Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 206: Ti tiện điêu dân, ngươi là muốn tới hại trẫm?

Giữa không gian tĩnh mịch, Thắng lại chìm vào trầm tư. Bên cạnh hắn, Dạ Vũ cũng chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn ra ngoài, ngắm cảnh vật nơi đây.

Chiều tà, ánh xanh biếc của bầu trời dần phai nhạt, sắc trời ảm đạm báo hiệu một ngày cũ sắp qua đi, nhường chỗ cho màn đêm vô định.

Chẳng biết đã là mấy giờ, ngoài cửa sổ, mặt trời đã lặn hẳn, thay vào đó là ánh đèn điện sáng rực từ toàn bộ khu vực chùa Ba Vàng.

Bởi vì là tận thế, toàn bộ thành phố bị vây hãm trong dịch bệnh. Chỉ còn những người may mắn sống sót cố gắng trụ lại, tụ tập sinh tồn ở một góc nào đó.

Dưới trung tâm thành phố thì không một bóng người, bởi tất cả đã biến thành zombie.

Vì vậy, thành phố này hiện đang bao trùm trong bầu không khí u ám, xám xịt, chỉ có ngọn núi nơi chùa Ba Vàng là vẫn còn rực sáng, le lói trong đêm tối.

Thắng vẫn ngồi suy tư về thế giới này, liệu có phải do mình quay về 65 triệu năm trước mà dẫn tới hiệu ứng cánh bướm, hay đây là một vũ trụ song song khác chăng...

Đang miên man suy nghĩ thì bỗng phía cánh cửa phát ra vài tiếng gõ cộc cộc, kèm theo giọng một người đàn ông.

“Khách nhân, Thủ lĩnh sai ta mang cơm đến cho hai người.”

Dạ Vũ nhìn về phía Thắng, chờ đợi mệnh lệnh từ Thần Vương. Thấy y gật đầu đồng ý, nàng mới bước ra mở cửa.

Cánh cửa cũ kỹ kẽo kẹt mở ra, Dạ Vũ bước ra khỏi phòng, nhận lấy khay cơm.

Người đàn ông đưa cơm vừa thấy dung nhan Dạ Vũ, liền tr���ng lớn đôi mắt, lộ rõ chút dục vọng trong ánh nhìn.

Dạ Vũ vốn là một mỹ nhân xinh đẹp đứng đầu toàn bộ khu căn cứ Bắc Việt, được mệnh danh là tiên nữ giáng trần, khiến bao chàng trai phải si mê, say đắm.

Vì thế, khi chứng kiến mỹ nhân này, tên đưa cơm không kìm lòng được mà nảy sinh dục vọng trong lòng. Trong thời tận thế, việc liên tục đấu tranh sinh tồn khiến họ dần xa cách phụ nữ. Thêm vào đó, thủ lĩnh của họ lại là nữ nhân, nên quy tắc về giới tính cực kỳ nghiêm ngặt, khiến họ gần như không có cơ hội gần gũi phụ nữ. Vậy nên, việc nảy sinh dục vọng khi thấy Dạ Vũ cũng chẳng có gì đáng trách.

Chỉ là, tội nghiệp cho gã đàn ông này...

“Em cảm ơn, anh... khổ cực rồi.” Dạ Vũ nhỏ giọng, ngọt ngào đến tan chảy, đưa bàn tay trắng muốt tinh xảo khẽ vuốt ve, mơn trớn lên đôi bàn tay thô ráp của gã đàn ông, khiến tim hắn đập liên hồi, như một khẩu súng Gatling liên tục xả đạn.

Đôi mắt hút hồn của Dạ Vũ chớp chớp nhìn vào mắt gã đàn ông, nháy mắt như đang gạ tình khiến đối phương bất giác rùng mình.

Đạt được mục đích, Dạ Vũ cầm khay cơm bước vào trong, không quên liếc mắt đưa tình, trao cho gã đàn ông này một cái nhìn mị hoặc, khiến y chảy nước dãi lênh láng trên sàn.

Mãi một lúc sau, gã mới tỉnh hồn, nhìn xuống đũng quần, gã thấy nó đã ướt từ lúc nào. Thi thoảng còn thoang thoảng mùi ngai ngái, khiến gã đỏ mặt, vội vàng chạy về phòng thay đồ.

Đây là lần đầu tiên trong đời, gã có cảm xúc mãnh liệt đến vậy. Chưa kịp lăn ga giường mà đã phun tinh khí đầy quần. Nếu để đồng bọn phát hiện, chắc gã sẽ xấu hổ mà đâm đầu vào gối chết mất.

Nhưng mà, nghĩ lại cảnh người phụ nữ vừa rồi, gã lại càng cảm thấy rạo rực trong người. Khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, đôi môi nhỏ nhắn phớt hồng ấy, chỉ cần được mơn trớn thôi, gã cũng đã mãn nguyện rồi... Đó là chưa kể đến đôi bồng đào phía trước của nàng ta, chúng vừa to lớn vừa bóng bẩy. Dù chỉ có thể chiêm ngưỡng qua khe áo, gã vẫn có thể tưởng tượng chúng là vưu vật đến mức nào, đúng là siêu phẩm của siêu phẩm.

Càng nghĩ, gã càng cảm thấy kích thích, tiểu đệ bên dưới đang nằm im bất giác cương cứng, khiến gã phải ra nhà vệ sinh "giải quyết" trước, rồi mới đi tuần.

Trong gian phòng sáng trưng, Thắng ngồi đối diện với Dạ Vũ, cả hai lúc này đang dùng bữa.

“Thần Vương, ngài có kế hoạch gì chưa?” Dạ Vũ mị hoặc hỏi Thắng, như muốn bắt chuyện.

“Hiện tại thì chưa, chúng ta cứ tạm thời ở lại đây đã. Mai ta sẽ tìm người phụ nữ kia hỏi xem tình hình thế nào. Cô ta biết rõ ta như vậy hẳn là có được thông tin từ người bên cạnh ta.”

“Sẽ có hai trường hợp xảy ra ở đây. Một là, cô ta biết thông tin từ người nhà của ta, nhưng trường hợp này có vẻ không hợp lý, bởi cha mẹ ta không hề biết ta sẽ xuyên thời gian và có mặt tại rừng quốc gia Yên Tử.”

“Còn trường hợp thứ hai, cô ta có nói về một con tàu bỗng xuất hiện tại Uông Bí, và gây ra một vụ bùng nổ virus. Ta nghi khả năng có liên quan đến thằng cu Hoàng!”

Thắng hơi híp mắt lại, đưa ra những phán đoán của mình, bởi từ chiều tới giờ, hắn chỉ nghĩ được đến vậy.

“Ngài đang suy đoán tên đồ đệ của Bạo Vương ca là kẻ gây ra chuyện này?” Dạ Vũ lần này nghiêm túc hẳn, nàng thu lại vẻ đùa nghịch ban nãy, chú tâm cùng Thắng phân tích sự tình.

Hoàng chính là nguyên nhân giúp nàng tìm được Tân Thần Vương, nên nàng nhớ kỹ tên nhóc này.

“Đúng vậy, để chắc chắn hơn, ngày mai ta sẽ hỏi kỹ cô gái đó. Bởi trên mỗi con tàu của chúng ta, đều khắc ngày tháng, đúng không?” Thắng quay sang hỏi Dạ Vũ.

Hắn nhớ, chiếc phi thuyền này đã được Dạ Vũ khắc dòng chữ MZ-VN 2023, vậy chiếc kia cũng phải được đánh dấu khác chứ.

“Có, thưa Đại Vương, ta khắc lên đó là MZ-VN 2223, năm xuất phát của tên nhóc đó!” Dạ Vũ gật đầu.

“Vậy thì tốt quá, ngày mai chúng ta chỉ cần hỏi người phụ nữ xem, chiếc phi thuyền kia có phải tên như vậy không là được! Nếu cùng tên với chiếc phi thuyền của thằng nhóc, thì hẳn là nó đã tới đây thật!”

Thắng vui vẻ, coi như tạm thời tìm ra lời giải đáp cho chính mình. Lúc này hắn mới thoải mái hơn, ăn cơm cũng ngon miệng hơn.

Main: Mẹ cha thằng tác, chơi bố cục vừa vừa thôi cho tao dễ suy luận, chơi như vậy tao thật là đau đầu!

Tác: Ta cũng đau đầu đây! Muốn viết bố cục cho ngươi liên tục cà tưng, nhảy loạn xạ, cho ngươi không được yên mới vui!

Main: ...

Chẳng mấy chốc, Thắng đã xơi hết sạch cơm, không còn một hạt nào, khiến hắn vẫn còn thòm thèm.

Khi còn ở tiểu thế giới, hắn được ăn biết bao thức ăn! Nhưng không hiểu vì sao, tiểu thế giới lại bị phong bế toàn bộ, khiến hắn không thể điều động sức mạnh. Hiện tại muốn ăn cũng không thể vào tiểu thế giới lấy đồ, khiến Thắng chỉ muốn khóc.

Ăn nhiều đã thành thói quen, hiện tại chỉ hai bát cơm trắng cùng một chút thịt thực sự khiến Thắng chẳng đã cái miệng, cảm giác bụng vẫn còn trống rỗng.

Nhưng biết làm sao bây giờ, kho thực phẩm không thể lấy ra được, thức ăn bây giờ là đang ăn bám người khác, hắn thực sự không dám đòi hỏi đối phương. Chỉ có thể buồn bực bò lên giường, tìm đến giấc ngủ để quên đi nỗi sầu muộn trong dạ dày.

Dạ Vũ thấy Thần Vương leo lên giường liền lập tức thoát y, vũ mị trèo lên người Thắng, định giúp Thần Vương hưởng lạc nhân sinh.

Lúc đầu, tiểu bảo bối của Thắng đã biểu tình, định giương cung bạt kiếm, giương cao lá cờ quyết chiến mà lao lên, nhưng kịp thời bị Thắng tóm lại, buộc phải kiềm chế.

Con mẹ nó, đối phương đường đường là một con mẫu trùng, cái “lỗ” kia đã từng cùng Dạ Hoàng “chơi” qua, dù hắn có ăn tạp đến mấy, nhưng không thể bắt mèo ăn cứt được!

Trong khi đó, Thượng Phương Bảo Kiếm, Uy Mãnh Thần Long Thương của hắn là tạo vật do cha mẹ mất công tạo ra, hắn không thể để một con mẫu trùng dẫm đạp lên được. Vậy nên, khi Dạ Vũ vừa nằm đè lên người Thắng, liền bị y một cước đá bay ra ngoài, kèm theo tiếng quát lớn.

“Ti tiện điêu dân, ngươi muốn hại trẫm sao?”

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mọi quyền sở hữu đều thuộc về trang web này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free