(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 214: Hi vọng?
Gào!!!
Tiếng gào thét vang vọng khắp không gian, những ánh sáng chớp nháy từ những tấm khiên Quang Minh, lúc loé lên rồi vụt tắt, xác người cũng theo đó mà chất chồng.
Nhiều binh sĩ, chưa kịp được đồng đội xử lý, đã biến thành xác sống, điên cuồng lao vào tấn công binh sĩ Hắc Dạ ào ạt. Từ chiến hữu bỗng chốc hóa kẻ thù, cảnh tượng này khiến họ căm phẫn đến uất ngh���n.
Cuộc chiến vẫn tiếp diễn không ngừng, các thành viên của Hắc Dạ vì thế mà rơi vào thế yếu, thảm bại, buộc phải nhanh chóng bỏ lại cổng chính, rút lui về trung tâm đại điện.
Kẻ địch quá đông, cả hai mặt của chùa Ba Vàng đều bị vây hãm.
Kẻ thù của họ lúc này không phải là nhân loại, mà là những sinh vật biến dị tà ác, đáng sợ một cách khủng khiếp.
Cả hai cánh quân trước sau đều không thể giữ vững vị trí, liên tục lui binh.
Dù có Quang Minh khiên giúp sức, nhưng thần hồn của họ có hạn, không thể liên tục duy trì pháp tắc trên tấm khiên, khiến những ánh hào quang dần ảm đạm, rồi chìm vào tối tăm, hắc ám.
Dần dà, những tấm khiên này chỉ còn tác dụng phòng thân.
Thế nhưng, số lượng kẻ địch đông đảo, cấp bậc của chúng lại cao. Toàn bộ đều từ cấp tông trở lên, số lượng cấp vương cũng không ít, khiến binh sĩ Hắc Dạ chẳng chống đỡ được bao lâu, thế phòng thủ nhanh chóng tan rã, người chết như rạ.
“Xong rồi… chúng ta chết chắc!” Một người lính đờ đẫn, ánh mắt thất thần nhìn về phía trước, nơi ��ám zombie đang điên cuồng cắn xé đồng đội. Phía sau, lũ hung thú và ác điểu từ trên núi ào xuống tấn công dồn dập, khiến anh ta hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.
Gào!
Một con zombie, thấy người lính thất thần, lập tức tức tốc lao đến. Khí thế cấp vương uy mãnh tỏa ra, khiến những zombie cấp thấp khác sợ hãi bỏ chạy.
“Xong rồi…” Người lính nhắm mắt, khóe mi chảy ra một giọt lệ. Hắn… cuối cùng cũng có thể đoàn tụ với gia đình rồi.
“Con mẹ nó! Ngươi đứng ngốc ở đây làm gì? Mau chiến đấu đi!”
Không biết từ đâu, một tiếng quát đầy điên cuồng vang lên khiến người lính kinh ngạc, mở choàng mắt nhìn lại.
Lúc này, đứng trước mặt người lính là một gã nhân loại có hình thể đô con, cao tới hai mét, bắp thịt cuồn cuộn trên thân cùng với ba cái sừng lớn trên đỉnh đầu. Gã đang cầm Quang Minh khiên, chặn đứng đòn tấn công của con zombie cấp vương.
“Minh Vương!” Người lính vừa được ứng cứu, vui sướng kinh hô.
Trong thế lực Hắc Dạ, có hai người đứng đầu, nắm mọi quyền hành là Thủ lĩnh và ông Hùng. Dưới trướng họ là Tứ đại Thiên Vương, cai quản bốn bộ phận riêng biệt trong căn cứ.
Tứ đại Thiên Vương gồm có Binh Vương, Minh Vương, Lang Vương và Sát Vương.
Binh Vương là thân tín của Thủ lĩnh. Người lính trẻ tuổi tên Mạnh, người đã chết trước đó, chính là chỉ huy của bộ phận này. Nhiệm vụ của Binh Vương là điều động binh lính, bảo vệ an toàn cho căn cứ và Thủ lĩnh.
Lang Vương và Sát Vương là hai bộ chuyên về thông tin, tình báo và trinh sát. Hai bộ này thường đóng quân khá xa căn cứ, chủ yếu để đề phòng nhân loại.
Minh Vương là bộ phận chuyên thu thập vật tư và chiến đấu chống lại hung thú, zombie. Bộ này thường đóng quân khá gần căn cứ, nên khi nghe tiếng thét thảm thiết và súng ống vang dội từ chùa Ba Vàng, Minh Vương lập tức dẫn theo đội ngũ của mình tiến đến tiếp viện.
Minh Vương tên thật là Vương, họ Trần. Gã năm nay đã ngoài ba mươi. Sau khi virus bùng phát, mã gen của gã vậy mà phản tổ, biến gã từ một nhân loại bình thường thành một kẻ cao to hùng dũng, với ba cặp sừng lớn trên đầu.
Vì hình thù kỳ dị, gã bị c��c thủ lĩnh nhân tộc tẩy chay, coi là điềm gở và bị xua đuổi. May mắn thay, gã gặp được Thủ lĩnh Hắc Dạ cưu mang, trở thành một trong Tứ đại Thiên Vương hộ pháp của Hắc Dạ.
Oanh!
Với sức mạnh khủng bố, Minh Vương hất văng con zombie cấp vương ra xa, rồi tiếp tục tấn công mấy con zombie gần đó. Miệng gầm lên giận dữ, tiếng rống vang khắp chiến trường.
“Anh em đội Minh Vương! Giết hết lũ súc sinh!!!”
Sau tiếng rống giận của Minh Vương, từ phía xa, cách khoảng trăm mét về phía cánh phải ngọn núi Thành Đẳng, một nhóm hơn trăm người, vác theo những tấm Quang Minh khiên, đang nhanh chóng lao về phía này, kèm theo những tiếng hô hào rung trời.
“Giết!!!”
Nhìn thấy tiếp viện, đám binh sĩ của Binh Vương đang suy sụp vì chỉ huy tử trận liền tràn ngập hy vọng, ánh mắt từ sợ hãi chuyển thành căm phẫn, bừng bừng lửa giận.
Họ như những đám lửa nhỏ nhanh chóng lan rộng ra đống rơm, khiến chiến ý của toàn bộ binh sĩ nơi đây bùng lên mạnh mẽ.
Người binh sĩ vừa thất thần, được Minh Vương ứng cứu, cũng đã lấy lại tinh thần, vội giơ cao đoản đao trong tay, hô to.
“Giết!!!”
...
Trong khi đó, Minh, Thủ lĩnh Hắc Dạ, đang một mình chiến đấu với hai con quái vật cấp Giới Tọa sơ kỳ viên mãn tại khu vực sau núi.
Sau khi rời khỏi phòng của Thắng, nàng liền thẳng tiến về chính điện, nơi nàng phát hiện sự hiện diện của hai con quái vật cấp Giới Tọa.
Để đảm bảo an toàn cho người của mình, tránh để họ bị áp lực từ sức mạnh cấp Giới Tọa chèn ép đến chết, nàng đành dẫn dụ chúng ra phía sau núi, nhằm tránh việc người của mình chết oan do cuộc chiến giữa ba Giới Tọa.
Dù nàng có pháp tắc, nhưng đó chỉ là một loại hỗ trợ cấp thấp. Hơn nữa, đối phương có đến tận hai Giới Tọa, còn nàng thì chỉ có một mình, mà cấp bậc của nàng cũng chỉ mới ở mức Giới Tọa sơ cấp nhất giai, làm sao có thể chống lại hai Giới Tọa sơ kỳ viên mãn?
Do đó, sau một hồi giao chiến, nàng đã rơi vào thế hạ phong, liên tục bị đánh lui.
Nhưng để chiếm được lợi thế từ nàng, hai đầu quái vật kia cũng phải trả một cái giá khá đắt.
“Nhân loại… khốn nạn!!! Dám đả thương ta…” Một con quái vật mang hình hài nhân loại, bộ trang phục rách rưới để lộ toàn thân cơ bắp màu xám. Một cánh tay của nó đã bị chặt đứt, đang liên tục nhỏ ra những tia huyết nhục đen kịt.
“Hừ, chúng ta cần phải nhanh chóng xử lý! Nếu không, bảo vật bên trong sẽ bị bọn nhân loại thấp kém nuốt mất!”
Kẻ vừa cất tiếng nói là một con quái vật thân hình giống sói, cơ thể cao lớn, hùng dũng một cách dị thường. Bọc quanh nó là một lớp lông dày màu trắng, nhưng vì bị vấy máu tươi nên nhuộm đỏ cả một vùng.
Nó cũng chẳng khá hơn con zombie kia là bao, trên thân lúc này cũng đang có một vết thương sâu hoắm, để lộ cả xương cốt bên trong.
“Khặc khặc… được rồi, vậy chúng ta mau chóng xử lý tên nhân loại này, cắn nuốt ả ta, sau đó quay lại nơi kia lấy bảo vật…” Con zombie bị mất một cánh tay nở nụ cười quái dị, ánh mắt thèm khát nhìn về phía người phụ nữ tên Minh. Trong mắt con quái vật này, đối phương hoàn toàn là thức ăn đã nằm sẵn trên đĩa, chờ chúng hưởng dụng.
“Vậy thì cùng nhau giải quyết đi, để nhân loại này cảm nhận được sự kinh khủng của chúng ta…”
Nói rồi, con bạch lang to lớn liền lập tức huy động tứ chi lao về phía người phụ nữ. Con zombie đứng một bên thấy vậy cũng không tỏ ra yếu thế, lập tức lao theo sau, sợ con cự lang kia sẽ một mình ăn hết phần của mình.
Thấy kẻ địch đang lao nhanh về phía mình, người phụ nữ tên Minh liền lập tức kéo căng tinh thần, tiến vào trạng thái phòng thủ.
Nàng lúc này không hề ổn chút nào. Sau khi thành công trọng thương kẻ địch, nàng cũng đã bị trọng thương không nhẹ. Nếu vẫn tiếp tục chiến đấu, e rằng không cầm cự được bao lâu sẽ phải uất ức mà chết.
Vì vậy, trận chiến lần này, nàng quyết định tử chiến với hai con quái vật này!
Bản dịch này, được biên tập cẩn trọng từng câu chữ, thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.