(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 21: Sinh mệnh pháp tắc
Mơ màng tỉnh dậy, một cảm giác mệt mỏi ập đến khiến Thắng khẽ nhíu mày. Đây đã là lần thứ hai, thứ ba anh tỉnh dậy trong trạng thái kiệt sức như vậy.
Thay vì bận tâm đến sự mệt mỏi đó, điều đầu tiên Thắng làm là đưa mắt nhìn về phía rọ mật. Khi thấy chiếc rọ vẫn còn nguyên vị trí, Thắng mới nhẹ nhõm thở phào.
May mắn thay, trước khi ngất đi, anh đã kịp tựa vào thân cây nên không bị xui xẻo rơi xuống đất. Nói về cái chạc cây nơi Thắng đang nằm, nó có một mặt phẳng rộng chừng một mét, dài khoảng sáu đến bảy mét – thật khó ước lượng chính xác vì bị che khuất bởi cành lá.
Thắng không ngờ rằng trong quá trình chế luyện quỷ trùng lại xảy ra biến cố như vậy. Nếu biết trước điều này, dù có được trả hàng tỉ cũng chẳng đời nào hắn dám luyện chế trên cái chạc cây này, lỡ chân mà rơi xuống đất thì đúng là chết không toàn thây.
Nhìn vào chiếc rọ, sau khi thấy túi mật đã ngả từ màu xanh lam sang đỏ đen, Thắng mới an tâm nhoẻn miệng cười.
Cảm giác thành công ập đến khiến lòng Thắng thư thái, khoan khoái. Đây chính là thành quả đầu tiên của hắn tại phương thế giới này, và là một thứ tối quan trọng, không thể thiếu để anh có thể an tâm tu luyện về sau. Chính vì thế, khi đạt được kết quả như mong đợi, hắn không khỏi cảm thấy mãn nguyện.
Hiện tại chỉ cần chờ quỷ trùng phá vỡ lớp màng bọc ngoài của túi mật này nữa là mọi việc coi như viên mãn. Đến lúc đó, chỉ cần đưa quỷ trùng vào xác của bạo long là coi như công việc hoàn tất.
Từ giờ cho đến lúc đó, chắc phải mất gần một tuần, bởi theo ký ức của Thắng từ kiếp sống Dạ Minh, thường là vậy. Cũng có một vài quỷ trùng nở sớm hơn dự tính, nhưng đa phần đều bị biến dị, nếu không chết yểu thì cũng èo uột chẳng ra đâu vào đâu. Thắng tuyệt đối không mong điều này xảy ra.
Để theo dõi thời gian và xác định chính xác ngày quỷ trùng nở, Thắng quyết định lấy con dao quân sự từ balo ra khắc lên thân cây. Cứ mỗi ngày trôi qua, hắn sẽ khắc một vạch, bắt đầu từ hôm nay.
Để đảm bảo an toàn cho chiếc rọ mật, Thắng lấy những sợi dây thừng tự chế buộc chặt vào chạc cây, để nó treo lủng lẳng. Sợ mưa bất chợt có thể làm hỏng mật rắn, hắn còn cất công bò xuống, lấy trong túi vật liệu ra một tấm da, rồi trèo lại lên chạc cây, dùng tấm da đó phủ lên chiếc rọ.
Ngắm nhìn thành quả của mình, Thắng mới yên tâm tạm bỏ qua nó. Tuy nhiên, hắn không hề bỏ quên hoàn toàn, thi thoảng vẫn phải tiến lại gần kiểm tra xem trùng đã nở chưa.
Vừa rồi trải qua đủ mọi thao tác khiến cơ thể Thắng mỏi nhừ. Với cơ thể đang thiếu máu trầm trọng nh�� lúc này, rất dễ khiến hắn nhanh chóng kiệt sức.
Đôi môi trắng bệch, khuôn mặt xanh xao, tái mét, ánh mắt có chút ngờ nghệch, mông lung, nhưng miệng vẫn toe toét cười, khiến Thắng lúc này trông không khác gì một kẻ nghiện đang phê thuốc.
Lấy trong balo ra mấy gói lương khô, Thắng muốn dùng chúng để bổ sung năng lượng, bồi bổ cơ thể, lấy lại chút máu đã mất. Tuy không hiệu quả nhanh chóng như socola, nhưng về mặt dinh dưỡng thì chúng vẫn có đủ.
“Tiếc là đống thịt rắn bị nhiễm độc... haiz!”
Thắng vẫn còn chút luyến tiếc đống thịt rắn. Dù sao thì thịt hung thú cũng rất giàu protein. Nếu đem chế biến món ăn, nó không những mang lại hiệu quả tốt cho việc bổ trợ hồi huyết mà còn là một mỹ vị nhân gian.
Cũng đã lâu lắm rồi kể từ khi đến đây, hắn chưa được ăn lấy một miếng thịt nào.
Cắn mấy miếng lương khô, cảm giác khô khốc khiến hắn mắc nghẹn. Hắn vội vàng lấy chai nước suối trong balo ra tu ừng ực.
“Khà...!”
Uống được chút nước, Thắng cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Cơ thể hắn cũng theo đó mà bắt đầu hồi phục. Tuy không nhanh chóng, nhưng có biến chuyển vẫn hơn là không.
...
Từ lúc ngất đi cho đến khi tỉnh dậy, thời gian đã trôi qua ngót nghét bốn tiếng. Nhìn lên bầu trời đang dần chuyển mình, Thắng quyết định nghỉ ngơi, dưỡng sức, chờ ngày mới đến sẽ bắt đầu do thám xung quanh.
Hiện tại, nơi hắn nghỉ ngơi chưa thực sự an toàn. Nằm trên cái chạc cây này, chẳng may trong giấc mơ lại lăn xuống đất thì đúng là toang cả một kiếp người. Thế nên, Thắng dự tính mai sẽ đi xem xét xung quanh, tìm kiếm loại gỗ nào nhỏ nhẹ mà rắn chắc để đem về gia cố lại chạc cây cho thêm an toàn.
Việc này hắn đã nghĩ từ trước rồi, nhưng vì mọi thứ ập đến liên tục khiến hắn không kịp trở tay, luôn phải chạy theo những rắc rối không mong muốn.
Nhưng bù lại, những sự việc đó lại giúp hắn tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm quý báu trong môi trường khắc nghiệt này, giúp anh nhanh chóng hòa nhập mà không còn bỡ ngỡ.
Sau khi đã ăn hết chỗ lương khô, Thắng mới bình thản nằm đó ngắm cảnh hoàng hôn.
Từ trước tới nay, hắn chưa bao giờ được thả lỏng bản thân để ngắm nhìn những khoảnh khắc tuyệt vời như thế này. Nếu có, thì cũng chỉ là trong quá khứ, khi còn đi học mà thôi. Nhưng lúc đó, hắn còn mải mê vui chơi, nào có thiết tha gì mà để ý mọi thứ xung quanh mình.
Cho đến lúc trưởng thành, bước ra đời sống mưu sinh, vô tình bị cuốn vào vòng xoáy xã hội... tranh đua hơn thua liên miên. Làm gì còn tâm tư đâu mà bình tâm ngắm cảnh? Ấy vậy mà, chỉ những ai thực sự biết trân trọng vẻ đẹp đó mới dám bỏ thời gian ra để tận hưởng chúng.
Sống ở đời, vì không dám buông bỏ tham vọng nên thân tâm mới luôn mệt mỏi, sinh bệnh, không thể tìm thấy hạnh phúc. Cứ ngỡ rằng hạnh phúc là những thứ phù phiếm cao sang, nhưng thực ra chúng luôn tồn tại ngay tại đây, trong thân tâm mỗi chúng ta. Chỉ cần dừng lại, cảm nhận và thấu hiểu là ta sẽ thấy chúng.
Lúc này, Thắng cũng vậy. Mọi áp lực từ cuộc sống hiện đại cũng từ lúc đặt chân đến đây mà biến mất. Hiện tại, hắn chỉ có một mong muốn duy nhất: được sống... chỉ đơn giản vậy thôi!
Áp lực trên vai không còn, sự mệt mỏi trong tâm cũng tan biến. Thắng nhẹ nhàng thư thái ngước nhìn bầu trời, tâm hồn thả vào đó mà bay bổng.
Cứ thế, Thắng dần đánh mất nhận thức về thời gian và không gian xung quanh. Mọi thứ trong tâm thức tự nhiên trở nên rõ ràng đến lạ. Hắn không biết là rõ ràng về điều gì, nhưng thực sự trong tâm có một cảm giác sáng suốt vô cùng.
Cùng lúc đó, trên thân cây cự sam khổng lồ cũng theo sự rung động của Thắng mà tỏa ra một luồng khí. Luồng khí này có màu xanh lá mờ nhạt, nhẹ nhàng bay tới gần Thắng. Nếu không để ý kỹ, thật sự khó mà phát hiện ra luồng khí này.
Giờ đây, Thắng như tiến nhập vào một trạng thái đốn ngộ tự nhiên khác thường. Linh khí xung quanh cũng vô thức tiến nhập vào cơ thể. Linh lực tự động vận hành chu thiên, thu nạp linh khí vào đan điền.
Và luồng khí màu xanh mà cây cự sam tỏa ra trước đó cũng theo linh khí đi vào trong thân thể Thắng. Nó đi dọc cơ thể, tiếp xúc với linh lực tự thân của Thắng. Thay vì bị chống trả như quỷ khí, chúng lại nhẹ nhàng quấn vào nhau. Linh lực tựa như thế mà đẩy lục khí này về tim.
Lục khí sau khi đến khoang tim liền ngoan ngoãn trú ngụ tại đó, hòa vào cơ năng của tim. Tất cả những điều này diễn ra mà Thắng đều không hề hay biết. Hiện tại, hắn còn đang phiêu du trong tâm thức của chính mình.
Ngước mắt nhìn lên phía trên, nơi đó có một trận gợn sóng, thi thoảng biến ảo trông giống một loại phù văn. Bất ngờ thay, Thắng vừa nhìn lại có thể thấu hiểu được nó, dù bản thân chưa từng gặp bao giờ.
Nó mang hơi thở của sự sống. Khi chạm vào, Thắng có thể cảm nhận được quá trình sinh trưởng của một gốc cây, tràn đầy sinh cơ.
Chỉ thấy luồng sức mạnh kỳ ảo này biến hóa thành một màu xanh lục, bay thẳng vào mi tâm của Thắng. Một cảm giác sảng khoái, thư sướng lan tràn khắp cơ thể. Cả cơ thể còn chưa hồi phục hoàn toàn cũng theo đó mà chuyển biến tốt đẹp.
Khi kết thúc, Thắng mới tỉnh hồn lại, ánh mắt mờ mịt nhìn về nơi xa.
Trong ký ức của Dạ Minh, thứ vừa tiến nhập cơ thể mình chính là sinh mệnh pháp tắc. Vì Dạ Minh đã từng thôn phệ nó, Thắng có thể xác định đây chín phần là một loại pháp tắc sinh mệnh. Chỉ khác là kiếp trước Dạ Minh thôn phệ, còn kiếp này Thắng tự động đốn ngộ mà thành.
Điều đáng nói nhất là hắn mới ở luyện khí kỳ, còn chưa đột phá Trúc Cơ. Theo như Tạo Giới Pháp ghi chép, hắn phải lên Trúc Cơ mới mở được không gian pháp tắc, lên Kim Đan pháp tắc thôn phệ mới xuất hiện, đến Nguyên Anh mới tự đốn ngộ loại khác cho bản thân.
Giờ đây, tự nhiên nhảy cấp, bản thân chưa đến Nguyên Anh đã tự đốn ngộ khiến Thắng có cảm giác như đang mơ. Nếu để người đời biết được, chắc chắn sẽ kinh ngạc không thôi.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.