(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 216: cắn nuốt (thông số pháp tắc)
Từ chính điện đến khu vực nghỉ ngơi của Thắng không quá xa, chỉ mất vài phút đi bộ là tên zombie cấp hoàng đã đến nơi.
Lúc này, Thắng vẫn đang đứng ở lan can, chuẩn bị tiến về trung tâm ngôi chùa để giúp mọi người một tay.
Khi thấy một bóng đen đang nhanh chóng lao tới, Thắng liền nheo mắt nhìn.
Lớp màng đen bao phủ đôi mắt giúp hắn tăng cường thị lực, nhìn rõ mọi vật trong màn đêm...
“Là một tên zombie cấp hoàng!” Thắng kinh ngạc nhủ thầm.
Tuy thân hình ẩn trong bóng tối, động tác lại giống nhân loại, nhưng Thắng vẫn cảm nhận được hơi thở chết chóc, âm u của đối phương – loại hơi thở chỉ riêng đám zombie mới có.
“Cũng được, trước hết thịt đối phương, sau đó đi giải cứu mọi người!” Thắng khẽ mỉm cười, rồi nhảy xuống tầng lầu, ẩn mình vào trong màn đêm.
Nếu Dạ Vũ không thể ký sinh và giúp hắn tạm thời sử dụng cơ thể cấp hoàng, thì Thắng thực sự cũng không dám mạo hiểm đối chiến với tên zombie này, bởi cơ thể cấp quân không thể là đối thủ của cấp hoàng, trừ khi bản thân hắn còn pháp tắc thì may ra.
Ẩn mình trong bóng tối, Thắng kiên nhẫn chờ đợi, chờ đối phương đến gần để tung một kích tất sát.
Tên zombie có làn da xanh nhạt càng lúc càng tiến gần tới tòa nhà, đôi mắt hắn lóe lên những tia sáng, nhìn lên tầng hai – nơi Thắng vừa rời đi không lâu.
“Bảo vật hẳn ở đây! Vừa rồi lôi điện đánh xuống mang theo uy thế khủng khiếp, chắc hẳn là một loại bảo vật có thể thức tỉnh thiên phú... chỉ cần đại vương sử dụng, tộc ta ắt sẽ có cơ hội làm bá chủ thế giới...”
Tên zombie này thầm vui sướng, nhanh chóng lao về phía tòa nhà trước mặt.
Hắn không hề biết, lúc này đang có một tên nhân loại ẩn mình trong màn đêm, chờ hắn tới nộp mạng.
Nhìn đối phương ngày càng gần, tốc độ tuy nhanh nhưng với đôi mắt đã được tăng cường, Thắng vẫn có thể nắm bắt mọi cử động của tên zombie.
“Đến rồi...”
Thân hình tên zombie vừa xuất hiện cách nơi Thắng ẩn mình chừng hai mét, Thắng liền lập tức hóa hai cánh tay thành song đao. Hiện tại trong cơ thể không còn nội khí, nên hắn không thể thi triển đao khí bí pháp, chỉ có thể dùng chút mẹo vặt, biến đôi tay thành song đao.
“Huyết Mệnh Công, Khí Huyết Cuồng Nộ!”
Lợi dụng khả năng điều huyết của Huyết Mệnh Công, kết hợp với nguyên lý của pháp tắc Cuồng Nộ, Thắng cải tiến công pháp chữa thương này thành một công pháp tăng cường sức mạnh tạm thời. Tuy không mạnh bằng pháp tắc Cuồng Nộ thật sự, nhưng để tạm thời bộc phát sức mạnh thì vẫn là đủ.
Vèo!
Giữa màn đêm mịt mờ ánh đèn, một cái đầu người cứ thế bay lên. Máu đen từ cổ tên zombie liên tục phun trào, theo quán tính, cái thân thể không đầu vẫn lao về phía trước, không hề hay biết đầu mình đã lìa khỏi cổ. Mãi đến khi thân thể này va vào bức tường trước mặt, nó mới đổ nhào ra đất.
“Cái quái gì?”
Chiếc đầu trợn tròn mắt, há hốc mồm, ngẩn ngơ tại chỗ.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, hắn không biết chuyện gì vừa xảy ra với mình.
Mục tiêu đã ngay trong tầm mắt, chỉ một chút nữa là hắn đã đến được nơi có bảo vật, thu được thứ đó về tay. Vậy mà bất chợt, có thứ gì đó từ trong màn đêm xuất hiện, chém bay đầu hắn.
Trước khi tới nơi này, tên zombie đã kiểm tra trước, cảm thấy không có nguy hiểm, hắn mới không đề phòng mà lao thẳng vào bên trong.
Hắn không hề biết, kẻ ra tay chém bay đầu mình là một cao thủ giỏi ẩn nấp. Với kỹ xảo ẩn nấp của Dạ Minh, Giới Tọa cũng khó mà phát hiện, chứ đừng nói là cấp hoàng. Thế nên, tên zombie này ăn phải thiệt thòi cũng là điều bình thường.
“Khốn kiếp nhân loại!!!” Chỉ còn mỗi cái đầu, tên zombie cấp hoàng đã hoàn toàn mất khả năng chiến đấu, chỉ có thể nằm đó bất lực mà tức giận chửi lớn khi thấy Thắng dần tiến lại gần.
“Tên súc sinh, nhân loại thấp hèn, tên chơi bẩn...!!!”
Hàng loạt câu chửi bới từ tên zombie tuôn ra, nhưng Thắng vờ như không nghe, hoàn toàn không thèm để tâm đến lời lẽ của đối phương.
“Dạ Vũ, pháp tắc sao chép của ngươi có tác dụng với các loại pháp tắc khác hay không?”
Trong tiềm thức, Thắng quay sang Dạ Vũ dò hỏi.
Dạ Vũ gật đầu nói: “Được, nhưng khả năng sao chép của ta chỉ có thể tạo ra một bản sao với 80% sức mạnh mà thôi, không thể hoàn toàn sao chép pháp tắc gốc.”
“Cũng tương đương với ngụy pháp tắc?” Không đợi Dạ Vũ nói hết, Thắng liền mở miệng.
“Vâng, chúng giống với ngụy pháp tắc...” Dạ Vũ gật đầu.
“Thế là đủ rồi...” Thắng hài lòng gật đầu.
Không biết với kẻ khác thì thế nào, nhưng với một người có thần hồn cực mạnh cùng kiến thức thâm sâu về khai thác sức mạnh như hắn, thì dù cho có là ngụy pháp tắc, hắn cũng có thể tận dụng triệt để.
Sau khi đạt được thông tin mình cần, Thắng liền tiến nhanh về phía tên zombie kia.
Hiện tại, hắn đang dựa vào cơ thể của Dạ Vũ để hoạt động, nhưng cô ta lại có quá ít pháp tắc, không có cái nào có thể sử dụng trong chiến đấu.
Nếu vác thân thể này đi giao chiến với lũ cấp hoàng, dựa vào kiến thức chiến đấu của mình, hắn thừa sức thắng trận. Chỉ là không có pháp tắc, khi gặp Giới Tọa, hắn sẽ không có sức hoàn thủ.
Vừa hay, trên người tên zombie này, Thắng lại cảm nhận được chuẩn pháp tắc hệ Phong. Nếu để Dạ Vũ thôn phệ, hắn có thể thu được ngụy pháp tắc hệ Phong, tăng khả năng chiến đấu của bản thân.
Hắn không sợ virus sẽ công kích Dạ Vũ hay bản thân hắn, vì loại virus này tuy mạnh nhưng dễ tiêu diệt.
Giống với thi trùng, chỉ cần để mắt đến chúng, không để loại virus này kịp phát triển, sinh sôi, thì người bị cắn hoặc thôn phệ chúng như Dạ Vũ cũng khó thành zombie. Nên hắn không quá lo lắng về vấn đề này, mọi việc cứ để Dạ Vũ xử lý là được.
“Khốn nạn nhân loại! Các ngươi đang làm gì với cơ thể của ta vậy?!” Tên zombie cấp hoàng hoảng sợ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hắn thấy đối phương vậy mà đang há to miệng máu, nhằm vào thân thể của mình mà cắn nuốt, thật sự là đáng sợ.
Zombie khi lên đến cấp Quân đã sinh ra linh trí, lên cấp Vương đã có thể nói chuyện, đến cấp Hoàng đã hoàn toàn có tư duy của người trưởng thành. Nên khi chứng kiến cảnh tượng kinh dị này, hắn thực sự sợ hãi.
“Ngươi... ngươi không phải nhân loại!”
Thấy Thắng đã ăn xong thân thể, đang nhanh chóng tiến về phía mình, cái đầu của tên zombie sợ hãi kêu lên.
“Khà khà, thì đã sao? Hôm nay ta cho ngươi thử chút tư vị bị nuốt chửng...”
Chiếc mặt nạ mạng nhện hở ra, để lộ những chiếc răng nanh đen đặc, đỏ ngòm, khiến tên zombie đang nằm dưới đất... không, phải nói là cái đầu của hắn đang nằm dưới đất sợ hãi run rẩy. Nhưng vì không có cơ thể, nên chỉ mỗi cái đầu là hơi đung đưa.
Ngoàm!
Chỉ một lần há miệng là nuốt trọn cái đầu, nhẹ nhàng hơn so với việc cắn nuốt cỗ thân thể kia...
Thắng không định bỏ qua cái đầu, bởi toàn bộ pháp tắc không chỉ nằm trong thân của đối phương, mà cả cái đầu – nơi chứa đựng thông tin về pháp tắc – cũng rất quan trọng. Nên hắn không thể dễ dàng bỏ qua cái đầu này.
Còn hỏi hắn có ác tâm hay không? Thực ra, toàn bộ quá trình cắn nuốt, cũng như thực hiện sao chép đều do Dạ Vũ một tay làm. Còn Thắng thì ẩn mình trong tiềm thức, không hề nhìn lấy một giây, cho nên bảo hắn sinh ác tâm, trở nên biến thái là điều khó mà xảy ra.
Sau khi Dạ Vũ đã hoàn thành việc cắn nuốt và sao chép pháp tắc, Thắng mới tiến ra ngoài để làm chủ cơ thể.
Nhìn trong lòng bàn tay một đoàn cuồng phong nhỏ, Thắng cảm thấy mình hiện tại có thể cùng Giới Tọa đánh một trận ngang tay.
Sự tự tin đó từ đâu mà có? Chính là từ cơ thể cấp Hoàng cùng thần hồn cấp Quân Chủ đỉnh phong.
Trong quá trình ngủ đông, hắn cũng không hề ngủ nghỉ vô ích. Lợi dụng thiền định để tiến vào thiền sâu, hắn đã đưa thần hồn cấp Quân Chủ trung kỳ tiến vào tầng đỉnh phong.
Thần hồn của hắn tuy chỉ là cấp Quân Chủ đỉnh phong, nhưng độ thuần khiết và cô đặc có thể sánh ngang với Giới Tọa rồi.
Đó cũng là lý do vì sao hắn dám khẳng định bản thân có thể cùng Giới Tọa đánh ngang tay là vì thế.
Bảng thống kê:
*Hỗn Độn Trùng Giống loài: Trùng tộc Khả năng: Cắn nuốt đối phương. Thiên phú bẩm sinh: Sao chép (một loại pháp tắc đi theo loài này từ khi sinh ra) Thiên phú thức tỉnh: Tùy từng con đốn ngộ các loại pháp tắc khác nhau... ...
*Pháp tắc chia làm: Ngụy, Chuẩn, Cao cấp, Đại và Tối thượng. ...
*Thắng: Nhục thân: Quân Chủ sơ kỳ. Thần hồn: Quân Chủ đỉnh phong. Khả năng tạm thời: Ẩn mình trong cơ thể của Dạ Vũ, hành động như Venom. Pháp tắc: Ngụy pháp tắc hệ Phong.
Toàn bộ câu chuyện này được truyen.free gửi gắm qua từng con chữ.