(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 184: thôn phệ xương cốt
Đám cốt binh phía sau ngỡ rằng đã thấy lối thoát, liền mừng rỡ đuổi theo đồng bọn, lao nhanh về phía sau chiến tuyến.
Nhưng rồi, khi hy vọng đang dâng trào, nào ngờ ở đó lại xuất hiện một đám người, tay cầm vô số tấm khiên tròn, trên đó khắc đủ loại phù văn kỳ dị, chiếu thẳng những luồng hào quang rực rỡ về phía chúng.
Vài tên cốt binh liều mạng, dốc hết sức bình sinh hòng đột phá vòng vây, mong thoát khỏi đây để tiến về phía đầu lĩnh.
Nhưng xui xẻo thay cho đám cốt binh, vị trí của chúng hiện tại nằm ở vùng trũng, thấp hơn hẳn so với đám người của Thắng. Do đó, chúng chẳng thể nào công phá nổi vòng vây, cho dù bên phía Thắng có ít hơn đến vài ngàn người đi chăng nữa.
Hai cánh quân yêu tộc từ từ áp sát đám cốt binh. Chúng không dám xông vào quá nhanh vì sợ tan rã đội hình, để lộ sơ hở cho đối phương tìm được điểm yếu mà mở đường máu thoát thân.
Giữa trung tâm chiến trường, toàn bộ hai vạn đại quân cấp vương của cốt tộc đang gào thét thảm thiết. Cảnh tượng hệt như dưới mười tám tầng địa ngục, nơi những vạc dầu nóng bỏng đang sôi sục. Lúc này, đám cốt binh như đang trầm mình, bị dày xéo trong một "vạc dầu lớn", nhưng thay vì dầu nóng, thứ thiêu đốt chúng lại là những tia sáng chói lọi.
Giữa "vạc dầu" rộng lớn ấy, đám cốt tộc gào khóc thảm thiết. Từ miệng chúng thoát ra những luồng khí lục quang đậm đặc, bốc lên rồi hợp lại, bay về phía đỉnh đầu, nơi trung tâm của cả đội quân cốt tộc.
Thắng vừa chỉ đạo đám yêu tộc, vừa ngước nhìn đám mây lục quang đang dần tích tụ, lơ lửng phía trên đỉnh đầu hắn.
"Đó là..." Thắng khẽ nhíu đôi lông mày rậm của mình, đưa mắt nhìn về phía hư không.
Giờ đây, nơi ấy đã hóa thành một đám vân vụ mờ nhạt, thỉnh thoảng phát ra những ánh lục quang. Thắng có thể nhìn thấy bên trong đó vài tàn hồn đang nhấp nhô, thỉnh thoảng lại vươn tay ra khỏi đám mây mà gào khóc.
"Bọn cốt tộc này... sao lại giống hồn tộc vậy chứ???"
Thắng cảm thấy khó hiểu. Rõ ràng đây là hồn tộc mà! Theo ký ức của Dạ Minh, bọn chúng tồn tại y hệt hồn tộc, chỉ khác ở chỗ đám người này lấy xương cốt làm thân, tu luyện một loại tà thuật nào đó. Còn hồn tộc thì hoàn toàn tự thân tồn tại, không cần phải phụ thuộc vào cơ thể vật lý như bọn này.
Và một điểm đặc biệt nữa là hồn tộc không hề sợ hãi ánh mặt trời như lũ cốt tộc. Tuy khác biệt về bản chất, nhưng từ hình thái cho đến đặc điểm nhận dạng, chúng đích thị là hồn tộc, hẳn là một loại h�� hàng xa của hồn tộc chăng? Điều này Thắng không hề hay biết, vả lại hắn cũng lười quan tâm.
Trận chiến này cũng chẳng kéo dài quá lâu. Chỉ trong vòng một tiếng, đám cốt tộc đã phải chịu đựng đau khổ dưới những ánh hào quang rực rỡ, rồi bốc hơi hóa thành đám mây lục quang lơ lửng trên đầu. Lúc này, trên mặt đất chỉ còn trơ lại toàn là xương cốt nằm lăn lóc, chồng chất lên nhau bừa bãi.
Nhận thấy toàn bộ địch nhân đã bị xử lý, Thắng liền ra hiệu cho đám yêu tộc thu hồi pháp bảo.
Những tia sáng rực rỡ từ những tấm khiên cũng theo chủ nhân thu hồi pháp bảo mà vụt tắt. Không gian xung quanh vốn đang rực sáng bỗng chốc tối sầm, trả lại nơi đây vẻ hắc ám, tà dị như lúc ban đầu.
Chỉ có đám mây lục quang phía trên đỉnh đầu vẫn thỉnh thoảng tỏa ra chút dạ quang, lấp lánh huyền ảo khắp xung quanh.
"Hử?" Thắng bất ngờ nhìn về phía đám mây. Chúng dường như có linh trí, bắt đầu cuộn lấy đám xương bên dưới, như thể muốn dựng lại cốt thân.
Quả nhiên như hắn đã đoán, đám cốt tộc này quả thực có nguồn gốc sâu xa với hồn tộc. Tuy ánh sáng có thể trục xuất chúng ra khỏi thân thể, nhưng lại không thể giết chết hoàn toàn, chỉ khiến chúng thoát ly cốt thân, tiến vào trạng thái thần hồn rồi ngủ say mà thôi.
"Tiếp tục vận dụng pháp tắc!" Thắng quay người ra lệnh cho đám yêu tộc.
Dưới sự chỉ đạo của đạo tổ, lũ yêu tộc lại tiếp tục gi�� cao những tấm khiên tròn, vận dụng pháp tắc khắc trên mặt khiên hướng về phía đám xương cốt.
Những màn sương khói lục quang nhỏ bé đang cố gắng dựng lại thân hình, dường như cảm nhận được điều gì đó, liền sợ hãi kêu ré lên. "Bàn tay" từ đám vân vụ lục quang đang vươn xuống đám xương cốt liền vội vàng rụt lại, thu mình sâu vào trong đám mây.
Thắng nhếch mép mỉm cười. Bọn chúng không phải hồn tộc thuần túy, mà phụ thuộc chủ yếu vào cốt thân. Bởi vậy, khi ở dạng hồn, chúng hoàn toàn vô dụng, không hề có sức chiến đấu. Với đám linh hồn đang trôi nổi này, chúng hoàn toàn không có chút sức sát thương nào đối với Thắng.
Hiện tại, đám cốt tộc này đã như cá nằm trong rọ, mặc cho Thắng định đoạt.
"Các ngươi giúp ta đào bới ở chỗ này," Thắng chỉ tay về phía trung tâm, "đào cho ta một cái hang thật sâu, thật rộng... Đào nhanh lên, cố gắng phải hoàn thành trước khi trời sáng, nhớ chưa?"
Thắng phân phó đám yêu tộc, rồi đưa tay chỉ về phía trung tâm, nơi đám cốt binh vừa ra sức đào bới cách đây không lâu. Như thể s��� đám "thân người não động vật" này dễ quên, hắn phải hỏi lại lần nữa cho chắc chắn.
"Rõ, thưa đạo tổ!" Đám yêu tộc đồng thanh hô lớn, khiến Thắng gật đầu hài lòng. Sau đó, hắn phất tay ra hiệu cho chúng có thể rời đi, chỉ để lại hai ngàn tên ở lại duy trì pháp tắc, ngăn không cho lũ cốt binh lấy lại thân thể.
Chờ đám yêu tộc kia đi xa, Thắng mới bắt tay vào việc, chuẩn bị thôn phệ chỗ xương cốt này cùng đám mây lục quang đang bay lơ lửng trên cao.
Hiện tại, thần hồn của Thắng mới đạt cấp tông đỉnh phong. Do đó, khi thi triển thôn phệ pháp tắc, chắc chắn hắn sẽ không thể hoàn toàn kiểm soát được uy lực hủy diệt, khiến hai ngàn yêu tộc đang ở đây và tám ngàn tên đang đào bới ở xa kia sợ hãi mà ngất xỉu. Để tránh tình huống bất lợi này xảy ra, hắn đã tự tạo ra một kết giới không gian vững chắc. Kết giới này vừa để ngăn chặn uy lực hủy diệt phát ra, vừa có thể tiếp nhận ánh sáng từ những tấm khiên vẫn đang chiếu vào.
Cảm thấy mọi chuẩn bị đã đầy đủ, Thắng lúc này mới thả lỏng tinh thần, tiến vào tiềm thức, thôi động thần hồn, kích hoạt pháp tắc hủy diệt hướng về phía đống xương lớn kia mà cắn nuốt.
Thắng từ từ mở từng ngón tay, giữa lòng bàn tay lộ ra một vòng xoáy đen kịt khổng lồ. Nó tựa như hố sâu không đáy, tỏa ra khí tức tham lam, phóng ra lực hút mãnh liệt về phía đống xương.
Như nghe theo tiếng gọi của định mệnh, đống bạch cốt ấy bỏ lại đám mây lục quang, rào rào lao tới hố đen, tựa như một trận mưa lớn ồ ạt trút xuống.
Pháp tắc thôn phệ hoạt động hết công suất, chắt lọc dinh dưỡng rồi truyền vào huyết tâm. Huyết tâm lại tiếp tục chắt lọc thêm lần nữa, trả về cho Thắng một tia ánh sáng trắng tuy nhỏ bé nhưng lại vô cùng thuần khiết. Thắng có thể cảm nhận được sức mạnh khủng bố ẩn chứa trong những tia năng lượng này.
Theo những tia năng lượng này quấn quanh cơ thể, xương cốt của Thắng cũng ngày một cường hóa. Xương hắn càng lúc càng trở nên cứng rắn, nhục thân cũng vì thế mà nhanh chóng tăng trưởng.
Chẳng biết đã qua bao lâu, Thắng lúc này đã hoàn toàn thôn phệ hết chỗ xương cốt trên mặt đất. Với lượng lớn xương cốt của cao thủ cấp vương như vậy, hắn đã thành công đột phá, từ cấp tông trung kỳ tiến thẳng vào cấp tông đỉnh phong viên mãn – một tốc độ nhanh đến chóng mặt. Nếu để tên cốt vương nhìn thấy, chắc chắn nó sẽ sợ hãi đến mức cầm kiếm chém hắn ra thành muôn mảnh!
Quá đỗi yêu nghiệt rồi!!!
Nắm chặt lòng bàn tay, Thắng cảm nhận được một nguồn sức mạnh khủng bố đang cuồn cuộn chảy khắp cơ thể, dâng trào như sóng biển. Hắn khá tự tin rằng, chỉ với cơ thể hiện tại, bản thân có thể phá hủy cả một thành phố lớn.
Thắng lúc này đã hoàn toàn chìm đắm trong nguồn năng lượng cực mạnh này. Tâm cao ngạo cũng bất giác bùng lên, dần dần hình thành một cái "tôi" kiêu căng, tự đại...
Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép.