Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 192: là ai dám cả gan?

Thắng lướt nhanh qua đám yêu tộc, tiến vào sâu bên trong hầm đất.

Không gian kín mít bên trong hầm, kết hợp với ánh sáng rực rỡ mà phân thân của hắn đang không ngừng thôi động, khiến nơi đây trở nên chói lóa khó chịu. Nếu không phải để trấn áp tên Cốt tộc Giới Tọa kia, hẳn Thắng sẽ chẳng bao giờ muốn trải nghiệm cảm giác "hào quang rực rỡ" này!

Đúng là chói mắt đ��n khó chịu.

Thắng hơi nheo mắt để cản bớt ánh sáng chói chang, rồi từ từ tiến lại gần bộ xương của con cốt ưng.

Trước khi hưởng thụ món chính, hắn muốn "khai vị" một chút, nhâm nhi món phụ rồi mới tới món chính. Chẳng phải như vậy sẽ thú vị hơn sao?

“Cốt thú này lớn đến vậy, lại còn là cấp Hoàng trung kỳ, chắc chắn đủ để ta đột phá, tiến vào cấp Quân rồi!”

Thắng dừng bước, đứng trước bộ hài cốt của cốt ưng. Giờ đây, nó không còn vẻ uy mãnh như lúc đầu, chỉ là một đống xương cốt nằm chất chồng.

Để đảm bảo quá trình thôn phệ không gặp trục trặc, Thắng cẩn thận tách ra một phân thân khác đứng cạnh trấn giữ. Khi cảm thấy mọi thứ đã ổn định, hắn mới ngồi xuống nền đất, bắt đầu thôn phệ đống xương.

Với kinh nghiệm từ lần thứ hai, trước khi phóng thích Hủy Diệt pháp tắc, phân thân của hắn đã kịp thời tạo ra một vách tường không gian đủ sức ngăn chặn uy áp. Nhờ vậy, lũ yêu tộc và Tiểu Thử bên ngoài sẽ không bị sợ hãi đến ngất xỉu, tránh cho hắn lúc đó không biết nên khóc hay nên cười.

Vẫn là những hành động quen thuộc: phóng hố đen rồi thu lại. Mãi đến khi đống xương trên mặt đất biến mất hoàn toàn, Thắng mới dừng tay.

Dù trong quá trình thôn phệ, thời gian dường như trôi qua rất nhanh đối với Thắng, nhưng thực tế đã hai tiếng đồng hồ trôi qua. Hắn còn ngỡ chỉ mới hai mươi phút.

Cũng phải thôi, trong lúc thôn phệ, mọi tâm tư của Thắng đều tập trung vào đống xương cốt và nguồn năng lượng bên trong, nên việc hắn không chú ý đến thời gian bên ngoài là lẽ dĩ nhiên.

Cảm nhận nguồn năng lượng đang chảy khắp toàn thân, Thắng thầm vui sướng.

Sau khi thôn phệ xong con cốt ưng này, hắn đã hoàn toàn đột phá, tiến vào hàng ngũ Quân Chủ.

Hiện tại, thần hồn của hắn đã có thể tiếp tục tu luyện, giới hạn là Quân Chủ đỉnh phong. Thắng tin chắc rằng chỉ cần bế quan một thời gian, việc thần hồn tiến giai từ Tông viên mãn một mạch lên Quân Chủ đỉnh phong là hoàn toàn có thể.

Bởi lẽ, trong tiềm thức của hắn đang có hai "thẻ kinh nghiệm" mang tên Dạ Hoàng và Thiên Đạo. Nhờ sự tồn tại của hai "thẻ kinh nghiệm" này, hắn không còn phải lo lắng về việc tu luyện Phệ Hồn pháp bằng cách cắn nuốt linh hồn xung quanh, cũng như bớt được thời gian đi thu gom từng tia tàn hồn trong thế giới này.

Đám mây lục quang phía trên đỉnh đầu, Thắng cũng không vội thôn phệ. Trước mắt, hắn thu nó vào Tiểu Thế Giới, vì việc quan trọng lúc này là cắn nuốt tên Cốt tộc Giới Tọa.

Sợ để lâu sẽ sinh biến, hắn quyết định thôn phệ tên Giới Tọa này ngay lập tức, tránh cho "đêm dài lắm mộng".

"Cẩn tắc vô áy náy", cứ cẩn thận vẫn hơn.

Nếu là trước đây, hắn sẽ không cẩn thận đến mức này. Chỉ là sau cái chết của Tiểu Hỏa và Bạo Ngược, hắn mới tỉnh ngộ rằng mọi việc trên đời không nên quá chủ quan, bằng không sẽ phải gánh chịu một kết cục không tốt.

Để tránh thảm kịch tái diễn, hắn luôn cố gắng cẩn thận hơn trong mọi trường hợp.

Để tránh ánh sáng từ những tấm khiên ở cửa hang, Cốt Toại đã rút lui về một góc khuất, nơi ánh sáng không thể chiếu tới. Hắn cố gắng ẩn mình trên vách đá, nhưng đen đủi thay, toàn bộ không gian nơi này đều tràn ngập hào quang pháp tắc ấn ký. Vì vậy, hắn không thể kịp thời thoát thân, đành bất lực nhìn cơ thể rã rời, lăn lóc trên mặt đất.

Lúc này, Thắng đã tiến đến rất gần bộ xương, chỉ cách khoảng hai mét. Dù vậy, hắn vẫn có thể cảm nhận được một luồng uy áp khủng bố phát ra từ đó, khí thế bức người.

Thế nhưng, với một kẻ đã liên tục đối mặt với Giới Tọa, thậm chí còn gặp vài tên quái vật khủng bố gấp mấy lần, thì vài tia uy áp này có nghĩa lý gì? Nếu so sánh, e rằng chúng còn chẳng bằng khí thế Hủy Diệt mà hắn phóng ra! Vậy nên, dăm ba cái uy áp vặt vãnh này, hắn nào có sợ.

Lúc này, Cốt Toại đã hoàn toàn hóa thành một đám vân vụ lục quang. Nhưng dù vậy, một kẻ đã tu luyện tới cảnh giới Giới Tọa đâu phải tầm thường như lũ binh cốt!

Ngay cả khi ở dạng này, hắn vẫn có thể di động và chứng kiến mọi hành động của Thắng.

Sở dĩ ban đầu Thắng đến đây, thôn phệ một lượng lớn binh cốt mà Cốt Toại không hề hay biết là bởi khi ấy Cốt Toại vừa mới đặt chân đến, bị bao vây bởi linh hồn của l�� binh cốt. Hắn không thể để ý đến bên ngoài. Nếu khi đó hắn rảnh rỗi mà đi dạo chơi, e rằng Thắng đã bị phát hiện rồi.

Nhìn tên man di kia ngày càng tiến gần cốt thân, Cốt Toại càng thêm lo lắng, sợ hãi. Hắn biết đối phương đang định làm gì: tên man di này muốn thôn phệ hắn, nuốt trọn đến từng khúc xương mà không chừa lại gì.

Ngay cả lũ Trùng tộc được mệnh danh là quái vật thôn phệ, khi ăn còn nhả xương. Thế mà cái tên trước mặt này lại nuốt chửng cả xương, khiến Cốt Toại sợ hãi đến tột cùng.

“Sư phụ... cứu đồ nhi!”

Mặc cho Cốt Toại khóc lóc kêu gào trong hư không, Thắng vẫn không nhanh không chậm đứng trước thi hài của Cốt Toại. Hắn đưa tay ra, thôi động Hủy Diệt pháp tắc, bắt đầu cắn nuốt đống xương này vào trong cơ thể.

Hiện tại, hắn đang ở cấp Quân Chủ sơ kỳ nhất giai. Đáng tiếc, chỉ có một con cốt Hoàng. Nếu có hàng ngàn quái vật cấp Hoàng như trước tồn tại, hắn đã có thể dễ dàng tiến giai, đạt tới tầng thứ Quân Chủ đỉnh phong.

Cảm nhận nguồn năng lượng cực mạnh từ hài cốt Cốt Toại, Thắng phán đoán bản thân có thể tấn thăng đến cấp Vương. Thậm chí nếu may mắn hơn, có lẽ còn tiến tới Vương trung kỳ.

Thế nhưng, hắn không dám nghĩ mình sẽ một mạch tiến tới Vương trung kỳ. Bởi hiện tại, cơ thể hắn khá kỳ lạ: sau mấy lần trọng thương, cả thần hồn lẫn nhục thân đều trở nên cực kỳ cường hãn. Tuy nhiên, đổi lại, nguồn tài nguyên cần thiết để tiến cấp cũng vô cùng lớn, không phải vài bộ thi thể của hung thú cấp Hoàng hay Giới Tọa là có thể bồi bổ đủ. Có thể nói, hiện tại hắn giống như một con quái vật phàm ăn chính hiệu, thứ gì có năng lượng cực lớn đều ăn, đều nuốt!

Khi bàn tay vừa mở, hố đen lập tức xoay tròn, một hấp lực điên cuồng hiển lộ từ lòng bàn tay, bắt đầu hút lấy đống xương cốt của Cốt Toại.

Đống xương cốt lúc này điên cuồng lao về phía hố đen như bị ma lực hút kéo, trong ánh mắt tuyệt vọng của Cốt Toại.

“Không....!!!”

“Khặc khặc...” Thắng vui vẻ nở một nụ cười khó coi. Sắp tới, hắn lại có thể tấn thăng tu vi lần nữa rồi, cảm giác tăng cấp vùn vụt thật sảng khoái!

"Cười người hôm trước, hôm sau người cười."

Chưa kịp cười được vài tiếng, Thắng đã ngay lập tức im bặt, đôi mắt kinh ngạc trừng lớn. Ngược lại, Cốt Toại lúc này lại phá lên cười vui sướng.

Bởi ngay lúc này, đống xương cốt của Cốt Toại vậy mà thoát khỏi hố đen trong lòng bàn tay Thắng. Chúng bay vút về một hướng khác, lơ lửng giữa không trung, rồi bộ hài cốt đó cũng ngày một sáng rực, tỏa ra một vầng huyết quang.

Vầng huyết quang nhanh chóng hội tụ thành một thân ảnh khổng lồ, bao bọc toàn bộ cốt thân của Cốt Toại. Dù vẫn là một bộ xương cốt, nhưng được hình thành từ những tia huyết quang, trông nó như một Tôn Huyết Cốt Cự Nhân vậy.

“Ai? Là ai dám động đến đệ tử của Cốt Vương ta???”

Nội dung này được truyen.free chuyển ngữ, kính mong quý độc giả không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free