Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 205: Đỗ Hoàng thiên nhân

“Hừ, Dạ Xoa Đen, ngươi muốn chết sao?” Người đàn ông gầm lên, giáng một đòn về phía người phụ nữ.

“Hừ, Đỗ Phong. Ta sẽ không để hai người bọn họ rơi vào tay ngươi đâu!” Người phụ nữ kiên quyết nghiến răng chống đỡ.

“Ha ha ha, nhưng ngươi không thể ngăn cản ta đâu! Ngươi nên nhớ, ta mạnh hơn ngươi rất nhiều!” Người đàn ông cười ha hả rồi liên tục ra đòn t���n công.

Hai người đánh tới đánh lui, sức mạnh kinh hoàng làm con tàu thời gian của Thắng tan nát thành từng mảnh.

Cuộc chiến kéo dài không quá lâu, chỉ sau vài lần ra đòn, người đàn ông đã thành công đè người phụ nữ xuống đất, một tay bóp chặt cổ nàng khiến mặt nàng đỏ gay như gấc.

“Ta đã nói rồi, ngươi không phải là đối thủ của ta! Trước đây ta thua ngươi chỉ vì bị mất sức mạnh, giờ đã phục hồi... ngươi nghĩ còn có thể thắng ta sao?” Người đàn ông bóp cổ người phụ nữ, nhấc bổng nàng lên cao, dùng ánh mắt tràn đầy khinh thị mà nhìn.

Dù đã bị tóm gọn trong lòng bàn tay, người phụ nữ vẫn kiên trì nghiến răng mắng.

“Tên khốn kiếp nhà ngươi! Đỗ Phong, mọi bí mật của ngươi, ta đều nắm rõ trong lòng bàn tay! Vậy nên, muốn giết... thì giết đi!”

“Ha ha vậy sao? Nếu giờ ta chán chê ngươi, rồi vứt cho đám đàn em thay phiên nhau đùa giỡn, liệu ngươi còn mạnh miệng được nữa không!” Người đàn ông nở nụ cười lạnh.

Nghe vậy, người phụ nữ giận tím mặt, nhưng không tài nào phản kháng nổi, bởi nàng đã bị đối phương trấn áp hoàn toàn, không thể cựa quậy.

“A, ha... Suốt mấy năm đối đầu, ta vẫn chưa được diện kiến dung nhan của ngươi! Để xem mặt mũi ngươi xinh đẹp đến mức nào! Nếu thật sự có sắc đẹp, ta không ngại chơi đùa thêm một chút, rồi sau đó mới ném cho lũ đàn em!”

Nói rồi người đàn ông liền cởi mặt nạ của người phụ nữ ra, để lộ một khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng nõn nà cùng đôi má lúm đồng tiền.

“Minh... Minh Nguyệt? Tại... tại sao lại là em? Chẳng lẽ người phụ nữ năm đó là em?” Người đàn ông kinh ngạc, sợ hãi thả người phụ nữ xuống, không dám tin nhìn về phía khuôn mặt quen thuộc này.

Minh Nguyệt vừa được thả xuống đất đã lập tức ho sặc sụa, phải đợi đến khi lấy lại bình tĩnh, nàng mới nhặt chiếc mặt nạ lên che đi khuôn mặt xinh đẹp của mình.

“Chúng ta tuy có chung mục đích, nhưng tôi không tin vào những gì anh làm là đúng đắn! Chỉ có quay về quá khứ, tôi mới có thể cứu được chị ấy!”

“Em đừng tự lừa dối mình nữa, dù em có làm gì cũng không thể thay đổi dòng chảy lịch sử. Chỉ có để hắn ở lại đây, cô ấy mới có thể sống!” Người đàn ông đứng phía sau, một mực khuyên bảo người phụ nữ.

“Tôi không làm được, thì tôi của tương lai sẽ làm được!”

Nói rồi, người phụ nữ không tiếp tục đôi co nữa mà quay lưng rời đi, bỏ mặc người đàn ông đứng đó một mình trong bất lực.

Khi bóng dáng người phụ nữ đã khuất dạng, người đàn ông mới ngẩng đầu hướng lên trời cao gọi.

“Thiên Đạo!”

“Có ta, thưa ngài!!!” Hư Không hóa thành một thiếu niên, lơ lửng giữa không trung.

“Thiên Đạo, vài ngày nữa ngươi hãy liên hệ với hắn! Nói cho hắn biết, muốn lấy lại sức mạnh thì phải đốn ngộ Pháp Tắc Thời Gian Tối Thượng, mà muốn đốn ngộ được thì phải tự mình chạm vào những vật phẩm từng lưu dấu trong dòng chảy thời gian.”

Sau đó, người đàn ông chỉ tay về phía đống sắt vụn cách đó không xa, rồi lại hướng Thiên Đạo nói tiếp.

“Những vật phẩm này đều từng tiếp xúc với dòng chảy thời gian, chúng còn vương lại vài tia Pháp Tắc Thời Gian. Hãy nói với hắn, muốn phục hồi thì đến đây mà l��y chúng!”

“Vâng, ta sẽ chuyển lời!” Thiên Đạo gật đầu, sau đó hóa hình biến mất không dấu vết.

Chỉ còn lại người đàn ông ngơ ngác, miệng lẩm bẩm.

“Minh Ngọc, ta xin lỗi... lúc ấy, ta nào biết cô ấy chính là Minh Nguyệt...”

...

Chùa Ba Vàng là một ngôi chùa khá có tiếng, tuy không lớn và lẫy lừng như Yên Tử, nhưng xét về một khía cạnh nào đó, nơi đây vẫn là một địa điểm đáng gờm ở miền Bắc. Quanh năm, Chùa Ba Vàng luôn tấp nập, dòng người hành hương đông nghịt.

Thế nhưng lúc này, trong chùa không còn tiếng gõ mõ, tụng kinh như xưa. Thay vào đó là sự trầm mặc đáng sợ. Khắp nơi, vài ba người mặc đồ đen, trang bị vũ khí đầy đủ, tuần tra vòng quanh.

Ngồi trong một gian phòng của chùa, Thắng vẫn còn ngẩn ngơ.

Trên đường đi vừa rồi, hắn đã tận mắt chứng kiến khung cảnh tan hoang xung quanh. Mọi thứ như rơi vào tận thế, cả thành phố chìm trong sự im lặng chết chóc. Thi thoảng, hắn còn thấy vài con zombie – đúng vậy, những xác sống chỉ xuất hiện trên phim ảnh. Sự hiện diện của chúng ở đây khiến Thắng bắt đầu nghi ngờ về thế giới này.

Giữa lúc đang trầm tư, ngẩn ngơ, tiếng gõ cửa cộc cộc bỗng vang lên.

Ngẩng đầu lên, hắn thấy cánh cửa đã mở. Bước vào là người phụ nữ đã giúp bọn họ thoát khỏi người đàn ông lạ mặt ban nãy.

“Thế giới này là sao? Cô là ai? Sao lại biết bọn tôi?” Thắng bừng tỉnh khỏi sự mơ hồ, lập tức dồn dập đặt câu hỏi cho người phụ nữ.

Hiện tại, mục đích chính của hắn khi quay về là để gặp gia đình. Thế nhưng, cảnh tượng nhân loại đã biến thành những xác sống không hồn khiến Thắng không thể tin vào mắt mình.

Người phụ nữ bí ẩn kia vẫn giữ nguyên chiếc mặt nạ trên mặt, không hề có ý định tiết lộ thân phận cho Thắng.

Nàng ta đối diện Thắng mà ngồi xuống, khiến Dạ Vũ đứng bên cạnh lập tức trừng mắt nhìn. Chỉ cần cô ả lộ chút nguy hiểm, Dạ Vũ sẽ ngay lập tức ra tay bảo vệ Thần Vương.

Người phụ nữ thần bí chẳng thèm để ý đến thái độ của Dạ Vũ, nàng ta quay sang Thắng nói.

“Tên của tôi, tôi xin phép không tiết lộ, bởi thời gian sau này sẽ thay tôi trả lời cho anh. Còn về thế giới này, tôi sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện cũ, chuyện xảy ra từ chục năm trước...”

Năm 2012, dựa theo lời tiên tri của Maya, toàn bộ nhân loại sẽ rơi vào diệt vong.

Khi ấy, toàn bộ nhân loại sợ hãi nấp trong nhà, chờ đợi tận thế giáng xuống.

Nhưng thay vì tận thế xuất hiện, người ta lại bất ngờ phát hiện một con tàu kỳ lạ ở Việt Nam, ngay trong công viên thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh.

Lời cổ nhân nói "thất phu vô tội, hoài bích có tội" quả không sai chút nào.

Khi ấy, internet cũng đã khá phát triển. Bởi vậy, ngay khi con tàu này vừa xuất hiện, nó lập tức bị cả thế giới biết đến, gây chấn động toàn bộ nhân loại lúc bấy giờ. Các cường quốc lớn cũng nhân cơ hội này muốn "ban phát dân chủ" cho Việt Nam.

Nhưng may mắn thay, chính quyền đã vô cùng quyết đoán, lập tức "ném" khối khoai nóng bỏng này sang cho Trung Quốc, khiến các cường quốc thay đổi mũi nhọn, chĩa về phía nước này với lý do:

Vi���t Nam dân chủ cộng hòa, nhân dân ấm no hạnh phúc, không cần phải can thiệp. Trong khi đó, người dân Trung Quốc quanh năm bị đàn áp, cần phải được giải phóng khỏi giới cầm quyền.

Trung Quốc biết rõ mình đang bị các nước chĩa mũi nhọn, nhưng lại bị lòng tham vô đáy che mắt. Bất chấp sự gào thét của các nước đế quốc khác, chúng mang con tàu thời gian ra mổ xẻ, và từ bên trong, tìm thấy một loại virus cực mạnh.

Trong khi đang nghiên cứu, chiến tranh thế giới nổ ra. Toàn bộ các nước đế quốc đều lao vào xâu xé. Cuối cùng, trong lúc bất cẩn, bọn họ đã phá hủy tòa căn cứ nghiên cứu loại virus kia, khiến chúng theo xung kích mà phát tán ra ngoài.

Những người lính sau khi bị nhiễm virus mà không hề hay biết, đã mang theo chiến lợi phẩm về nước. Đến năm 2013, dịch bệnh mới bùng phát, khiến toàn bộ bọn họ biến thành xác sống đi ăn thịt người. Nhiều loài động vật cũng theo đó mà biến dị, phản tổ thành những hung thú mạnh mẽ. Cứ thế, toàn bộ thế giới đều bước vào thời kỳ tận thế.

Chỉ có Việt Nam khi đó không tham gia vào cuộc chiến, n��n vẫn được an toàn.

Tuy nhiên, vì giáp ranh với Trung Quốc, chẳng bao lâu sau, lũ xác sống cũng tràn vào biên giới. Dần dần, toàn bộ vùng phía Bắc bị bao trùm bởi dịch bệnh, quân đội thất thủ, buộc phải rút về miền Nam.

Họ đã mang theo một lượng lớn người dân kịp thời sơ tán, còn những người không kịp được cứu thì đành ở lại, tự mình cầu sinh trong thời khắc tận thế cùng cực này.

May mắn thay, các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng loại virus này không hoàn toàn độc hại. Chỉ cần kết hợp với việc luyện khí, thiền định yoga hoặc nội gia quyền, người ta đều có thể từ đó thu được sức mạnh.

Trong mười năm ấy, cũng bắt đầu xuất hiện nhiều kỳ bảo và vũ khí từ các nền văn minh xa xưa. Từ đó, những người chiếm được cơ duyên đều trở thành các thủ lĩnh, thống trị một lãnh thổ riêng.

“Người mà các ngươi vừa gặp sở hữu một tòa thành trì có thể bay trên trời, hắn được mệnh danh là Đỗ Hoàng Thiên Nhân!” Người phụ nữ bí ẩn hướng Thắng tiết lộ chút thông tin.

“Đỗ Hoàng Thiên Nhân? Hừ, chỉ cần ta phục hồi, dù là Ngọc Hoàng Đại Đế cũng phải khiếp sợ!” Thắng hừ lạnh bất phục.

Nếu không phải vì tiểu thế giới không thể câu thông, bọn người này còn lâu mới có thể động vào được hắn.

Bên ngoài trời đã tối muộn, người phụ nữ bí ẩn kia liền đứng dậy cáo từ, bước ra cửa. Trước khi rời đi, nàng còn để lại cho Thắng một câu nói.

“Ta là chủ nhân nơi này, có việc gì cứ đến tìm ta! Còn nữa... ngươi có thể gọi ta là Minh, thế là đủ rồi. Giờ thì ta đi trước, để các ngươi có không gian riêng!”

Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free