Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 210: Nguyên Anh

“Oanh!”

Thắng lập tức bị đánh bay ra ngoài, ngã văng xuống hành lang.

“Những gì vừa xảy ra… anh tốt nhất là quên đi!”

Nói đoạn, người phụ nữ đóng sầm cửa lại.

Động tĩnh quá lớn khiến các binh sĩ gần đó xúm lại xem xét. Khi thấy Thắng đang nằm vật ra đất, ngây người nhìn lên trời, bọn họ liền vờ như không thấy, nhanh chóng lảng đi.

Bọn họ thầm nghĩ ch���c vị tân thủ lĩnh quá mạnh bạo, khiến nữ thủ lĩnh không chịu nổi mà đá bay ra ngoài. Chắc chắn là vậy, bởi trên môi của tân thủ lĩnh, họ nhìn thấy vết son môi đỏ hồng còn vương lại – loại son mà nữ thủ lĩnh vẫn thường dùng. Không những thế… còn có vài tia máu vẫn đang bám nơi khóe môi hắn.

Để tránh cho tân thủ lĩnh xấu hổ, bọn họ tốt nhất cứ nên tránh đi thì hơn.

Thắng nằm đờ đẫn, ngơ ngác nhìn bầu trời đêm đầy sao, vô thức đưa tay lên sờ vào khóe môi còn vương vấn chút son đỏ, cùng vài tia máu hồng.

Hắn cảm thấy mọi thứ xung quanh lúc này toàn là màu hồng, dù hiện tại đang là đêm tối.

Đây là lần đầu tiên trong đời hắn được hôn một người phụ nữ. Không những thế, hắn còn cảm thấy dường như mình đã phải lòng nàng. Dù trước đây đã từng yêu một người, nhưng đó chỉ là tình đơn phương, chưa từng được một lần nắm tay, chứ đừng nói đến chuyện khóa môi, cắn lưỡi như lúc này.

Nghĩ lại khoảnh khắc ban nãy, nếu không phải tại hắn thì chắc mọi chuyện đã đâu vào đấy rồi…

Vừa rồi, khi môi hai ng��ời chạm vào nhau, vì lần đầu tiên hôn cộng thêm hồi hộp, hắn lỡ dùng quá sức, chết tiệt, hắn lại cắn mạnh vào môi nàng, khiến môi nàng sứt, bật máu.

Khiến nàng đang đê mê chợt bừng tỉnh, rồi đá hắn bay ra ngoài.

Đêm xuân đáng giá ngàn vàng! Vậy mà cuối cùng lại bị hắn lỡ tay phá hỏng hết.

“Biết vậy kiếp trước đã đi học một khóa hôn môi rồi!” Thắng hậm hực thầm nghĩ, rồi bật người ngồi dậy, phủi bụi trên người.

Cô nàng tuy đá hắn bay ra ngoài, nhưng hoàn toàn không dùng chút sức lực nào nên hắn không hề hấn gì, lúc này vẫn bình an vô sự.

Liếc mắt nhìn gian phòng đóng chặt, hắn liền ung dung rời đi.

Hắn đã xác định rồi, cô gái này sẽ là nữ nhân của hắn. Đợi bản thân phục hồi sức mạnh, chắc chắn hắn sẽ dùng sức mạnh để có được nàng.

Không thể đường đường chính chính thì dùng thủ đoạn, hắn còn lắm chiêu trò.

Đợi Thắng đi xa, bóng lưng dần khuất sau màn đêm, người phụ nữ kia mới mở cửa ngó nghiêng nhìn quanh. Khi không còn thấy bóng Thắng, nàng mới thở phào một hơi, khẽ tự nhủ:

“Minh Nguyệt à, mày và anh ấy không thể đến được với nhau đâu... Tốt nhất nên dẹp bỏ suy nghĩ đó đi. Nếu chị mà biết, chắc chắn sẽ rất buồn…”

***

Trở về gian phòng cũ, lúc này Dạ Vũ đang ngồi cạnh cửa sổ với vẻ mặt không vui. Khi thấy Thắng trở về, nàng liền hớn hở nhảy vào lòng hắn, song lại bị hắn một cước đá bay ra xa.

Lúc này hắn còn đang trầm mê trong dư vị tình yêu, cuộc đời màu hồng, còn vương vấn vị ngọt trên môi.

Vì trong phòng chỉ có một chiếc giường, Thắng đã độc chiếm lấy nó. Mỗi khi Dạ Vũ lăm le lại gần, lập tức bị y tung song phi cước đá ngược ra sau, nên nàng đành ủy khuất nằm ngủ dưới sàn nhà.

Người ta nói phải thương hoa tiếc ngọc, nhưng con mẹ nó, đấy là một con côn trùng chứ! Rõ ràng là một con mẫu trùng thì hắn nâng niu cái nỗi gì!

“Hôm nay thật khó ngủ!” Thắng mở mắt thao láo, trằn trọc không tài nào ngủ được.

Cứ mỗi lần nhắm mắt, hắn lại tưởng tượng cảnh mơn trớn đôi môi mọng nước của nàng, càng khiến hắn khó ngủ hơn.

Điều càng làm hắn khó chịu là ngoài cái tên Minh, hắn hoàn toàn không biết chân diện mục cũng như tên thật của nàng.

Thành thử trong đầu hắn lúc này là mười vạn câu hỏi vì sao... Tiếc thay, không có chị ong vàng nào đứng ra giải đáp giúp hắn.

Nằm một lúc không thể chìm vào giấc ngủ, hắn đành ngồi dậy thiền định để tâm tĩnh lặng trở lại.

Sau khi xuyên không, toàn bộ pháp tắc trong tiểu thế giới đã bị phong tỏa hoàn toàn. Hiện tại, chỉ còn thần hồn và cơ thể là giữ được sức mạnh.

Việc bị phong bế toàn bộ không gian này cũng ảnh hưởng tới hai loại thần thông là thiên nhãn thông và thiên nhĩ thông. Hiện tại, hai loại này đang trong trạng thái hỗn loạn. Một ngày trước hắn từng thử mở ra một lần, nhưng vì chúng đang loạn động nên không thể sử dụng được.

Vì thần hồn hắn vốn đã mạnh, nên chẳng mất bao lâu đã nhanh chóng tiến vào trạng thái nhập định, thoát xác bay lên trời cao.

Xuyên qua các tầng mây, bay đến rìa vũ trụ thì dừng lại. Hắn thực sự muốn khám phá xa hơn nhưng thần hồn hắn còn yếu ớt, chưa thực sự đủ mạnh nên chỉ có thể bay đến đây rồi dừng lại.

���Hử, đó là?”

Từ phương xa, Thắng nhìn thấy một thân ảnh đang thoắt ẩn thoắt hiện trong những đám mây trắng xóa, lúc mờ lúc tỏ, thi thoảng trên người còn tỏa ra vài tia lôi điện.

Thân ảnh này nhanh chóng tiến lại gần Thắng, hắn có thể thấy rõ ràng diện mạo của người đó.

“Nguyên Anh, là ngươi?” Thắng kinh ngạc hô lên.

Chỉ thấy hư ảnh kia mỉm cười, sau đó gật đầu với hắn: “Phải, là ta. Bản thể…”

“Sao lúc trước ta liên hệ ngươi, ngươi lại không trả lời?” Thắng có chút tức giận. Nếu lúc đó Minh, người phụ nữ thần bí, mà có ý định giết hắn, chẳng phải bản thân đã chết cả ngàn lần rồi sao?

“Bản thể, ta có nỗi khổ riêng. Hiện tại ta tới đây chỉ là để thông báo với người một tin tức. Sức mạnh của ngài bị dòng chảy thời gian nhiễu loạn, gây ra phản ứng thời gian giữa ba thế giới và ba dòng thời gian khác nhau.

Tiểu thế giới này chảy theo một dòng thời gian riêng biệt, và ngài đã xây dựng nó trong quá khứ của chính nó. Tức là, một dòng thời gian thuộc về quá khứ nhưng hiện tại lại là tương lai, khi���n dòng chảy thời gian biến đổi khác lạ.

Nên khi ngài tới đây, đã gây ra sự phản vệ giữa các mốc thời gian và tiểu thế giới, khiến nó bị vô thức đẩy ra khỏi dòng chảy thời gian hiện tại. Thứ ngài nhìn thấy chỉ là một thế giới đã bị đóng băng.”

Nguyên Anh truyền cho Thắng một lượng lớn thông tin, khiến Thắng có chút không theo kịp.

“Vậy... phải làm sao để hồi phục?” Thắng ngờ vực nhìn về phía Nguyên Anh.

“Ngài phải đốn ngộ ra tối thượng pháp tắc thời gian, chỉ có như vậy mới có thể hoàn toàn khai mở tiểu thế giới!” Nguyên Anh trịnh trọng nói.

“Ngươi có thể trực tiếp truyền cho ta mà!” Thắng nhìn Nguyên Anh như nhìn một thằng ngốc. Hắn để tên này ở lại đây chính là vì mục đích này mà! Giờ lại bắt hắn đi đốn ngộ tối thượng pháp tắc, đúng là đầu óc tên Nguyên Anh này có vấn đề.

Nguyên Anh lắc đầu, nói tiếp với Thắng.

“Bản thể, hiện tại ta sẽ truyền cho ngài một chút pháp tắc để ngài cảm nhận, rồi sẽ rõ vì sao ta lại không liên hệ với ngài.”

“Vậy truyền đi! Ta đứng đây đợi!” Thắng không tin lời hắn, liền dang rộng hai tay, lơ lửng tại chỗ.

Nguyên Anh gật đầu, rồi sau đó truyền pháp tắc bao phủ lấy Thắng. Lúc đầu thì nhẹ nhàng, thoải mái, nhưng càng về sau, hắn càng cảm thấy không ổn chút nào.

“Oanh!”

Cơ thể hắn bị bắn văng ra khỏi giường như đạn pháo, chiếc giường lúc này đã tan tành. Cùng lúc đó, trên bầu trời đen kịt xuất hiện một tia lôi điện cực mạnh phóng thẳng xuống, đánh trúng thân thể hắn. Dù đang ở trong căn phòng, hắn vẫn bị ảnh hưởng trực tiếp.

Bên cạnh hắn, Dạ Vũ thấy vậy liền biến sắc, vội lao tới xem xét tình hình cơ thể hắn. Khi thấy nhịp tim vẫn đập đều, nàng mới yên tâm, chỉ là thương thế trên người hắn có chút nặng.

Lúc này Thắng cũng đã tỉnh táo lại, thoát khỏi trạng thái nhập định.

Hắn cuối cùng cũng hiểu tại sao Nguyên Anh lại không cho hắn sử dụng pháp tắc của thiên đạo. Thì ra là vì hiện tại hắn không còn như trước, không đủ mạnh để cơ thể chứa đựng nhiều loại pháp tắc, dẫn tới hiện tượng thiên lôi oanh tạc.

Thắng nở một nụ cười sầu khổ, đúng l�� hết sức bết bát.

Cũng may, trước khi trở lại thân xác, Nguyên Anh đã kịp nói cho hắn biết cách đốn ngộ tối thượng pháp tắc thời gian.

Chỉ cần thu hồi được con tàu thời gian mà hắn dùng để di chuyển, đem về cảm ngộ thì có thể chạm tới tối thượng pháp tắc thời gian, vì trên bề mặt con tàu có nhiễm một chút tối thượng pháp tắc khi đâm xuyên qua dòng chảy thời gian.

Chỉ là... nếu không nhanh chóng thu hồi con tàu về, những tia pháp tắc đang bám trên đó sẽ tan biến mất...

Hắn thực sự muốn lập tức nhờ vả người tình trong mộng của mình, nhờ nàng giúp mình thu hồi hộ con tàu không gian.

Nhưng tiếc là hiện tại hắn đã bị trọng thương, không thể di chuyển, chỉ có thể đợi người khác đến giúp mới có hy vọng...

Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, độc giả vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free