(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 201: Trĩ hỗn hợp!
Sau khi tắt cuộc gọi video, Thắng liền rên rỉ càng lớn hơn, hét lớn về phía Tiểu Thử. “Mẹ nó chứ, không chậm lại một chút được hay sao? Ta sắp lòi búi trĩ rồi!” “Đại Vương à, nếu ngươi thích thì nhảy xuống tự chạy bộ đi! Giờ mà giảm tốc độ, nhỡ đâu con hung thú phía sau đuổi kịp thì sao!” Tiểu Thử vừa chạy bán sống bán chết, vừa gào thét với Thắng.
Phía sau hai người lúc này là một con hung thú khổng lồ, không rõ là loài khủng long gì, nhưng sức mạnh của nó khá là khủng bố, toàn thân toát ra khí tức Giới Tọa Viên Mãn. “Nhưng ta bị trĩ mà!” Thắng khóc không ra nước mắt mà gào lên với Tiểu Thử. Nếu biết trước thế này, hắn sẽ không tin lời Tiểu Thử. Càng nghĩ, hắn càng cảm thấy mình thật đen đủi!
Chuyện là... một tuần trước, ở phía bắc bán cầu, nơi nằm giáp ranh giữa Bắc Mỹ và Á-Âu, nay là Bắc Cực. Sau khi tạm biệt nhóm Yêu tộc đi lên phía bắc, vượt qua Bắc Mỹ tiến vào mảnh lục địa này, tại đây, Tiểu Thử lại đánh hơi thấy bảo vật. Vì đều tham lam bảo vật như nhau nên Thắng ngay lập tức đồng ý, cho phép Tiểu Thử tiến đến đó tìm kiếm tài nguyên. Bất ngờ tại đây, hắn lại phát hiện một loại cây giống lá ngón. Theo kiến thức của bản thân, hắn không tin thời đại này, lại còn có lá ngón mọc ở Bắc Cực, nên đã ăn thử vài lá. Cả đêm không hề hấn gì, ngược lại toàn thân còn thấy khỏe khoắn. Không những vậy, loại lá này ăn rất ngon nên hắn đã thu một lượng lớn để ăn dần. Suốt một tuần trời ăn, cuối cùng đến ngày thứ bảy, tác dụng của loại lá này mới phát tác, khiến hắn liên tục bị tiêu chảy, són liên hồi, cả ngày chỉ chầu chực trong bụi rậm, khiến hậu môn bị tổn thương nghiêm trọng, dẫn đến trĩ nặng.
Tưởng cơ thể bá đạo sẽ tự lành, nhưng không. Sau nhiều lần đi ngoài ra nước, rồi ra máu, hắn đã bị lòi trĩ. Như vậy cũng không có gì đáng nói, khốn nạn hơn cả là Tiểu Thử vì ham đào báu, dẫn theo Thắng với cái mông đau nhức chui vào một hang động lớn để trộm đồ, cuối cùng bị đối phương phát hiện, đuổi theo truy sát. Ban đầu Thắng cũng định thả Cốt Toại ra để dọa, nhưng không hiểu sao con quái vật này lại càng hung ác, hưng phấn tột độ, đẩy nhanh tốc độ truy đuổi. Không còn cách nào khác, Thắng đành thu Cốt Toại vào tiểu không gian, nhảy lên lưng Tiểu Thử mà chạy thục mạng ra ngoài. Vì bộ quần áo tương lai quá bó sát, lại ảnh hưởng đến việc đại tiện nên Thắng đã cất nó đi từ trước, tránh trường hợp khẩn cấp mà làm bẩn quần. Bởi vậy lúc này hắn mới trần như nhộng, chỉ lót tạm tấm da thú lên lưng Tiểu Thử mà thôi... Nhưng không vì vậy mà cơn đau ở hậu môn suy giảm, chúng vẫn co thắt lại theo từng cú xóc nảy từ Tiểu Thử mỗi khi di chuyển.
Vì không thể quay người lại phía sau nhìn, Thắng liền lấy đồng hồ trí năng từ trên bộ đồ ra, đưa lên tay, định dùng nó làm camera nhìn phía sau để xem tình hình. Bởi lẽ, Thiên Nhãn Thông phải dùng qua con ngươi, mà nó chỉ giúp phóng đại và nhìn xuyên vật chất chứ không thể nhìn 360 độ, nên Thắng mới phải dùng đến đồng hồ trí năng. Vừa hay, hắn thấy thông báo từ nhóm Dạ Vũ. Để mọi người không quá lo lắng, hắn đã gọi cuộc gọi video để họ yên tâm. Vừa hay thấy cửa hang trước mặt chỉ cách khoảng trăm mét, hắn liền kích động hô sắp ra. Khiến nhóm Dạ Vũ cứ thế hiểu lầm. Lúc này đang đối mặt với sinh tử, hắn cũng chẳng quan tâm nhiều đến mấy cái danh dự hão huyền đó, nên cũng không quan tâm nhóm Dạ Vũ nghĩ gì. Hắn chỉ nhanh chóng nói xong mấy việc quan trọng rồi cúp máy. “Mẹ nó, chậm lại đi! Ta sắp lòi búi trĩ rồi! Moá nó!!!” Càng ngày, tốc độ của Tiểu Thử càng cao, độ xóc nảy giữa mông Thắng và lưng Tiểu Thử ngày càng mạnh, khiến búi trĩ của hắn liên tục bị kích thích, cảm giác đau đớn cứ thế truyền lên tận óc. Ai bị trĩ mà ngồi trên một chiếc xe máy xóc nảy liên tục thì đủ biết nó thốn đến mức nào!
Đang chạy, bỗng cơn đau bụng lại ùn ùn kéo tới, réo lên liên hồi khiến Thắng nhăn nhó mặt mày. Lúc này đang trên lưng Tiểu Thử, bị quái vật dí sát sau lưng, hắn không thể dừng lại để đi đại tiện được! Như vậy sẽ bị đối phương tóm gọn mà ăn thịt ngay. “Không thể chịu được nữa! Aaaaa!!!” Tiếng la thảm thiết như heo bị chọc tiết vang vọng toàn bộ khu rừng, khiến chim muông sợ hãi bay tán loạn.
Sống chết là chuyện nhỏ, đi ỉa mới là chuyện lớn!
“Cúc Hoa Chỉ Thiên! Bí Pháp Liên Hoa Pháo Cải!” Thắng nhanh chóng nắm chặt túm lông gáy của Tiểu Thử, đôi chân thu lại, an vị trên tấm lưng lớn, sau đó dùng sức đẩy, nhấc mông chổng ngược về phía sau. Cùng lúc đó, hàng loạt tiếng "độp độp" như pháo hoa cải vang lên, mang theo một trời vàng ươm bay ra, chẳng khác nào mùa xuân đón Tết giao thừa. Tiếng vang rộn ràng làm cái bụng của Thắng dịu đi, nhưng đầu ống "pháo" lúc này lại nở toác ra, tàn tạ sau một cú "bắn phá". Những "pháo hoa" màu vàng bay đầy trời, bắn thẳng về phía con hung thú, vừa hay dán vào đôi mắt nó. Cứt của mình ỉa ra thì không nên đổ lỗi cho người khác, nhưng Thắng đã đi ngược lại hoàn toàn với câu nói này: cứt hắn ỉa là bắn thẳng trực tiếp vào mặt đối phương!
Cũng nhờ vậy mà Thắng mới có được tiên cơ để chạy trốn. Sau khi dính vào đôi mắt con hung thú, độc dược trong lá ngón bắt đầu phát huy tác dụng, khiến đôi mắt nó trở nên cay xè. Tuy không khiến nó trọng thương nhưng tạm thời làm nó phân tâm, nhất thời không thể mở mắt và đâm sầm vào vách đá. Cửa hang vì chấn động mà đất đá trên vách hang liên tục rơi xuống, chất thành một đống lớn, vừa hay tạm thời chặn lại bước chân của con hung thú này. Mặc kệ đối phương có thực sự bị nhốt lại hay không, Tiểu Thử vẫn một đường phi nước đại, tốc độ nhanh như gió, có thể sánh ngang với The Flash.
Chẳng biết qua bao lâu, khi cảm thấy phía sau đã không còn nguy hiểm, Tiểu Thử mới cõng Thắng đến một nơi bằng phẳng. Ngã từ trên lưng Tiểu Thử xuống, Thắng bất lực nằm trên mặt đất, lấy từ trong không gian ra mấy viên Phục Huyết Đan. Tuy không chữa được tiêu chảy nhưng vẫn giúp hắn cầm máu ở hậu môn. Để bảo toàn tính mạng, Thắng phất tay gọi Cốt Toại ra, dìu mình đứng dậy.
“Đi, chúng ta tạm thời kiếm chỗ nghỉ ngơi, sau đó về nhà!” Thắng phờ phạc thì thầm với cả hai. “Vâng, Thần Vương!” Cốt Toại cõng Thắng lên lưng, sau đó chậm rãi đi về hướng đông nam. Tiểu Thử cũng lẽo đẽo theo sau, vì hiện tại cơn đau hậu môn vẫn còn, Thắng thực sự không dám ngồi lên lưng con vật này. Đi một ngày đường, cả ba cuối cùng cũng tìm được một nơi phù hợp để dừng chân. Tiểu Thử vẫn như mọi ngày, tích cực làm công việc nấu nướng, còn Cốt Toại thì đảm nhận trọng trách cảnh giới, canh phòng tứ phía.
Sau gần một năm đi theo Thắng, Cốt Toại đã thành công từ cấp Giới Tọa sơ kỳ tiến vào tầng thứ trung kỳ, rất phù hợp để bảo vệ an toàn cho Thắng và Tiểu Thử. Tuy đã mạnh lên nhưng không thể chống lại Giới Tọa đỉnh phong viên mãn. Vì thế, khi đối đầu với con hung thú kia, Thắng không dám để Cốt Toại ra ngoài chịu chết, vì trung kỳ và đỉnh phong viên mãn vẫn là hai khái niệm cách nhau một trời một vực, hắn thực sự không dám đánh đổi một người hầu cấp Giới Tọa. Tiểu Thử lúc này đã hóa thành hình người, ngồi bên bếp lửa mà nướng thịt. "Con hàng" này sau một năm rưỡi, cũng đã từ cấp Vương tiến vào cấp Hoàng, trở thành một cao thủ có tiếng về tốc độ. Chỉ có Thắng là nhục thân vẫn dừng lại ở cấp Quân Chủ sơ kỳ...
Nguyên nhân hắn chưa tấn cấp nhục thân là vì sau khi rời Nam Mỹ, Thắng đã chọn Bắc Mỹ làm nơi bế quan tu luyện, tập trung vào tu luyện thần hồn thông qua Phệ Hồn Pháp. Trong tiềm thức lúc này chỉ còn duy nhất Thiên Đạo Wolf. Hắn vốn định bắt "con hàng" này ra làm tài nguyên tu luyện, nhưng vì đối phương khóc lóc van xin quá thảm thiết, tấm lòng từ bi của Thắng bất ngờ trỗi dậy. Hắn chỉ cắn nửa phần thân của Thiên Đạo Wolf, dù nó khóc lớn vì đau đớn nhưng vẫn may mắn giữ được mạng. Cũng nhờ thôn phệ một nửa thần hồn của Thiên Đạo Wolf cùng các linh hồn ở Bắc Mỹ, hắn mới đột phá thần hồn từ Quân Chủ sơ kỳ tiến vào tầng thứ trung kỳ. Đừng nhìn chỉ là một tiểu cảnh giới mà coi thường, trông thế thôi chứ mạnh phết đấy, có thể đối phó với Giới Tọa sơ kỳ chứ chẳng đùa.
“Đại Vương, ăn xong còn phải đi ngủ chứ! Mai còn lên đường.” Tiểu Thử đưa cho Thắng một xiên thịt nướng. Dù không muốn ăn nhưng hắn vẫn phải cầm, vì hiện tại bụng hắn đang quặn vì đói. Không ăn thì đói, ăn vào thì lại đi ỉa! Thật khiến hắn phiền lòng!
Kẻ đau khổ lại muốn làm đau khổ người khác: Main: Tác à, sao lại cho ta bị trĩ? Không những thế còn là trĩ hỗn hợp cơ chứ??? Tác: Mẹ kiếp, ta cũng từng bị một lần mà! Ngươi cũng phải nếm trải chút dư vị đau khổ giống ta chứ! Main: Khốn nạn thằng Tác!!!
Bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.