Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 202: Dòng chảy lịch sử (1)

Thấm thoắt, một tháng đã trôi qua. Thời gian vẫn cứ thế trôi đi, không chờ đợi một ai.

Thắng, Tiểu Thử cùng Cốt Toại đã trải qua một hành trình dài, vượt qua những dãy đồi núi trập trùng, băng sông lội suối để trở về nơi mà hắn lần đầu đặt chân đến. Cũng chính tại nơi đây, hắn đã rơi xuống tận đáy xã hội rồi lại vươn lên đến đỉnh cao của nhân sinh.

Nhìn thành phố uy nghiêm, hùng vĩ, khí thế ngất trời xộc thẳng vào mặt, Thắng không khỏi dâng lên niềm tự hào.

Nếu hàng triệu năm về sau, các nhà khoa học có thể tìm thấy tàn tích lịch sử, chứng minh rằng thời cổ đại đã từng tồn tại một nền văn minh tiên tiến vượt bậc, thì hắn chắc chắn sẽ không ngần ngại mà công bố bí mật trong lòng với thiên hạ.

"Thấy ghê chưa? Nền văn minh này là do ta sáng tạo ra đó. Các ngươi còn không mau hướng thần minh cúi đầu thành khẩn đi, nếu ta vui, có khi ta còn ban cho vài ba công nghệ tiên tiến để nghiên cứu nữa chứ..."

Mới nghĩ thôi, đã khiến Thắng phấn khích trong lòng rồi.

"Nơi này... thật đẹp đẽ..." Cốt Toại đứng bên cạnh, không nhịn được mà thốt lên một lời khen ngợi.

Một kẻ quanh năm suốt tháng ẩn mình trong Cốt giới, chưa bao giờ được chứng kiến những khung cảnh đồ sộ, ngăn nắp, gọn gàng như thế này. Thứ hắn thường thấy chỉ là những bộ xương khô chất đống, bừa bãi tứ tung. Bởi vậy, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Cốt Toại liền kinh ngạc, không giấu nổi cảm xúc mà bu��ng lời ca ngợi.

"Đi thôi, chúng ta đến Đại Thụ Giới chào hỏi một tiếng!" Thắng lúc này đã hoàn toàn khỏi cơn đau nhức, búi trĩ cũng đã lành lặn, không còn khốn khổ như trước nên đã có thể vui vẻ an tọa trên lưng Tiểu Thử.

Một đường mang theo Thắng, Tiểu Thử xuyên qua những cung đường uốn lượn, quanh co tiến về phía Đại Thụ Giới.

Trên đường đi, rất nhiều người đổ dồn ánh nhìn vào ba người bọn họ, hẳn là vì sự kỳ lạ của Cốt Toại.

Những người ở đây chắc hẳn là thế hệ sau, hoặc lớp trẻ, nên cũng không có ai nhận ra Đạo Tổ mà kính chào.

Như vậy cũng tốt, an nhiên tự tại đi đường, tâm trạng vẫn thoải mái hơn khi phải chứng kiến toàn bộ thành phố vì mình mà quỳ rạp cung kính. Như thế, khó lòng giữ được sự riêng tư thoải mái.

"Cha!"

"Ông!"

"Cụ!"

"Là tổ tiên chúng ta sao?"

Vừa đi tới một mảnh đất nhỏ, cách Đại Thụ Giới vài trăm mét, bỗng từ trong hang chui ra một đám người lớn nhỏ. Tất cả bọn chúng đều có răng hô, ria mép, vừa nhìn là biết đều là thú hóa hình người.

Bọn chúng nhanh ch��ng lao tới, vây quanh Tiểu Thử mà hô hào.

"Các ngươi là ai?" Tiểu Thử ngơ ngác nhìn quanh, vô thức hỏi lại.

"Cha, con là Tiểu Mạnh đây, còn đây là con của con... cháu của con... chắt của con... tất cả đều là con cháu của người nha!" Một thanh niên chạc tuổi đôi mươi, răng hô mũi lõ, lún phún vài sợi râu dài trên mép nhanh nhảu trả lời.

"Là con trai của ta ư! Lại đây nào, cho ta ôm một cái!" Tiểu Thử xúc động, vội hất văng Thắng ra, quay người hóa hình lao tới ôm đám con cháu này.

Nhìn cả nhà Tiểu Thử sum vầy, Thắng thật sự không muốn làm kẻ phản diện, đành để Tiểu Thử ở lại tâm sự với gia đình. Hắn sợ rằng sau khi rời đi tiến về tương lai xa xôi, Tiểu Thử sẽ không thể gặp lại gia đình lần nào nữa.

Để lại Tiểu Thử, Thắng cùng Cốt Toại đi tới trung tâm, nơi Đại Thụ Giới tọa lạc.

"Anh bạn, lâu lắm rồi không gặp!" Thắng mỉm cười hướng cây cự sam khổng lồ trước mặt chào hỏi.

Thân cây đang bất động bỗng bất ngờ xoay mình, di chuyển thân phát ra những tiếng răng rắc. Phía trên thân cũng bắt đầu hiển lộ ra một khuôn mặt người già dặn, phần miệng nhấp nhô, phát ra âm thanh bập bẹ.

"Đại nhân đã về. Tiểu Thụ chào ngài..."

Mới ngày nào còn là một gốc cây trăm mét tầm thường, hiện tại đã trở thành một đại thụ chính hiệu. Điều đó khiến Thắng nhìn mà chỉ biết than thở, cuộc đời nhân sinh, thật nhanh chóng đổi thay.

Sau khi nán lại tâm sự với Đại Thụ Giới được vài phút, Dạ Vũ đã mang theo xe tới đón ba người Thắng rời đi, để lại những đứa con của Tiểu Thử cùng một cây đại thụ vẫn còn đang lưu luyến không rời ở phía sau.

Ngồi trong xe, Thắng cùng Dạ Vũ trò chuyện đôi ba câu, hỏi han tình hình về Hoàng cùng Bạo Vương của mấy ngày trước. Sau đó, hắn thấy chán nên nhắm mắt dưỡng thần, chỉ còn Dạ Vũ cùng Cốt Toại tâm sự.

Điều làm Thắng kinh ngạc đó là câu chuyện mà Dạ Vũ cùng Cốt Toại kể lại. Đó là những cố sự về Di vực hàng triệu năm trước, những diễn biến lịch sử đầy biến động.

Theo những gì được ghi chép trong bí điển của Trùng tộc từ hàng triệu năm về trước, tuy đã bị thiêu rụi đi phần nhiều nhưng những thông tin chính vào thời đó vẫn còn được lưu giữ.

Khi đó, Di vực có ba chủng tộc mạnh nhất bấy giờ là Ma, Cốt và Trùng.

Sau đó, vì lý do gì không rõ, Trùng tộc cùng Ma tộc đã tiến đánh Cốt tộc. Khi ấy, Cốt tộc bị đánh cho tan tác, không biết từ đâu chui ra một tộc mới là Quỷ tộc. Quỷ tộc cùng Cốt tộc sánh vai, vậy là một giới nay có bốn tộc ngang hàng.

Sau này, Trùng tộc rút lui, trở về vị thế trung lập. Cốt tộc thì đổi tên thành Hồn tộc, cũng theo chân Trùng tộc quy ẩn. Chỉ còn Quỷ Ma hai tộc là đối chiến với nhau qua hàng ngàn, hàng triệu năm.

Nghe vậy, Thắng liền liên tưởng tới đôi phu phụ Quỷ Ma kia. Không lẽ những việc này là do bọn họ làm ra? Nếu thực vậy, cũng thật không tệ.

Chỉ là đến hàng triệu năm sau, khi Tân Thần Vương Dạ Minh xuất hiện, Quỷ tộc lại cùng Ma tộc liên minh, đánh tan hai đại tộc Hồn cùng Trùng. Điều này dẫn tới Hồn tộc khi đó hoàn toàn bị diệt vong, chỉ còn Trùng tộc may mắn thoát nạn.

Chính điều này cũng làm Thắng khó hiểu. Mệnh lệnh hắn đã ban ra rõ ràng là Quỷ tộc cùng Cốt tộc song phương cùng tồn tại, bảo vệ lẫn nhau, vậy mà Quỷ tộc lại liên kết với địch nhân, tiêu diệt Cốt tộc. Thật khiến Thắng không thể lý giải.

Để tránh dòng chảy này diễn ra, hắn cần phải dặn dò, giao phó cho bọn chúng.

Vì không thể trực tiếp dùng tâm linh tương thông với hai người Quỷ Ma, bởi hắn không có điểm liên kết cũng nh�� không cùng chung không gian, nên Thắng chỉ có thể thông qua Huyết lệnh chi tế, tức tấm da thú truyền chỉ lệnh cho Cốt Vương.

"Cốt Vương!" Thắng đánh thần hồn vào tấm da thú, kêu gọi Cốt Vương.

"Thần Vương, ngài gọi ta là có chuyện gì?" Cốt Vương có chút bất ngờ khi thấy Thần Vương chủ động tìm mình.

"Ngươi truyền lệnh xuống cho tộc nhân, vào hàng triệu năm sau, sẽ có một Tân Thần Vương tên Dạ Minh xuất hiện. Cần phải cố gắng bảo vệ hắn, đừng để Ma tộc tóm được. Truyền lại thông tin này cho cả Quỷ tộc biết đi! Nhớ, dặn chúng đừng làm loạn!"

Thắng ban ra một loạt chỉ lệnh, rồi lập tức cất tấm da thú đi, quay trở lại thực tại.

Tại Cốt giới lúc này.

Trong một cung điện nguy nga nhưng lại mang chút hắc ám, xung quanh đều là xương cốt chất đầy. Trên trần nhà, những tia sáng lục sắc bồng bềnh, nhè nhẹ phát quang, thoát ẩn thoát hiện. Tại trung tâm, có một thân ảnh toàn thân xương cốt đang sừng sững ngự tọa.

Nếu Thắng ở đây sẽ ngay lập tức nhận ra, đối phương chính là Cốt Vương.

"Người đâu!" Cốt Vương lớn tiếng hô gọi.

"Thưa Vương, có mạt tướng!" Một tên Cốt Hoàng thân xương trắng hếu, lạch cạch đi vào, quỳ xuống trước Cốt Vương.

"Mau đi thông báo cho Quỷ tộc biết, Thần Vương vừa ban lệnh rằng sau triệu năm sẽ có một Tân Thần Vương xuất hiện, cần phải bảo vệ thật cẩn thận. Và nhớ kỹ, không được làm loạn!"

Ngồi trên cao, Cốt Vương uy phong lẫm liệt, phán một câu rồi cho người lui xuống.

Tên Cốt Hoàng này không chút chậm trễ, lập tức hướng về phía Quỷ tộc mà đi tới truyền đạt ý chỉ.

Vì cấp bậc của Quỷ tộc quá thấp, ngàn vạn tên cũng chỉ ở cấp Quân, lác đác vài tên cấp Vương, đứng đầu lại chỉ là cấp Hoàng nên tên Cốt Hoàng nảy sinh ý khinh thường.

Vừa tới đại bản doanh của Quỷ tộc, liền hách dịch hô lớn.

"Các ngươi vào gọi chủ tử ra đây, chuẩn bị tiếp nhận ý chỉ của Cốt Vương bệ hạ!"

Mọi quyền lợi của bản văn này được bảo hộ bởi truyen.free, nơi mà trí tưởng tượng được bay bổng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free