Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 207: võ công cao cường? có bằng trên giường đấu pháp?

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa hé rạng và lính canh đang thay ca tuần tra, Thắng đã sớm tỉnh giấc. Hắn đã thao thức cả đêm, khó mà chợp mắt, chỉ muốn lập tức đến phòng người phụ nữ tên Minh.

Dù sao thì trời vẫn còn sớm, chắc hẳn cô ấy vẫn còn đang say giấc. Hơn nữa, hắn lúc này chỉ là khách trọ, được người ta cưu mang, thực không dám làm phiền.

Đứng ngồi không yên, cảm giác bứt rứt, khó chịu trong lòng, Thắng liền bước ra ngoài.

Hắn muốn đi dạo một vòng quanh đây, thả lỏng tâm trạng. Đã lâu lắm rồi hắn chưa được nhìn thấy cảnh sắc quê nhà, thực muốn một lần ngắm nhìn toàn cảnh thành phố nơi hắn sinh ra.

Thắng nào hay biết rằng, khi hắn vừa rời khỏi phòng không lâu, một gã đàn ông đã lén lút rình mò, rồi tự ý mở cửa bước vào gian phòng của hắn và Dạ Vũ.

Hoàng Thế Khang là một thanh niên trẻ khỏe, mới khoảng hai mươi tuổi, vẫn còn trong độ tuổi sung mãn, tinh khí dồi dào.

Chuyện nam nữ hắn đã nếm trải từ rất sớm. Nhớ lại ngày xưa, khi tận thế còn chưa ập tới, mới mười tuổi hắn đã cùng bạn học quần thảo trên giường. Chiến tích uy danh của hắn chính là "Khang ca loạn vũ, thương vừa rút ra gái đã dang rộng", đủ thấy dù còn nhỏ tuổi nhưng võ công cũng đã cao thâm, không phải loại xoàng xĩnh.

Tận thế ập đến, được thủ lĩnh cứu mạng, may mắn sống sót. Vì thủ lĩnh là nữ giới nên đã đặt ra đủ loại quy củ, khiến hắn suốt những năm tháng qua bị gò bó, không có chỗ phát tiết, chỉ đành lấy tay phải làm bạn đời. Bởi vậy, võ công từng lừng lẫy một thời cũng dần bị hao mòn.

Cứ tưởng như đã quên mất nhân sinh là gì, bỗng tối qua, hắn gặp được một người phụ nữ tuyệt trần, phải gọi là cực phẩm vưu vật!

Suốt cả đêm đi tuần, đầu óac hắn cứ ong ong, mơ màng. Suy nghĩ về hình ảnh vũ mị cùng dáng người nóng bỏng ấy khiến "tiểu bảo bối" của hắn chỉ thiên liên tục.

Nhưng cứ nghĩ đến cảnh cô nàng đang đầu ấp tay gối với kẻ khác, lại khiến lòng hắn sinh đố kỵ, ghen ghét.

Chính vì không cam tâm, nên vừa sáng sớm đã tới gian phòng của hai người để rình mò. Vừa hay thấy Thắng rời đi, hắn liền hí hửng âm thầm mở cửa bước vào.

Hắn tin chắc rằng, chỉ cần hắn cùng đối phương "chơi" qua một lần, với võ công cái thế của mình, cô ả sẽ tình nguyện phủ phục xuống đất làm chó cái cho hắn chơi...

Thắng đã đi xa nên không hề hay biết một kẻ đang lén lút vào phòng hắn để "chim chuột" với Dạ Vũ. Mà dù có biết, hắn cũng chẳng mấy để tâm, bởi tuy cô nàng này mang hình người khiêu gợi, nóng bỏng đấy, nhưng cứ nghĩ tới cảnh toàn thân máu me của đối phương, hắn lại cảm thấy gai hết cả người.

Hơn nữa, Dạ Hoàng cũng đã không còn tồn tại. Hỗn Độn Trùng Mẫu không có cận vệ đi cùng, ắt sẽ trở nên dâm loạn. Hơn nữa, nó cũng cần cung cấp năng lượng...

Nếu phối giống với cùng loài, chúng sẽ giữ nguyên con đực. Còn với loài khác, sau khi phối giống, chúng sẽ cắn nuốt. Như vậy vừa có thể lấp đầy cái bụng, vừa giúp con cái sinh ra mang đặc trưng của cả bố lẫn mẹ. Cũng chính điều này mà Thắng mới đề phòng, không cho cô ả một lần thưởng thức "thần long thương".

"Con mẹ nó, biết đâu chơi xong cô ả, sướng được một lần, rồi "hẹo" cả đời thì thật là quá phí!"

Thong dong trên những bậc thang bằng đá, Thắng nhàn nhã bước đi. Không khí thoáng đãng, mát lạnh của một ngày mới khiến tâm trạng hắn dịu đi phần nào.

Hôm nay hắn muốn đến chính điện của chùa, thắp vài nén nhang.

Tuy không theo đạo Phật, nhưng hắn cũng có chút niềm đam mê với Phật pháp. Khi thấy chùa, lòng không kìm được mà muốn lên thắp một nén hương.

Đi trên đường, Thắng bắt gặp rất nhiều người mặc trang phục màu đen, thân giắt đầy vũ khí, cả vũ khí nóng lẫn lạnh đều có đủ, đang đi lại tuần tra.

Những người này khi thấy Thắng đi dạo, họ tuy có chút tò mò, liếc nhìn dò xét, nhưng không ai tiến tới ngăn cản hay chặn đường. Bởi thủ lĩnh đã dặn dò, đây là quý khách của bọn họ, không được gây khó chịu hay hiềm khích. Nếu để thủ lĩnh biết, ắt sẽ trừng phạt bọn hắn.

Chính vì thế mà đám binh sĩ này không tiến tới ngăn cản Thắng, để hắn tự do đi lại, thích đi đâu thì đi... Chỉ có Thắng mới được ưu tiên như vậy, còn những người khác, muốn ra khỏi phòng còn khó, chứ đừng nói đến chuyện đi dạo!

Với tâm trạng đã khá hơn phần nào, Thắng ngày một tiến gần tới chính điện của chùa.

Chính điện Tam Bảo, hay còn được gọi là Đại Hùng Bảo Điện, nơi đây được công nhận là chính điện lớn nhất Đông Dương.

Đại Hùng Bảo Điện có diện tích lên tới bốn ngàn mét vuông. Toàn bộ công trình đa phần được dựng từ bê tông cốt thép, nhưng được phủ sơn màu vân gỗ nên vẫn mang đậm nét thuần Việt. Trên Đại Hùng Bảo Điện khắc những hoa văn tinh tế, đặc biệt là những bức tranh khổ lớn miêu tả cuộc đời của Phật Tổ Buddha.

Men theo bậc thang đi lên, Thắng đã đứng ngoài cửa chính điện.

Vì cửa không đóng, nên hắn có thể thấy rõ mồn một cảnh vật bên trong.

Lúc này, ở trung tâm chính điện đang có một người đang tung quyền. Tư thế vững chãi, quyền pháp như hổ, uy mãnh trùng thiên. Đứng ở bên ngoài, Thắng có thể cảm nhận quyền kình của đối phương liên tục phả vào mặt, bên trong còn ẩn chứa chút ý cảnh lúc ẩn lúc hiện.

Điều làm Thắng kinh ngạc là đối phương vậy mà đang luyện Nhất Nam Công.

Như phát hiện có kẻ lạ mặt đứng bên ngoài, người này liền từ từ thả chậm quyền pháp, thu tay về bên người, kết thúc bài quyền.

Lúc này Thắng mới nhìn rõ, đó chính là người phụ nữ hôm qua đã đưa bọn họ về đây.

Tâm trạng hắn lúc này có chút phấn khởi, lòng vui như nở hoa.

Đối phương vậy mà cũng biết Nhất Nam võ học! Vậy thì hay rồi, có một điểm chung sẽ dễ nói chuyện hơn.

“Chị Minh, không ngờ chị cũng biết Nhất Nam Công a!” Thắng nở một nụ cười tươi rói. Hắn đang cố gắng thể hiện nụ cười "tỏa nắng" của Đệ Tứ Uzumaki Minato, nghe nói nụ cười ấy sẽ khiến các thiếu nữ siêu lòng.

“Tôi thấy chị đánh rất tốt, quyền kình vừa đủ, không quá cứng cũng chẳng quá nhu. Nói chung là rất tốt!” Thắng gật đầu khen ngợi.

Dấn thân vào con đường võ học một thời gian, hắn có thể từ người ra quyền mà đánh giá được thực lực cùng tri thức của đối phương. Vừa rồi khi chứng kiến người phụ nữ tên Minh này luyện quyền, hắn đã phải than thở không thôi, bởi đối phương đánh quá tốt.

“Vậy sao? Tôi còn tưởng anh sẽ chê bai nó chứ...” Người phụ nữ thả chậm giọng nói, nghe có vẻ u buồn. Nhưng vì khuôn mặt đã bị che khuất nên Thắng chẳng thể nhìn rõ nét mặt mà đánh giá.

“Vậy anh tới đây có việc gì?” Người phụ nữ lại hỏi, mang theo chút hiếu kỳ nhìn về phía Thắng.

“À, chỉ là lâu ngày mới được tới chùa, lòng muốn lên kính Phật một nén nhang.” Thắng híp mắt lại cười, vẫn là nụ c��ời công nghiệp "tỏa nắng".

“Là vậy sao... Tôi còn tưởng anh tới đây là để tìm tôi chứ? Nơi đó có nhang sẵn, anh cứ lấy dùng.” Người phụ nữ lại chỉ tay về phía góc tường, nơi đó có một đống nhang mới vẫn còn trong bọc.

“Thật ra tôi cũng muốn tìm chị, nhưng sợ giờ này chị chưa tỉnh nên cũng không dám làm phiền. Thấy chùa có bức tượng Phật, lại tỏ lòng thành kính, nên tới đây thắp nén hương trước.” Thắng vừa đi, vừa nói vọng lại.

“May mà gặp chị ở đây. Đợi thắp xong nén nhang, chúng ta tâm sự một chút... có được không?” Thắng quay lại nhìn chăm chú về phía người phụ nữ.

Trước đây hắn là một kẻ nhát gái, rất sợ phụ nữ khi gần gũi. Nhưng sau khi tiếp thu những ký ức của Dạ Minh, Đạo Viên đại sư, Vi Đức và Dạ Hoàng, với hắn lúc này, phụ nữ cũng chỉ là chuyện tầm thường, chẳng có gì phải sợ.

Nghe hai chữ "tâm sự", người phụ nữ bất giác run lên. Vì Thắng đang quay người nên không hề hay biết sự dị thường của nàng, chỉ có nàng là biết, tâm nàng lúc này đang vô cùng rối loạn.

“Có một số thứ, nên để nó chìm sâu trong lòng!” Tự nhủ thầm, người phụ nữ liền lập tức thay đổi thái độ, trở lại với vẻ hài hòa như trước.

Truyen.free giữ quyền sở hữu đối với bản dịch này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free