hư Không Thành. Từ bỏ ý định quay về quá khứ đi...” Người đàn ông mặc bạch bào đứng trước mặt người phụ nữ, ánh mắt hiền dịu nhìn vào khuôn mặt đang ẩn sau chiếc mặt nạ hắc sắc kia.

“Đỗ... Phong, anh tốt nhất là giết em đi, vì em sẽ không từ bỏ!” Đôi mắt vừa nãy còn long lanh của người phụ nữ lập tức trở nên sắc bén, nhìn thẳng vào người đàn ông.

“Haizzz, thực sự anh không còn gì để nói... nhưng dù em có làm thế nào, tên đó vẫn sẽ tìm đến anh!” Người đàn ông mặc bạch bào thở dài, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn người phụ nữ.

“Em...” Người phụ nữ còn đang định phản bác thì người đàn ông kia đã lập tức biến sắc, đôi mắt hắn phát ra vài tia sát ý mang theo chút lạnh lùng.

“Không được, là lũ người ngoài hành tinh! Bọn chúng đang xâm nhập Trái Đất!” Người đàn ông bạch bào lập tức quay sang phía người phụ nữ nói.

“Minh Nguyệt, hiện tại tình hình nguy cấp, ta đi trước. Căn cứ Hắc Dạ đã có ‘tên kia’ lo liệu, em không cần quá lo lắng... Và hãy nhớ, dù hắn có nói gì, làm gì, em cũng không được chao lòng mà trao thân. Nghe rõ chưa? Nếu không, chúng ta sẽ phải hối hận...”

“Em... biết rồi.” Người phụ nữ gật đầu đồng tình.

Thấy đối phương đã gật đầu, người đàn ông mới yên tâm quay người bay đi, để lại người phụ nữ cùng hai cái xác chết nằm lăn lóc một bên.

Chính điện của Bảo Quang Tự.

“Minh Vương, bọn chúng quá đông!” Một tên binh sĩ đầu đầy mồ hôi, toàn thân nhễ nhại, lao tới bên Minh Vương mà hô lớn.

Sau khi bị tên zombie cấp Hoàng kia phá vỡ một thông đạo, Minh Vương phải liên tục điều động hỏa chủng tới đó để vây hãm, dẫn đến việc hắn đã hao tổn lượng lớn thần hồn. Hiện tại, hắn cũng chẳng thể gắng gượng quá lâu, theo thời gian, những ngọn lửa đang rực cháy cũng dần ảm đạm, tạo điều kiện cho bọn zombie nắm bắt cơ hội mà lao vào.

“Khốn nạn... các anh em, mau chia làm hai đạo. Đạo một cố gắng phòng thủ, chống lại lũ zombie đang tràn vào, đạo hai nghỉ ngơi năm phút, sau đó thay phiên nhau...”

Hiện tại chẳng thể làm gì khác hơn, bọn họ chỉ có thể cố gắng cầm cự, chỉ mong sao lũ quái vật này chùn bước mà rút lui.

Nghĩ là vậy, nhưng thực tế lại như một gáo nước lạnh dội vào mặt.

Càng không thể xuyên qua, lũ zombie càng điên cuồng tiến tới, bỏ mặc sức nóng hừng hực từ phía tường lửa. Chúng cứ thế mang theo hỏa diễm từ tường lửa mà lao vào đám binh sĩ Hắc Dạ, khiến đại quân trở nên hoảng loạn.

“Không được, cứ như vậy Hắc Dạ chẳng mấy chốc sẽ bị toàn diệt...” Nhìn các anh em đang chật vật chống đỡ, Minh Vương cắn răng, cố gắng thôi động ngụy hỏa pháp tắc, đốt cháy lũ zombie đang lao qua tường lửa.

Ngọn lửa vẫn vậy, vẫn hừng hực cháy, rực đỏ trong màn đêm vô tận.

Nhìn từ phía trên xuống, có thể thấy được sự khủng khiếp của bức tường lửa này, đang hừng hực thiêu rụi mọi thứ dám tiến vào.

Tuy mạnh mẽ là vậy, nhưng đám zombie vẫn như lũ thiêu thân, cắm đầu cắm cổ mà lao vào, mặc kệ mọi thứ. Lúc này, trong tầm mắt và đầu óc của chúng chỉ có lượng lớn thức ăn bên trong mà thôi.

Cũng vì sự điên cuồng đó mà Minh Vương càng phải liều mình thôi động pháp tắc.

Nếu đánh lâu dài, lũ zombie từ từ tấn công thì Minh Vương còn đủ tự tin cầm cự đến sáng. Nhưng bọn zombie này chúng điên cuồng lắm, dù đã thiêu rụi đâu đó khoảng ngàn tên rồi nhưng vẫn như muối bỏ biển, vẫn ồ ạt lao vào bên trong. Kẻ trước người sau, toàn bộ sát thương đều được nhóm đi đầu cùng với hai bên chặn lại, giúp nhóm giữa an toàn thoát khỏi tường lửa, tiến về phía các binh sĩ tấn công.

“Không được!” Minh Vương mặt đỏ gay, điên cuồng vận chuyển pháp tắc gia tăng sức nóng cho tường lửa, khiến toàn bộ đám zombie vừa bước vào đã bị bốc hơi. Các binh sĩ Hắc Dạ cũng vì thế mà như những miếng thịt đặt trên giá nướng, mùi thịt cháy khét lẹt lan tỏa.

Cũng vì tăng cường sức cháy của tường lửa, thần hồn Minh Vương đang nhanh chóng tiêu hao, chẳng còn bao lâu sẽ cạn kiệt.

Chẳng biết đã qua bao lâu, Minh Vương bất lực nằm sõng soài xuống đất. Bức tường lửa đang hừng hực khí thế cũng vì mất đi nguồn năng lượng duy trì mà dần dần nhỏ lại.

“Minh Vương!” Các binh sĩ Hắc Dạ sợ hãi, nhao nhao chạy tới đỡ lấy hắn.

“Xin... xin lỗi... các anh em...” Minh Vương hư nhược nằm trong vòng tay của một tên binh sĩ, miệng mấp máy thì thào.

“Không sao đâu, bọn tôi biết, anh đã cố hết sức r��i!” Người binh sĩ đang đỡ Minh Vương lắc đầu, khuôn mặt đen sạm vì sức nóng từ hỏa diễm, khẽ mỉm cười.

Lúc này, đám zombie phía ngoài khi thấy bức tường lửa đang dần ảm đạm, con người dần xuất hiện trong tầm mắt, bọn chúng liền lập tức đỏ ngầu con ngươi, hào hứng xông thẳng vào bên trong.

Thấy lượng lớn zombie ồ ạt xông vào, đám binh sĩ Hắc Dạ lập tức mất hết hy vọng, thẫn thờ ngồi bệt xuống đất.

“Xong rồi, chúng ta chết chắc rồi...”

Cả chiến trường lúc này đang tràn đầy bi thương và bất lực, không ai còn sức cầm khiên chống lại lũ zombie nữa...

“Lũ yếu đuối này! Cuộc sống còn nhiều cái thú vị, nữ nhân chưa chơi mà đã chịu chết sao? Ngu ngốc, mau đứng lên!”

Bỗng không biết từ đâu phát ra một tiếng rống thật lớn, vang vọng khắp chiến trường, khiến các binh sĩ còn đang đờ đẫn liền sững sờ, đưa mắt nhìn về phía thanh âm phát ra.

Nơi đó lúc này đang có một quả cầu màu xanh lam, xung quanh nó là vài lưỡi kiếm sắc nhọn được hợp thành từ không khí, mỏng manh mà sắc bén, đang bay với vận tốc cực nhanh lao vút về phía đám zombie.

Oanh!!!

Một tiếng nổ lớn, vang vọng cửu thiên.

Một cơn cuồng phong mạnh mẽ tỏa ra tứ phía, quét sạch một lượng lớn zombie. Một số binh sĩ Hắc Dạ ngồi phía ngoài, gần với đám zombie, cũng bị những cơn gió này xẹt qua má, để lại một vệt thương tích.

“Cái này...” Các binh sĩ kinh ngạc nhìn cảnh tượng kinh hoàng này.

Chỉ một khối cầu đó mà lại dễ dàng tiêu diệt được một lượng lớn zombie.

Lúc này, tại nơi quả cầu xanh lam có lưỡi kiếm vừa bay ra, xuất hiện một kẻ nhân loại mặc bộ đồ bó sát kỳ quái, đang bay về phía này với vận tốc cực nhanh, kèm theo một tiếng hét lớn.

“Phong Độn, Rasenshuriken!!!”

Khối cầu thứ hai bắn xuống, đánh vào trung tâm đàn zombie, lập tức hóa thành một cơn phong bạo tàn sát lũ quái vật. Những tên zombie xấu số nằm trong phạm vi tấn công đều bị xé thành mảnh vụn.

Các binh sĩ Hắc Dạ thấy cảnh này liền lập tức vui sướng.

“Các ngươi còn đứng đấy làm gì? Muốn chết chung với lũ zombie hay sao? Còn không mau rút lui đi? Chẳng lẽ muốn ta nhỡ tay giết nhầm sao?”

Thắng trôi nổi trên hư không, tháo bỏ lớp che đầu, để lộ khuôn mặt anh tuấn tiêu sái nhìn về phía đám binh sĩ còn đang vui sướng bên dưới.

“Là... là tân thủ lĩnh!!!” Không biết là tên nào đó hô lớn, khiến toàn bộ binh sĩ bên dưới phấn khích hò reo theo: “Tân thủ lĩnh uy phong!”

Nằm một bên, Minh Vương tò mò hỏi dò một tên binh sĩ, thì mới biết được, thì ra người đàn ông vừa cứu bọn họ là người tình của nữ thủ lĩnh, nên được các anh em Hắc Dạ phong thành tân thủ lĩnh.

“Mau rút lui, chiến trường này cứ để ta xử lý!” Nghe đám người gọi mình là tân thủ lĩnh, Thắng khoái chí, thầm nghĩ: "Con mẹ nó, các chú cứ việc đi nghỉ ngơi, việc còn lại cứ để anh xử lý!"

Cả đám binh sĩ lúc này cũng đã nhao nhao rút vào trong chính điện, chỉ để lại Thắng một mình trơ trọi trước sân với hàng ngàn tên zombie.

Lợi dụng phong hệ pháp tắc, Thắng gia trì lên cơ thể, khiến bản thân lơ lửng trên không trung. Đưa tay ra tụ lực, lại một khối cầu Phong Nhận Thủ Lý Kiếm xuất hiện.

Phong Độn, Rasenshuriken!!!

Liên tục phóng ra vài thanh Thủ Lý Kiếm, Thắng dễ dàng tiêu diệt lũ zombie, khiến cả đám binh sĩ Hắc Dạ trợn mắt há mồm nhìn Thắng, kinh hãi không thôi.

Nội dung biên tập này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, xin hãy trân trọng công sức của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free