(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 200: Hoàng cùng Bạo Vương xuyên thời gian, tiến về năm 2223.
Hai con tàu này đều đã được sửa chữa hoàn toàn, các bộ phận năng lượng cũng đã được nạp đầy đủ. Thực phẩm trong khoang cũng đã được chúng tôi tích trữ, đủ cho hai người dùng trong vòng mười năm.
Các bề mặt ngăn cách cũng đã được gia cố thêm phần chắc chắn. Với sự gia trì của pháp tắc hệ Kim, hệ số sai sót gần như bằng không. Nguồn động năng cũng đã được cải tạo toàn diện, có thể tự động nạp năng lượng, nhưng để thực hiện một chuyến quay ngược thời gian hàng trăm năm, cần mất một năm tích tụ năng lượng.
Vì để chuẩn bị cho quá trình quay về tương lai, tôi đã nạp đầy đủ năng lượng cho hai con tàu này, đủ để chúng có thể đi tới năm 2023, giới hạn là năm 2300 trở về trước!”
Dạ Vũ đi trước, dẫn đường và giới thiệu với hai người.
Hoàng là người đến từ tương lai nên anh ta hiểu rõ những gì Dạ Vũ nói. Chỉ có Bạo Vương là ù ù cạc cạc, chẳng hiểu mô tê gì, đứng một bên tròn xoe mắt nhìn.
“Vậy hiện tại chúng đã có thể vận hành chưa?” Hoàng hỏi Dạ Vũ với vẻ nóng vội.
Anh ta thật sự rất muốn quay lại tương lai, bởi toàn bộ nhân loại đang gặp nguy hiểm và anh không thể để họ rơi vào thế diệt vong.
“Chúng hiện tại đều đã đủ yêu cầu, có thể thực hiện bước nhảy thời gian!” Dạ Vũ mỉm cười gật đầu, khẳng định mọi thứ đã sẵn sàng để vận hành.
“Vậy thì tốt quá, chúng ta mau trở về năm 2023 thôi...” Hoàng hưng phấn cất cao tông giọng, khiến mọi người xung quanh đều chú ý, anh trở thành tâm điểm của đám đông.
Thấy vậy, Hoàng mới chột dạ, gãi gãi gáy thể hiện sự lúng túng rồi nói nhỏ với Dạ Vũ.
“Cỗ máy đã hoàn thành, chúng ta mau tới năm 2023 thôi!”
“Không được, Thần Vương chưa về, ta chưa thể...” Nàng còn chưa nói hết câu, thiết bị liên lạc trên tay bỗng vang lên vài tiếng tít tít.
Theo phản xạ, nàng liền ấn vào chiếc đồng hồ điện tử trên tay, một khung hình 4D cứ thế phóng ra từ đó.
Toàn bộ khung hình lúc này là nửa người trên của một chàng thanh niên tóc dài quá vai, thân trên trần như nhộng, đang nhấp nhô lên xuống từng nhịp, thi thoảng còn phát ra những tiếng ú ớ.
“Tiểu Thử, nhanh lên, sắp ra rồi....”
Nhìn thấy cảnh này, đám người Dạ Vũ mặt đen sầm lại.
Cái quỷ gì? Tân Thần Vương chẳng lẽ có sở thích ái thú?
Cái gì? Anh Thắng có sở thích này với loài chuột ư?
Chỉ có Bạo Vương là không hiểu gì hết, vẫn ngây thơ nhìn mọi thứ diễn ra.
“À, Dạ Vũ. Ta đã nhận được tin của ngươi, chờ ta xong việc ở đây, ta sẽ quay lại...” Giọng nói đứt quãng của Thắng khiến Dạ Vũ và Hoàng vô thức nhìn nhau.
Thật quá trái với luân thường đạo lý!
“Thần... Thần Vương, khẩu vị ngài thật mặn...” Dạ Vũ thật sự thương tâm. Nàng vẫn mong chờ hắn trở về để cùng cảm nhận nhân sinh thế thái, loạn vũ trùng thiên, thế mà đối phương lại đang gian díu mập mờ với một con chuột lớn bên ngoài, thật khiến nàng tuyệt vọng hoàn toàn.
Hoàng lúc này mặt cũng đã đen kịt. Anh không ngờ người anh mà mình âm thầm đặt làm tấm gương để noi theo, lại có thể mất kiểm soát đến mức này, thật khiến anh không dám tin.
Càng nghĩ, anh càng thấy người anh này thật kỳ quái, một việc trái với lương tâm như vậy mà đối phương cũng dám video call trực tiếp, anh ta thật sự phục sát đất!
“Mặn... cái quái gì... Hoàng, thằng nhóc, chúng ta sắp xong rồi!” Cứ mỗi lần nhấp nhô, Thắng lại thêm từ "a" vào, làm cho Hoàng vô cùng sợ hãi, vội vô thức ôm chặt đứa bé nhỏ.
Nhưng vì việc trở về tương lai vô cùng trọng đại, anh đành phải nhịn cảm giác buồn nôn trong lòng, hét lớn về phía Thắng.
“Anh Thắng, em muốn tới tương lai... Dạ Vũ đã hoàn thành việc sửa chữa hai con tàu, em muốn dùng một toa di chuyển trước, anh ở lại di chuyển sau có được không?”
“Được... Bạo Vương cũng ở đó sao? Vậy thì cùng thằng nhóc này tới tương lai đi. Hai người các con tới năm 2223 xem tương lai thế nào... Còn năm 2023 ta sẽ tới, chịu trách nhiệm thông báo cho toàn nhân loại... Aaaa, chết tiệt Tiểu Thử, nhẹ chút thôi, ta không chịu nổi!!!”
Giọng nói đứt quãng từ chiếc đồng hồ vọng ra, sau đó là hàng loạt âm thanh đau đớn đến xé lòng, rồi toàn bộ khung hình tắt phụt. Điều đó khiến Hoàng và Dạ Vũ nhìn nhau, khóe miệng co giật, cùng nhau thầm nghĩ.
“Thật sự chơi mạnh đến thế sao?”
Chỉ có Bạo Vương là không hiểu gì, định đứng dậy muốn đi giải cứu Thắng vì tưởng chủ nhân đang gặp nguy hiểm, nhưng kịp thời bị hai người kia ngăn lại.
“Ta nghĩ Tân Thần Vương còn đang hưởng thụ đấy! Ngài mà đến là phá hỏng chuyện vui của người ta sao?” Dạ Vũ liếc xéo Bạo Vương một cái.
“Đúng rồi, trong trường hợp này Sư phụ mà đi phá đám anh Thắng, không khéo còn bị ghét bỏ.” Hoàng đứng một bên, tỏ ra mình già đời.
Nhìn thái độ nghiêm túc của hai người, lại nghe nói sẽ bị chủ nhân ghét bỏ nếu bản thân đến ứng cứu, thật khiến Bạo Vương rối bời, chẳng hiểu mô tê gì.
“Sư phụ, cứ theo lời của anh Thắng nói, chúng ta trước tiên đi về tương lai. Sau khi xác định được tương lai an toàn, chúng ta sẽ quay về năm 2023 cùng anh Thắng hội họp là được!”
Hoàng đưa ra ý kiến, nhắc lại lời nói vừa rồi của Thắng.
“Đúng đấy, hai người cứ khởi hành trước, đến năm 2023 chúng ta sẽ hội họp.” Dạ Vũ gật đầu đồng tình với Hoàng.
Dù sao cũng là chỉ lệnh của Tân Thần Vương, nàng không muốn cũng đành phải đồng ý!
Dưới sự đồng thuận của cả hai, Dạ Vũ dẫn Hoàng và Bạo Vương tới chiếc phi thuyền cũ mà chính Hoàng đã dùng để tới đây.
Toàn thân con tàu vẫn vậy, chỉ khác là phía bên ngoài được phủ kín thêm một lớp phù văn, bên trong cũng đã được sửa sang lại cho thoáng đãng và cải tiến tốt hơn.
“Trả lại vật cũ cho chủ nhân. Mọi thứ ta đều đã cải tạo và nâng cấp nó, còn trí năng AI thì ta vẫn giữ nguyên!” Dạ Vũ đứng trước cửa, mở đường cho cả hai đi vào.
Bạo Vương ù ù cạc cạc, đang chìm đắm trong suy nghĩ về vấn đề vừa rồi, vô thức đi theo Hoàng vào trong khoang tàu.
[Chào mừng quay trở lại, phi hành gia Lưu Thế Hoàng!]
Tiếng máy móc lạnh tanh từ khoang tàu vang lên, khiến Hoàng cảm thấy quen thuộc mà bất giác nở một nụ cười.
“Chào ngươi, AI, người bạn của ta!”
[AI cũng thật vui mừng khi thấy Phi hành trưởng vẫn còn sống sót. Vậy bây giờ chúng ta sẽ đi đâu, Cơ trưởng?]
“Chúng ta sẽ tới năm 2223, để xem tình hình nơi đó như thế nào, liệu anh Thắng có thay đổi được tương lai hay không!” Hoàng chờ mong, ánh mắt kiên định nhìn lên màn hình.
[Đang tính toán số liệu... Thời gian dự tính mất khoảng 1 năm 2 tháng. Phải chăng tiến vào ngủ đông?]
“Không cần, chúng ta cứ thế xuất hành thôi!” Hoàng ngồi vào ghế lái, hét lớn về phía sư phụ mình, người đang ngơ ngác đứng bên cạnh.
“Sư phụ, mau ngồi vào ghế, buộc dây an toàn, chúng ta chuẩn bị khởi hành!”
Bạo Vương đã bao giờ động tới những thứ kỳ lạ như thế này đâu! Nên những lời đệ tử mình nói, hắn sao có thể hiểu được.
Thấy sư phụ mình không biết phải làm gì, Hoàng đành phải rời vị trí, giúp đối phương ngồi vào ghế, cài dây an toàn đầy đủ rồi mới quay lại chỗ ngồi. Lúc này, hệ thống AI cũng bắt đầu đọc thông số để chuẩn bị bước nhảy thời gian.
[Hệ thống xin thông báo, Cỗ máy MZ-VN 2223 chuẩn bị khởi động, bộ đếm thời gian được kích hoạt. Thời gian chuẩn bị tiến vào dòng chảy thời gian còn 10, 9, 8...]
Đứng trên bệ cao, tại tầng hai của sảnh, Dạ Vũ mỉm cười nhìn về phía con tàu đang chuẩn bị rời đi, miệng lẩm bẩm.
“Gặp lại sau, đồng minh của Trùng tộc! Mong rằng Trùng tộc trong tương lai sẽ cùng nhân loại chung sống hòa thuận...”
Bản biên tập này được truyen.free bảo hộ bản quyền.