Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 212: Quang Minh khiên.

Bên ngoài chùa Ba Vàng lúc này.

“Gào!”

Những tiếng gầm trầm thấp vang vọng khắp thành phố Uông Bí, kèm theo đó là cảnh tượng một đàn zombie khổng lồ đang lảo đảo tiến về phía núi Thành Đẳng.

Phía sau những ngọn đồi, những ngọn núi cũng lác đác vài con hung thú đang rình rập, thi thoảng còn có vài ba con trùng độc bò về phía chùa Ba Vàng.

Lúc này, chùa Ba Vàng (Bảo Quang t���) đang bị vây hãm, rơi vào tình thế tứ bề thọ địch.

“Không xong thủ lĩnh, bốn phía cứ điểm của chúng ta đang bị lũ quái vật vây công!” Một binh sĩ từ phía ngoài lao tới, bẩm báo với người phụ nữ.

Lúc này, người phụ nữ vẫn đang cứu chữa cho Thắng, nghe tin xấu liền biến sắc, vội vàng phân phó cho binh sĩ kia.

“Mau bảo chú Hùng, phân phối cho toàn quân Quang Minh khiên!”

“Vâng!”

Người binh sĩ kia sau khi nhận lệnh liền lập tức quay người, phóng nhanh về phía trung tâm Bảo Quang tự.

Lúc này, bên dưới chính điện, trong một khu nhà rộng lớn được gia cố chắc chắn, kín đáo, có một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi đang ngồi trên bàn đá nhấm nháp từng ngụm trà đắng chát trong chén con.

Ông Hùng là người đầu tiên theo chân thủ lĩnh, là nhân vật có quyền lực thứ hai trong thế lực Hắc Dạ, chỉ đứng sau người phụ nữ thần bí tên Minh.

Bình thường ông ít khi tham gia vào việc cải cách cũng như điều binh khiển tướng; công việc ông thích chủ yếu là trông giữ bảo vật của Hắc Dạ, và thi thoảng huấn luyện đám binh sĩ nghiệp d�� thành những người lính chuyên nghiệp.

Hôm nay là một ngày vui, bởi ông Hùng nghe được tin tức thú vị: thủ lĩnh của Hắc Dạ, Minh, cuối cùng cũng tìm được một người đàn ông cho cuộc đời mình.

Đã đi theo Minh được chục năm, lại lớn tuổi hơn cô ấy chục tuổi, nên ông coi Minh như con gái mà đối đãi.

Mấy năm qua, nhìn thấy con bé lẻ loi một mình, ông thương lắm, nhưng biết làm sao bây giờ! Nơi đây không ai đủ tầm khiến con bé ưng ý, thuận mắt, mặc dù có khá nhiều người tìm cách tiếp cận, nhưng đều bị Minh một cước đá văng.

May mắn thay, sau bao ngày phiền muộn, ông cũng hay tin thủ lĩnh đưa một người đàn ông lạ vào phòng.

Khi ấy, ông rất vui mừng, xem ra Minh cuối cùng cũng chịu không còn cô đơn. Chắc chắn đêm nay sẽ thành đại sự, sắp tới, tiểu thủ lĩnh sẽ được sinh ra, khi đó ông có thể làm ông ngoại đỡ đầu. Một mình bao năm, đến từng này tuổi, ông cũng khát khao được bế một đứa bé trên tay.

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, ông Hùng liền nhìn thấy trên trời giáng một tia thiên lôi khổng lồ xuống dãy nhà phía xa xa. Tuy không biết có ai gặp nguy hiểm hay không, nhưng ông vẫn cảm thấy lo lắng bất an.

Đang ngồi nhâm nhi chút trà xanh thì bỗng từ xa có một binh sĩ hốt hoảng chạy tới hô lớn.

“Chú Hùng! Không xong rồi, chúng ta đang bị lũ zombie cùng đám côn trùng, hung thú từ phía sau núi tấn công!”

“Là thủ lĩnh bảo ngươi tới đây lấy đồ phải không?” Nghe vậy, ông Hùng lập tức hiểu rõ mục đích của đối phương khi tới đây.

“Vâng!” Người binh sĩ không nói nhiều, lập tức đáp lời.

“Đi, chúng ta đi vào lấy đồ...”

Nói xong, ông Hùng đặt chén trà mới pha xuống bàn, dẫn người binh sĩ này tới một gian nhà đã bị khóa kín.

Loay hoay một hồi, cánh cửa rỉ sét liền được mở tung, bên trong chất đầy những thứ vũ khí kỳ lạ, từ vũ khí nóng tới vũ khí lạnh, loại nào cũng có.

Nhưng khi tiến vào, họ không hề lấy bất cứ thứ gì trong số đó. Thay vào đó, họ thu gom những tấm khiên tròn trịa, phía trên khắc những dòng phù văn kỳ lạ, thi thoảng còn phát ra chút quang mang. Nếu Thắng ở đây, hắn sẽ nhận ra đây chính là Hào Quang khiên mà hắn đã từng chế tạo cho đám yêu tộc.

Vì số lượng chỉ có trăm tấm khiên, nên chẳng mấy chốc hai người đã thu gom chúng vào một chỗ, chất lên hai chiếc xe rùa.

“Hiện tại cổng chính đang bị một lượng lớn zombie tấn công, đó là tuyến phòng thủ quan trọng nhất. Ngươi hãy kéo chiếc xe này đến cho các anh em ở đó. Còn ta sẽ đem những tấm khiên này cho các anh em ở phía sau, những người đang chống lại lũ hung thú. Nghe rõ chưa?”

Ông Hùng hút một điếu thuốc, ánh mắt hơi híp lại nhìn trời, sau đó quay sang nói với người binh sĩ.

“Rõ!” Người binh sĩ nghiêm chào, đưa tay lên chào kiểu quân ngũ.

Hắn biết rõ, ông Hùng từng là quân nhân tại ngũ, sau này vì có tuổi và bệnh nền nên về hưu sớm. Cũng vì thế mà toàn bộ binh sĩ trong Hắc Dạ đều rất kính trọng ông; toàn bộ thực lực của họ đều do ông Hùng một tay huấn luyện, chăm sóc! Tuy không được như những đặc công, nhưng họ mạnh hơn lũ tạp nham bên ngoài nhiều.

“Nhanh đi, không các anh em của ngươi làm mồi bây giờ!” Ông Hùng quát lớn.

Người binh sĩ này biết không thể chậm trễ, liền lập tức đẩy một xe r��a đang chất đầy những tấm khiên Quang Minh đi trước, để lại người đàn ông trung niên ở phía sau.

Ông Hùng nhìn bóng lưng dần khuất của người thanh niên kia mà mỉm cười, đưa điếu thuốc đang hút dở quẳng sang một bên.

Người này là một trong những đầu lĩnh trẻ tuổi nhất của Tứ Đại Thiên Vương dưới trướng thủ lĩnh, rất có tiềm năng phát triển. Nếu được đào tạo tốt, có thể trở thành một nhân vật cấp giới tọa, tương lai trở thành vương của toàn nhân loại cũng không ngoa.

Gạt bỏ những suy nghĩ tạp nham ra khỏi đầu, ông Hùng nhìn lên trời cao mà thở dài.

Đã lâu lắm rồi, trời về đêm không còn thấy sao cùng trăng tồn tại. Không biết vì lý do gì, chúng hoàn toàn... biến mất.

Mạnh men theo con đường dốc trải xi măng, thoăn thoắt kéo chiếc xe rùa đang chở đầy Quang Minh khiên xuống cổng lớn của Bảo Quang tự. Đây chính là thần binh lợi khí bá đạo nhất của thế lực Hắc Dạ.

Tuy chúng không thể tấn công bá đạo như súng ống, sắc bén như dao găm hay uy lực như bom đạn, nhưng chúng lại thắng ở chỗ có thể khiến đối phương bị lóa mắt, choáng váng, không thể xác định được xung quanh.

Lũ zombie cùng đám hung vật trên núi đều là loài máu lạnh, tuy có thể hoạt động được cả ngày lẫn đêm, nhưng khi thấy ánh sáng thì khả năng chiến đấu và tốc độ của chúng vẫn bị suy giảm.

Trong khi đó, Quang Minh khiên lại có thể phát ra những ánh sáng chói mắt, khiến đối phương bị mù tạm thời. Dù là con người khi dính phải những tia sáng này cũng không chịu được, chứ chưa nói tới lũ sinh vật máu lạnh dị ứng với ánh sáng.

Có thể thấy, Quang Minh khiên, trong thời buổi tận thế, là một kiện thần binh lợi khí, tác dụng còn hơn hẳn đống súng đạn gấp ngàn lần có thừa. Với đống khiên này, các binh sĩ phòng thủ chắc chắn sẽ đứng ở thế bất bại.

Con dốc của chùa Ba Vàng tuy không dựng đứng, nhưng độ nghiêng cũng đủ gây khó khăn. Nếu đẩy một chiếc xe rùa từ trên xuống với trọng tải hàng trăm cân thì thật khó ai có thể làm được, bởi cả trọng lượng của chiếc xe lẫn độ dốc sẽ khiến nó theo quán tính mà lăn xuống bất chấp, trừ khi người đẩy đủ khỏe để giữ lại.

Nhưng với chừng này thì không nhằm nhò gì với Mạnh. Tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu, hắn dễ dàng điều chỉnh cho chiếc xe rùa đi đúng hướng.

Điều này cũng là bình thường đối với hắn, bởi bản thân hắn cũng không hề tầm thường.

Từ năm bảy tuổi, khi cả gia đình hắn đều gặp nạn trong đợt dịch bệnh mười năm về trước, chính thủ lĩnh và ông Hùng đã cưu mang, đưa hắn về huấn luyện trở thành một cao thủ cấp Vương như ngày hôm nay. Tuy không bá đạo như thủ lĩnh, nhưng trong số các binh sĩ, hắn là người mạnh nhất, chỉ sau ông Hùng và thủ lĩnh mà thôi.

Nhìn thấp thoáng nơi xa ánh lửa bập bùng, cùng tiếng súng vang dội, kèm theo những tiếng gầm rú của lũ zombie, pha trộn với tiếng hét thất thanh của các binh sĩ, khiến Mạnh bất giác run lên.

Thà mình chết còn hơn chứng kiến đồng đội hi sinh! Cảnh tượng đồng đội đang nhanh chóng gục ngã dưới chân lũ quái vật thực sự khiến Mạnh không muốn nhìn...

“Anh em! Quang Minh đã tới! Chúng ta được cứu rồi!!!”

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free