Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 211: Từ giả thành thật!

Tiếng nổ vang trời vừa rồi đã làm rung chuyển toàn bộ chùa Ba Vàng, khiến tất cả mọi người tại đây đều kinh sợ, hoang mang.

Minh, người phụ nữ bí ẩn đang day dứt lương tâm trong phòng, bỗng nghe thấy tiếng oanh minh vang trời. Khi nàng vừa bước ra, mọi việc đã ngã ngũ, lúc này các binh sĩ của nàng đang xôn xao, chạy ngược chạy xuôi.

“Có chuyện gì?”

Minh kéo một binh sĩ đang hốt hoảng lại, gặng hỏi.

“Là... là tân thủ lĩnh! Nơi ở của cậu ấy bị sét đánh...” Khi nhận ra người giữ mình lại là thủ lĩnh, binh sĩ đó lập tức lắp bắp.

“Tân thủ lĩnh?” Minh nghi hoặc nhìn người binh sĩ. Lực lượng của nàng lại có thêm tân thủ lĩnh từ lúc nào? Chẳng lẽ có kẻ đang tính kế cướp vị trí?

Nghĩ vậy, nàng liền trở nên lạnh lùng, ánh mắt cũng dần sắc lạnh.

“Là bạn trai của ngài đó! Cậu ấy vừa bị thiên lôi giáng xuống! Mạnh lắm nha, người thường dính phải thì chết chắc!” Người binh sĩ kia không hề phát hiện sự dị thường của thủ lĩnh, vừa khoa tay múa chân vừa diễn tả cảnh tượng vừa rồi.

Nghe vậy, nàng liền đoán ra người mà tên binh sĩ đang nói đến là ai. Đám người này hẳn là thấy hắn ta đi vào phòng mình, nên suy đoán đó là bạn trai nàng. Minh không đôi co đúng sai, mà ngay lập tức lao về nơi Thắng ở, khuôn mặt không che giấu nổi vẻ lo lắng.

Không ai có thể đoán được tâm trạng nàng lúc này bấn loạn đến thế nào. Nàng... rất yêu hắn! Chỉ là có một rào cản đạo đức ngăn cản, khiến nàng không dám vượt qua nó mà thôi. Còn nguyên nhân sâu xa là gì, chỉ có nàng mới rõ...

Nàng phi nhanh về phía ký túc xá, nơi Thắng đang an dưỡng.

Tại đây, đông đảo binh sĩ đang đứng nháo nhác, hẳn là cũng đang tò mò về tình hình của người thanh niên mới tới.

“Tránh đường, là thủ lĩnh tới!”

Không biết là ai trong đám lính, khi phát hiện ra thân ảnh của người phụ nữ, liền lập tức hô lớn với đồng đội, khiến toàn bộ binh sĩ ở đó giật mình, tách ra tạo thành một lối đi nhỏ để nàng bước vào.

“Là thủ lĩnh đến xem tân thủ lĩnh sao?”

“Cũng may, tân thủ lĩnh mệnh trời ban, bị sét đánh mà không chết!”

“Thật, hẳn là do ông trời thấy thủ lĩnh lần đầu tiên có bạn trai, nên tha một mạng chăng?”

Người phụ nữ nghe được những tiếng xì xào bàn tán của đám binh sĩ, liền thở phào một tiếng nhẹ nhõm, may mắn là tên này vẫn còn sống. Nhưng sau khi thở phào, nàng lại đỏ bừng cả khuôn mặt vì những lời xì xào đó.

Nhớ lại cảnh tượng mơn trớn lúc chạng vạng tối, nàng đã cùng đối phương hôn môi, cơ thể cũng đã bị xoa nắn. Nếu không phải lúc đó bị cắn cho chảy máu, đau điếng mà tỉnh táo lại, thì có khi lúc này nàng đã an vị trên người đối phương, đang tập cưỡi ngựa phi thiên rồi!

Mới nghĩ tới đây, thân thể nàng đã thoáng rạo rực, khuôn mặt thẹn thùng ửng đỏ. May mắn có chiếc mặt nạ cùng màn đêm che chắn, không ai phát giác được sự bất thường của nàng.

Đi xuyên qua đám người, Minh nhanh chóng tiến vào căn phòng nhỏ.

Lúc này, Dạ Vũ đang nâng cơ thể đầy thương tích của Thắng, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Khi thấy có người bước vào, nàng liền khó chịu nhìn.

“Minh à... khụ, khụ.... ta, ta sắp chết rồi....” Thắng nằm bất lực dưới đất, ánh mắt vừa rồi còn tinh ranh, trầm tư suy nghĩ, nhưng khi thấy Minh đến thăm, hắn liền sáng mắt lên, sau đó lập tức thay đổi trạng thái từ tinh thần thành bất lực, mang vẻ mong manh dễ vỡ, sợ là không thể trụ được lâu.

Kỹ năng làm chủ cơ thể và nhịp tim của hắn đã ở mức thượng thừa, nên việc để tim đập theo nhịp của người sắp chết là không hề khó đối với Thắng.

“Đỗ... Thắng!” Minh lo lắng, vội quỳ xuống bên Thắng.

Vừa rồi đám binh sĩ rõ ràng nói hắn chưa chết, khiến nàng đôi phần an tâm. Nhưng khi thấy tình trạng thực sự dặt dẹo, có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào, nàng liền lập tức lo lắng khôn nguôi, ánh mắt ẩn hiện chút mơ hồ.

Người ta nói, khi yêu là đầu óc ngu muội, mọi thứ rõ ràng ngay trước mặt nhưng lại mù quáng nhìn không ra.

Nàng lúc này cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự. Nếu là bình thường, với kinh nghiệm già dặn của mình, nàng có thể đoán được Thắng đang giả vờ. Nhưng khổ nỗi, lúc này trong tâm trí toàn là hình bóng của đối phương, trái tim cũng đập loạn phanh phạch không ngừng, thì làm sao còn tâm trí mà để ý đến sự bất thường của đối phương.

Ấy là còn chưa kể nàng đã có tình cảm với hắn từ trước, lần này tiếp xúc gần, lại dính phải một tia sét ái tình, hỏi sao không mê muội được chứ!

Không suy nghĩ nhiều, nàng liền lập tức sà xuống, ôm Thắng vào lòng, ánh mắt lo lắng không ngớt.

Dạ Vũ lúc này chỉ có thể nghệt mặt ra ngồi một bên, thật đúng là kỳ lạ! Lần đầu tiên trong đời, nàng thấy tân thần vương lại diễn kịch tài tình như vậy.

“M..inh, ta không xong rồi...” Thắng thoi thóp, hơi thở mong manh, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều.

“Ta... ta sẽ không để anh chết!” Minh nắm tay Thắng, nàng có thể cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn tay của hắn.

Đây là tuyệt kỹ điều huyết trong bài công pháp Huyết Mệnh Công. Thắng đã sử dụng loại công pháp này để tạm thời điều huyết sang các bộ phận khác, khiến bàn tay của hắn vì thiếu huyết mà trở nên tím tái, lạnh lẽo.

Để có thể cưa đổ người phụ nữ này, hắn sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để diễn một màn kịch gần đất xa trời, đủ thấy hắn quyết tâm đến mức nào.

“Minh... tôi... yêu chị!” Thắng nhăn mặt, tỏ ra thống khổ.

“Tôi... tôi....” Nhìn thấy người mình yêu ngày càng yếu đi, trái tim nàng quặn đau. Nàng cũng muốn tiếp nhận tình cảm này, nhưng mà... khi chuẩn bị mở lời, thì bỗng một thân ảnh quen thuộc lại hiện lên trong tâm trí nàng, khiến nàng không thể mở miệng tiếp nhận tấm chân tình của người đàn ông trước mặt.

Nàng đang định mở miệng từ chối thì người đàn ông này vậy mà lại như hồi quang phản chiếu, nhảy cẫng lên cà tưng, miệng kêu oai oái.

“Aaaa, con mẹ nó, là thứ gì cắn ông???” Thắng, đang bất lực nằm dưới nền nhà, liền cảm thấy một trận đau buốt từ bàn chân truyền lên.

Một cao thủ cấp quân chủ không thể bị kích thương dễ dàng như vậy. Chỉ có thể là do một tên cao thủ cao cấp hơn tấn công mà thôi. Nhưng hiện tại mọi người vẫn còn ở phía ngoài, Minh thì đang cầm tay hắn, vậy ai là người tấn công?

Đưa mắt nhìn lại, hắn thấy đó là một con rắn, thân phát ra ánh sáng xanh lục đang quấn quanh chân hắn.

“Là Lục Mãng Độc Xà!” Không biết là ai hô lên, lập tức dấy lên một tràng lớn tiếng, kèm theo đó là tiếng chuông cảnh báo.

“Có địch tập, có địch tập!”

Mọi người ở chùa Ba Vàng lập tức nháo nhác cả lên, tản ra bốn phương tám hướng, hướng về phía ngoài gia cố phòng thủ.

Minh thấy Thắng đứng lên nhảy loạn xạ, nàng có chút đờ đẫn, bần thần nhìn người đàn ông này. Phải đến khi các binh sĩ sợ hãi hô to, nàng mới sực tỉnh, nhìn xuống chân của đối phương, nơi đó vậy mà có Lục Mãng Hắc Xà.

Đây là một loại rắn độc bị virus biến đổi, tiến hóa từ loài tầm thường thành một loài rắn cực độc nhỏ bé.

Bình thường loài này rất hiếm gặp, không hiểu tại sao lúc này lại xuất hiện ở đây.

Nhưng nàng không thể suy nghĩ nhiều đến thế, bởi nếu để lâu hơn, Thắng sẽ thực sự chết không thể nghi ngờ.

Một tay phất ra, con rắn đang quấn trên chân của Thắng lập tức bị đứt làm đôi.

Lúc này ánh mắt Thắng cũng thực sự mê man, mọi thứ xung quanh như mờ đi, tiếng nói, âm thanh cũng dần nhỏ lại. Một cơn mệt mỏi, xen lẫn chút buồn ngủ ập tới, cứ vậy, hắn rơi vào mộng mị.

Tất cả quyền lợi đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free