(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 194: Cốt Vương sợ hãi
Vô số pháp tắc cuồn cuộn khắp trời, điên cuồng như sóng biển ồ ạt lao về phía Cốt Vương, khiến hắn chật vật không ngừng.
Tuy bản thân mạnh hơn đám phân thân này đến hai đại cảnh giới, nhưng về sự đa dạng pháp tắc, Cốt Vương lại kém xa chúng. Chống đỡ từng đợt thì còn được, chứ đỡ hết cùng lúc thì hắn khó lòng chịu đựng nổi.
Đám phân thân cũng rất khôn khéo, chúng tấn công rồi lại rút lui rất bài bản, không hề lúng túng chút nào.
Hai mươi kẻ đứng vòng ngoài, huy động pháp tắc phụ trợ để gây khó dễ cho Cốt Vương; tám mươi kẻ khác thì tiến lên áp sát tấn công, cứ người này lên người kia rút về, luân phiên gây khó dễ.
Lúc thì Đại Hỏa Phần Thiên, lúc thì Diệt Thiên Phong Bạo, Kim Quang Tịnh Diệt, Lôi Động Phá Thân, Thổ Long Bá Vũ, Thủy Lao Thương Thuật… Điều làm Cốt Vương khó chịu nhất vẫn là Pháp Tắc Lực Hấp Dẫn, khiến hắn không thể nào dịch chuyển thân hình, chỉ có thể đứng đó mà chịu trận đủ loại pháp tắc giáng xuống thân, thảm không tả xiết.
Cốt Vương nếm trái đắng, Thắng cũng chẳng sung sướng gì, bởi cứ mỗi khi đám phân thân liên tục vận dụng pháp tắc là hắn lại gần như cạn kiệt thần hồn. Dù bản thân lúc này đang ra sức thôn phệ Dạ Hoàng trong tiềm thức thì cũng không đủ để bù đắp.
Cũng may Thắng vẫn kịp cắn nuốt, bảo tồn thần hồn trong thân thể, nếu không bọn phân thân này cùng lúc làm phản cũng khiến hắn đành chịu chết không chống cự.
Dạ Hoàng lúc này phải nói là vô cùng thảm hại, thần hồn hắn đang trong tiềm thức bị Thắng thôn phệ từng giây từng phút, đau đớn tột cùng. Cứ mỗi khi Thắng cắn nuốt một bộ phận, cơn đau lại tràn ngập thần hồn hắn, khiến hắn gào lên từng đợt.
Đứng bên cạnh không xa, Thiên Đạo Wolf cực kỳ sợ hãi, nằm co quắp dưới mặt sàn, mắt nhắm chặt, tay bịt hai tai, nằm run rẩy, cố gắng không nghe thấy gì. Những tiếng kêu la của Dạ Hoàng thật khiến trái tim nhỏ bé của Wolf run sợ!
Cuộc chiến kéo dài liên tục vài giờ đồng hồ, cả hai bất phân thắng bại.
Lúc đầu, Thắng nghĩ rằng việc để đám phân thân câu kéo thời gian cho bản thân thôn phệ Dạ Hoàng là có thể đột phá cảnh giới, nhưng cuối cùng hắn đã lầm! Khi trăm tên phân thân của hắn liên tục sử dụng Đại Pháp Tắc cùng các pháp tắc cao cấp khác, thần hồn hắn hao mòn nhanh hơn dự tính, dẫn đến tình trạng thần hồn vừa thôn phệ được lập tức cạn kiệt. Vì thế, dự tính vừa câu kéo vừa thăng cấp là bất khả thi.
Thấy cách này không có tác dụng, Thắng quyết định thay đổi kế sách. Thay vì nhân lúc này tiến cấp, hắn chọn cách làm hậu phương vững chắc, truyền thần hồn cho các phân thân, thay hắn chiến đấu với Cốt Vương. Như vậy, có thể duy trì cuộc chiến lâu dài.
Tuy nhiên, càng đánh, hắn lại càng thêm lo lắng, bởi thần hồn của Dạ Hoàng lúc này chỉ còn một phần tư. Nếu còn tiếp tục đánh, e rằng hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Tuy vẫn còn Thiên Đạo Wolf nhưng cảm giác chẳng thấm vào đâu, trong khi đó đối phương vẫn rất ương ngạnh, không hề có chút yếu thế nào, vẫn cứ hiên ngang chịu đòn như vậy.
Lúc này, Cốt Vương đã nằm ở thế bị động nhưng y vẫn còn át chủ bài trong người. Dù cho đám phân thân của Thắng liên tục huy động pháp tắc cũng không thể phá được cái hư ảnh to lớn kia, vậy nên cả hai vẫn cứ giằng co không ngừng.
Trong khi Thắng đang lo lắng, thì Cốt Vương cũng nóng ruột như lửa đốt.
Đã hai giờ đồng hồ, y vẫn không thể chạm đến một sợi tóc của đối phương. Dù đó chỉ là phân thân, y cũng không thể một đòn đánh chết, chỉ có thể ấm ức chịu trận như bao cát. Nếu kéo dài thêm, hắn sẽ không thể chịu nổi sự tiêu hao mà phải quay về bản thể, như vậy đồ đệ của mình sẽ chết.
Cốt Toại là tương lai của toàn bộ Cốt Giới, là người thừa kế của hắn sau này, không thể để đồ đệ này cứ thế mất mạng, phải dùng mọi cách để cứu sống nó.
“Đạo hữu! Xin dừng tay! Ta thấy giữa chúng ta có hiểu lầm!”
Cốt Vương vội vàng rút chiêu, lui lại vài bước tránh công kích của phân thân, hét lớn về phía Thắng.
“Hiểu lầm? Ngươi vừa xuất hiện đã tấn công ta, còn kêu hiểu lầm?” Thắng đang ngồi tĩnh tọa, cũng lập tức mở mắt nói.
Tuy mở mắt giao lưu nói chuyện, nhưng thần hồn Thắng vẫn tách ra một tia để thôn phệ Dạ Hoàng, tránh tên Cốt Vương kia giở trò. Với lại, từ giọng điệu của Cốt Vương, Thắng đoán đến tám chín phần, tên này hẳn cũng sắp đạt đến giới hạn, không thể tiếp tục quá lâu.
Hắn âm thầm nở nụ cười, nhưng không dám lộ ra, sợ đối phương nhìn thấu. Bởi vậy, hắn cần phải giữ vững tâm thế bình tĩnh, thể hiện rõ thái độ không vui cùng trạng thái mạnh mẽ nhất, để lấy uy hiếp đối phư��ng, cho đối phương nhìn thấy rõ rằng: “Ngươi muốn cầu hòa? Nhưng ta vẫn còn đầy sức, đủ sức đấu với ngươi trăm chiêu nữa! Cứ tiếp tục lao lên cùng ta đối chiến trăm hiệp đi! Ông đây sẵn sàng tiếp đón.”
Có thể nói, đây là một trong những cách dựa vào “Thế” rất dễ dàng sử dụng. Thế càng chủ động, phần thắng càng nằm trong tay ta. Từ chiến trường cho tới đàm phán, nơi đâu cũng có thể sử dụng.
Nhìn thấy Thắng vẫn khí thế hừng hực dọa người, không hề nao núng chút nào, Cốt Vương càng cảm thấy đối phương đáng sợ, thầm nghĩ.
“Ta đã dùng mọi lá bài tẩy, nhưng vẫn không thể làm gì với phân thân của hắn. Trong khi đó, hắn chỉ việc nhàn nhã ngồi một chỗ, nhắm mắt dưỡng thần, hoàn toàn không coi bản vương ra gì… Kẻ này chắc chắn không phải một quân chủ tầm thường… ắt hẳn có liên kết với Thiên Đạo nơi đây…”
“Nếu hiện tại tiếp tục gây căng thẳng, tiếp tục chiến đấu, chẳng những không thắng được mà còn khiến Toại nhi mất mạng, thật có lỗi với Cốt tộc! Thôi thì hạ mình một chút, thử đàm phán v���i kẻ này xem sao.”
Cốt Vương nào hay biết, Thắng lúc này cũng chỉ là hổ giấy gầm gừ mà thôi. Hiện tại, thần hồn của Dạ Hoàng đã bị Thắng thôn phệ gần hết, chỉ vài phút nữa là tan biến hoàn toàn. Chỉ còn mỗi Thiên Đạo Wolf, mà tên này thần hồn yếu ớt hơn Dạ Hoàng nhiều, cũng chẳng chống đỡ được bao lâu, chừng một tiếng là xong. Nhưng Thắng không vì thế mà tỏ ra yếu thế.
Càng không có lợi thế, lại càng phải tỏ ra mình rất có thế. Giống như Gia Cát Lượng dùng “Không thành kế” đối phó Tư Mã Ý, chẳng cần tới một binh lính, một đội quân vẫn có thể đẩy lùi kẻ địch. Đó chính là nhờ việc giả vờ quân ta đang ở thế chủ động, dựa vào “thế” của một mưu sĩ mà phô trương, khiến Tư Mã Ý sinh nghi và nảy sinh sợ hãi, nên không dám tùy tiện tấn công là vậy.
Lúc này, Cốt Vương cũng rơi vào trường hợp tương tự. Thấy đối phương vẫn vô tư an nhàn, không hề có chút chật vật nào, khiến hắn vô thức đánh giá đối thủ là một kẻ nguy hiểm, không dễ đối phó, nên vô tình để Thắng lợi dụng điểm này mà dụng kế tính toán người khác.
Hổ giấy gầm gừ đôi lúc lại rất có tác dụng đe dọa kẻ địch!
“Cái này chắc chắn là có hiểu lầm! Đạo hữu không nên tức giận, rất có hại cho cơ thể…” Cốt Vương tán đi uy áp, hướng Thắng cười ha ha.
“Hừ, vừa rồi ta còn tưởng rằng mình sắp chết đây!”
Thấy đối phương xuống nước như thế, Thắng cũng hơi hòa hoãn một chút. Dù sao thì, căng vừa đủ sẽ có tác dụng, căng quá lại dễ phản tác dụng. Nên Thắng cũng không tỏ thái độ quá gắt gỏng, chỉ giữ chút khó chịu, vừa đủ để đối phương nắm bắt.
“Ây, cái này không thể trách ta được, là do tên nghiệt đồ kia, có mắt như mù, không biết lượng sức… ăn nói lung tung khiến ta tưởng đạo hữu là kẻ địch nên mới tấn công… Vừa rồi thấy đạo hữu hẳn là chưa dùng hết sức lực, chắc cũng không muốn sát hại bọn ta, phần lớn là đang dạy dỗ tên nghịch tử này thì đúng hơn…”
Cốt Vương lập tức nhận thấy tâm trạng không tốt của Thắng, liền ngay lập tức đổ hết lỗi lên đầu Cốt Toại. Hiện tại, hắn phải đặt mình vào thế vô tội, rồi sử d��ng danh nghĩa trưởng bối để nói chuyện, như vậy mới có thể cùng Thắng giao dịch ngang hàng.
“Ta không thể làm gì khác, chỉ có thể thay tên nghiệt đồ kia xin lỗi ngài, cùng tặng một chút bảo vật, coi như là quà ra mắt!”
Nói rồi, Cốt Vương lập tức triệu hồi ra một trận pháp huyết hồng, từ bên trong lấy ra một lượng lớn thiên tài địa bảo của Cốt Giới.
Vừa nhìn thấy đống đồ đạc này, Thắng vô cùng phấn khích, bởi tất cả những thứ này đều là thiên tài địa bảo cực kỳ trân quý ở Quỷ Giới, nào là Huyết Giới Thảo, Địa Băng Tâm… toàn những thứ phải mất hàng triệu năm mới nở hoa một lần.
Nhưng để đối phương không nhìn thấu suy nghĩ của mình, Thắng chỉ lướt qua một cái rồi không thèm bận tâm. Dù trong lòng lúc này rất khao khát, thèm thuồng, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh như băng nói.
“Chỉ vài cây Huyết Giới Thảo mấy triệu năm tuổi… mà ngươi cũng dám mang ra sao? Thật là…” Thắng tỏ ra không hài lòng, lắc đầu ngán ngẩm.
Sau đó, hắn phất tay một cái, Hủy Diệt Pháp Tắc phóng ra nuốt hết bảo vật. Tuy ngoài mặt không h��i lòng, nhưng vẫn phải nhanh chóng thu lấy chứ, nếu không đối phương đổi ý, thật khiến Thắng nhỏ máu trong lòng.
Thấy vậy, Cốt Vương lập tức kinh hãi. Nếu đối phương không biết giá trị quý hiếm của những thứ này, tỏ ra chê bai thì hắn cũng chẳng mấy để ý, chỉ coi là kẻ mắt mờ. Nhưng đối phương không những nhận biết mà còn hiểu rõ về những kỳ trân này, không những thế còn tỏ ra chẳng đáng một xu, càng khiến Cốt Vương sợ hãi hơn.
Không những vậy, kẻ này còn phóng ra Hủy Diệt Pháp Tắc, một loại pháp tắc chỉ có Thần Vương mới có thể sử dụng. Hắn liền phán đoán rằng phải chăng kẻ này chính là Thần Ma tộc trong truyền thuyết, một kẻ đồng tộc của Thần Vương.
Càng nghĩ, Cốt Vương lại càng toát mồ hôi lạnh. Hắn từng phục vụ cho Thần Vương của Ma tộc, nên biết rõ về Hủy Diệt Pháp Tắc cũng như sự tồn tại của tộc Thần Ma. Khi Thắng thể hiện bản lĩnh cùng tri thức, Cốt Vương liền nhận định kẻ này chắc chắn có liên hệ với Thần Vương.
Đối phương ở tại giới vực song song này thì chắc chắn không phải Ma tộc, chỉ có thể có liên quan đến Thần tộc mà thôi.
Điều này khiến Cốt Vương thầm vui mừng, bởi khi hắn phỏng đoán Thắng là hậu nhân của Thần tộc, hắn liền nghĩ ngay tới việc Thần, Ma hai tộc luôn đấu đá lẫn nhau. Như vậy, hắn có thể lợi dụng điểm này để tìm một đường lui cho Cốt tộc về sau.
“Các ngươi Ma tộc có Thần Vương tọa trấn? Bọn ta Cốt tộc cũng có Thần Vương chứ, không những thế còn là một Thần Vương chi tộc đích thực!”
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.