(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 189: thành công thoát chết?
Trong vùng nước cách lục địa mười hai hải lý, sâu dưới đáy biển, một con cá khổng lồ đang lượn lờ.
Con cá khổng lồ này không ai khác chính là con cá voi năm xưa. Giờ đây, vết thương trên mõm nó đã hoàn toàn lành lặn, không còn chảy máu, và cơn điên cuồng cũng đã dịu đi.
Tuy nhiên, cơn tức giận của nó vẫn chưa nguôi ngoai. Sau khi tiêu diệt đám cốt hoàng, nó bèn dựa theo khí tức còn sót lại của Cốt Toại trong nước mà truy đuổi. Thế nhưng, cuối cùng nó vẫn chậm một bước, đối phương đã rời khỏi biển, tiến vào lục địa, khiến khí tức cũng theo đó biến mất, không thể xác định được. Vì vậy, nó chỉ đành hậm hực lặn xuống đáy biển.
Giữa lúc bực bội, muốn tìm thứ gì đó để trút giận, nó bỗng cảm nhận được một lượng lớn khí tức khá giống với Cốt Toại. Đoán chắc đó là đồng loại của đối phương, nó liền mang theo thân hình đồ sộ bơi xuống đáy biển, nơi đám cốt binh đang trú ngụ.
Đầu lĩnh gây chuyện, toàn quân phải chịu! Chỉ vì sự ngông cuồng của mình, Cốt Toại đã khiến toàn bộ cốt hoàng thiệt mạng. Giờ đây, đến bảy ngàn tên cốt binh cấp vương cũng trở thành thứ để con cá voi này trút giận trong lòng.
Vừa phát hiện ra đám cốt binh này, cá voi khổng lồ liền lập tức tìm đến. Một cú quất đuôi đã tiêu diệt hơn nửa số cốt binh, khiến đám cốt tộc đang mải mê tận hưởng huyết nhục từ các loài sinh vật xung quanh giật mình tỉnh táo, sợ hãi bỏ mặc đồng loại mà liều mạng chạy trốn.
Nhưng chúng chỉ là cốt vương, làm sao có thể thoát thân?
Chỉ thấy con cá voi khổng lồ chỉ với một đợt sóng âm đã tiễn toàn bộ cốt tộc xuống âm phủ.
Cứ thế, mười vạn cốt vương cùng hơn ngàn cốt hoàng cứ thế chết đi, toàn bộ bị hủy diệt, hậu quả từ hành động của Cốt Toại.
Lại nói về Cốt Toại.
Sau khi thoát khỏi đại dương, hắn liền thục mạng quay trở lại trung tâm khu rừng, nơi hắn đã giao phó cho hai vạn cốt vương ở lại đào hầm đắp lũy.
Đã sáu tiếng trôi qua kể từ khi hắn cùng đại quân rời đi. Mặt trời ngày càng lên cao, nhìn về phía đông, bình minh đang lấp ló, chẳng mấy chốc trời sẽ sáng hoàn toàn. Từ giờ đến lúc đó, hắn cần nhanh chóng quay về trung tâm khu rừng để tiến vào hầm tối, tránh ánh sáng của thế giới này.
Hắn không sợ bọn chúng lười biếng, bởi hắn biết cốt binh rất tuân lệnh hắn. Vì vậy, khi giao cho chúng đào hầm, hắn tin tưởng rằng khi mình quay về sẽ có nơi để bản thân cùng cốt ưng tiến vào an trú, nghỉ ngơi dưỡng thần.
Nhìn cốt ưng vì hắn mà trọng thương khắp mình mẩy, hắn âm thầm tức giận, nắm chặt đôi tay cốt.
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, ch�� khinh hài cốt nghèo!
Ngay dưới tai, cốt ưng nghe rõ tiếng răng nghiến ken két của chủ nhân. Nó biết chủ nhân lúc này hẳn rất tức giận, nhưng nó chẳng thể làm gì giúp chủ nhân nguôi ngoai, chỉ có thể cố gắng dùng hết sức mình mang theo chủ nhân trở về cứ điểm.
Vì mang thương thế không hề nhẹ, cộng thêm gánh vác một chủ nhân vô tích sự, cốt ưng vẫy đôi cánh có phần vô lực. Tuy nhiên, nó vẫn cố gắng giữ thăng bằng trên không, bởi xung quanh cây cối rậm rạp, cùng với thể trạng yếu ớt, tốc độ của cốt ưng không còn nhanh như lúc đầu, chỉ có thể chậm rãi bay đi.
Cốt Toại hoàn toàn không nhận ra điều này, hắn lúc này chỉ đắm chìm trong cơn tức giận của bản thân, còn đâu để ý đến xung quanh! Vì thế, trạng thái ngày càng mệt mỏi của cốt ưng, hắn hoàn toàn không thèm để tâm, vẫn cứ bình thản an tọa trên lưng sủng thú của mình.
Cả hai cứ vậy chập chờn giữa khu rừng rộng lớn, hướng về trung tâm mà bay đi.
Gần trung tâm khu rừng, cách đó chưa đến trăm mét, có một cây cổ thụ cao lớn. Trên đó có hai bóng người đang ẩn mình.
Nhìn khung giờ trên màn hình điện thoại, thời gian đã nhảy từ 4:59 sang 5:00. Thắng có chút ngán ngẩm, cầm miếng thịt nướng trên tay mà cắn xé.
Khi hoàn thành công trình vĩ đại của mình, đồng hồ cũng đã điểm bốn giờ. Sau một đêm cật lực, bụng hắn đã hơi đói, liền lập tức trở lại tiểu thế giới lấy chút thịt mang ra nướng, rồi mới quay về thực tại. Nhân tiện, hắn cầm chiếc smartphone vứt trong ba lô ra nghịch.
Trải qua bao năm tháng trong tiểu thế giới, khi mở nguồn, nó vậy mà vẫn có thể sử dụng được, khiến Thắng có chút vui vẻ. Đã một thời gian dài không động đến công nghệ khoa học, khiến hắn dần quên đi cách sử dụng chúng, phải mò mẫm vài lần mới gợi lại cảm giác quen thuộc ngày nào.
Sau khi khởi động máy, hắn ngay lập tức điều chỉnh lại toàn bộ ngày giờ. Bởi sau khi bị vứt trong tiểu thế giới, chiếc smartphone này đã tự động cài đặt lại ngày giờ về số 0, cho nên lúc này mới phải động tay động chân một chút. Dù sao kẻ địch vẫn chưa về tới, tạm thời ngồi nhâm nhi chút thịt cùng chơi game một chút cũng không sao.
“Mẹ nó, thực là lâu…”
Xiên thịt lớn trên tay đã bị Thắng ăn hết sạch, game thì cũng đã chơi đến chán chường, mà bóng dáng đối phương vẫn chưa thấy đâu, khiến hắn cảm thấy khó chịu.
Nhìn sang bên, con hàng Tiểu Thử vẫn còn mê mệt say giấc nồng, không có dấu hiệu tỉnh dậy. Thắng thật không biết phải làm sao.
“Nhìn kìa… mẹ, đã ngủ lại còn chảy nước dãi… thực muốn đạp con mẹ mày xuống mà!” Thắng vội dịch người sang một bên, tránh vũng nước dãi của Tiểu Thử, tức giận thầm mắng.
Nếu không phải con hàng này chịu trách nhiệm làm vật cưỡi, thì hắn thực sự muốn làm thịt con chuột lớn này, làm thử món thịt chuột Bến Tre xem sao. Lần trước chế biến mới chỉ là nướng, còn đủ loại hắn chưa thử nữa.
Đang khó chịu với Tiểu Thử thì bỗng từ xa về phía nam, có hai bóng hình đang chao đảo trên không trung, bay qua những chạc cây lớn. Thi thoảng Thắng còn nghe thấy vài tiếng vù vù phát ra từ đó, hắn bèn híp mắt nhìn kỹ lại.
“Là tên cốt giới tọa!” Thắng âm thầm kinh hỉ. Sau bao phút giây chờ đợi, cuối cùng đối phương cũng đã trở về.
Thật là, chờ dài cả cổ mới thấy bóng dáng đối phương, khiến Thắng vui mừng khôn xiết. Người ngoài nhìn vào còn tưởng con trai đang ngóng bố về nhà.
Nhưng vui chẳng được bao lâu, Thắng liền lập tức sa sầm nét mặt, bởi hắn không nhìn thấy lũ cốt vương cùng cốt hoàng đâu cả, chỉ có mỗi hai bóng hình là Cốt Toại cùng cốt ưng mà thôi.
Hắn muốn tăng cấp nhanh thì phải nhờ vào lũ xương cốt đó, nhưng hiện tại đến một tên cũng không thấy. Trong khi đó, hắn đã chuẩn bị mọi thứ từ A đến Z rồi, chỉ chờ đàn cá chui rọ là có thể tận hưởng cảm giác thăng cấp vùn vụt!
“Chuyện gì thế này? Kinh nghiệm của ta đâu?”
Thắng lúc này đã đứng ngồi không yên. Chẳng lẽ mọi thứ hắn chuẩn bị chỉ để tóm gọn mỗi một con cá này? Tuy đối phương mạnh hơn bọn kia rất nhiều, nhưng nếu được chọn, hắn vẫn muốn thu cả hai!
Nhìn về phía Cốt Toại lúc này, Thắng thấy cả hai tên cốt tộc này vậy mà hơi thở yếu ớt, năng lượng sinh mệnh bấp bênh, hẳn đã chịu trọng thương. Nhất là con cốt ưng kia, thương thế phải nói là cực kỳ nghiêm trọng.
“Đừng nói, tên ngu dốt này đi chọc phải con quái vật kia, để nó tiêu diệt toàn bộ rồi sao? Mẹ, đúng là tên óc chó, làm hại ta tốn biết bao kinh nghiệm!”
Thắng âm thầm phỏng đoán, chỉ có thể là do tên này đã chọc giận con cá voi khổng lồ kia, mới dẫn tới việc toàn quân bị tận diệt như vậy. Bởi ở phạm vi gần đây, không có con quái vật cấp Giới Tọa cấp thấp nào có thể đấu lại bọn cốt tộc này, trừ con cá voi kia mà thôi. Nên Thắng chắc chắn tên ngu ngốc này đã tự tìm đường chết.
“Mẹ, méo mó có hơn không! Thà húp một chén canh còn hơn không có giọt nào vào mồm!” Thắng âm thầm tự nhủ, dù trong lòng hắn lúc này rất không cam lòng.
Cũng phải gọi là may mắn lắm rồi, dù sao tên cốt tộc cấp Giới Tọa này còn vác được cái xác về. Nếu như toàn bộ bị tiêu diệt, không tên nào sống sót, đến lúc đó Thắng mới khóc không ra nước mắt, cả một đêm cật lực như vậy, cuối cùng trở thành công cốc. Nên lúc này có một tên mạnh nhất trở về cũng coi như đã vớt vát được chút ít!
Nội dung truyện này thuộc bản quyền của truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép.