Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 180: vắt óc suy nghĩ cũng không ra.

“Tất cả bình tĩnh...” Tên cốt tộc đầu lĩnh hô lớn từ giữa hư không. "Trước hết, chúng ta cần phải tạo ra một hắc động thật lớn, đủ sức chứa toàn bộ huynh đệ cốt tộc vào ban ngày, tránh xa thứ ánh sáng quỷ dị kia! Như vậy, chúng ta sẽ không còn phải lo lắng về việc kẻ địch tấn công bất ngờ nữa." Hơi dừng lại một chút, cốt tộc đầu lĩnh tiếp tục phân phó cho đám cốt binh: "Một nửa số huynh đệ hãy theo ta đi truy tìm bọn man di, số còn lại thì ở lại đây đào hầm xây lũy, chuẩn bị nơi trú ẩn tạm thời. Đợi khi bọn ta khải hoàn trở về, sẽ mang lũ man di nơi đây về làm thức ăn cho toàn bộ huynh đệ cùng thưởng thức!!!" "Hoan hô đại nhân, hoan hô đại nhân..." Đám cốt binh vui sướng reo hò, bọn chúng háo hức chờ mong được nếm mùi máu của tộc nhân nơi này. Kể từ khi cốt giới đầu quân cho Dị tộc, bọn chúng quanh năm suốt tháng sống trong hòa bình, nhưng cũng vì lẽ đó mà đã lâu không được nếm mùi máu tươi. Giờ đây, đại nhân của bọn chúng hứa hẹn sẽ mang kẻ địch về đây cho tất cả cùng hưởng dụng, khiến chúng vui sướng reo hò không ngừng. Nhìn binh đoàn cốt tộc của mình cuồng hô, phấn khích như một bầy chó đực sắp được giao phối, cốt đầu lĩnh vui vẻ trong lòng, bắt đầu dẫn một lượng lớn binh cốt rời đi.

Muốn một đội quân thiện chiến, khát máu, cần phải kích thích sự thú tính bên trong bọn chúng. Muốn làm được điều này, chỉ có thể thỏa mãn những nhu cầu nguyên thủy của chúng mà thôi! Vì lúc này đã là giữa đêm, đầu lĩnh cốt tộc khá tự tin vào binh cốt của mình. Hắn tin chắc chỉ cần một tiểu đoàn cấp hoàng của mình ra sân, toàn bộ phương thế giới này sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Tuy nhiên, hắn luôn hành động theo phương châm "thà lấy mạnh áp đảo kẻ yếu còn hơn để thuyền lật trong mương". Bởi vậy, ngay khi có ý định xuất quân chinh chiến, hắn liền huy động một lượng lớn quân tinh nhuệ, với ý định san bằng thế giới này trong vòng một đêm. Gần như toàn bộ lực lượng cấp hoàng đều được hắn điều động hết, chỉ để lại hai vạn đại quân cấp vương ở lại làm hậu cần mà thôi. Nhìn đồng đội ngày một đi xa, đám cốt binh còn lại liền lập tức đào bới dưới đất, tên nào cũng hùng hục ra sức khoét đất, muốn hoàn thành trước khi mặt trời mọc. Thắng lúc này đang ngồi trên cây, ánh mắt hơi híp lại nhìn về phương xa, nơi đám cốt tộc đang xếp thành hàng dài hùng dũng rời đi. Dù là trong đêm tối, hắn vẫn có thể nhìn thấy khói bụi bay đầy trời. Nơi bọn chúng di chuyển vừa hay lại chính là bờ biển mà nhóm người Thắng đã đặt chân lên lúc trưa, nơi đó vẫn còn một đầu cá voi kh���ng lồ lởn vởn gần đấy. Nhìn tên cốt tộc giới tọa kia hùng hổ khí thế như vậy, chắc chắn hắn sẽ động chạm đến con cá voi đó. Sớm muộn gì, hai bên cũng sẽ lao vào giao chiến... nhưng đó là việc của đối phương, Thắng hoàn toàn không thèm bận tâm. Dù cho cả hai cùng chết, hắn cũng vui mừng ủng hộ. Hơn nữa, lúc này hắn còn đang suy nghĩ về một chút thông tin từ tên đầu lĩnh kia. Theo như những gì đối phương nói, người của Ma tộc đã tìm thấy Thần vương của họ. Việc cốt tộc tiến công trước lúc này là để tạo tiền đề cho đồng bọn ở Di vực tổng tấn công sau này, chỉ cần chờ hiệu lệnh của Thần vương.

Với những gì hắn biết, Thần vương ở đây chính là người của Ma tộc, cũng chính là tên Dị tộc Thần vương Dị Minh bị phong ấn tại thần điện, nơi sư phụ hắn đã đặt phong ấn. "Nhưng, chẳng phải đối phương đã bị mình cho kích nổ cùng hư không giới rồi sao? Sao lại còn có thể sống sót mà về được với Ma tộc? Hay bọn chúng chỉ đang nói láo?" Thắng vò đầu bứt tai suy nghĩ. Hắn cũng từng nghĩ có khi nào đối phương cũng giống mình, là Tân Thần vương, nhưng theo dòng lịch sử mà Dạ Minh biết, cũng như điển tích Dạ Vũ kể lại thì trong suốt thời gian này không hề có Thần vương tồn tại. Hoặc nói đúng hơn, khi đó chỉ có cao tầng của Ma tộc mới biết đến sự tồn tại của Thần vương đời đầu... Như vậy cũng có thể hiểu tại sao khi các gia tộc khác đồng lòng hưởng ứng Dạ Minh, Ma tộc lại nhất quyết phản đối. Hẳn là có Thần vương đời đầu đứng sau chỉ đạo, Ma tộc mới dám càn rỡ như vậy... Nhưng tại sao tên Thần vương này lại không trực tiếp ra tay với Dạ Minh? Mà phải để Ma tộc cùng Quỷ tộc tiến hành vây bắt? Để rồi cuối cùng y dễ dàng trốn thoát tới Địa Cầu? Nhưng đến năm 2028, theo lịch của nhân loại Địa Cầu, Dạ Vũ có nói tên Thần vương này bất ngờ xuất hiện, sau đó đứng ra thống nhất toàn bộ Di vực, kêu gọi tất cả các Di tộc phải theo y chiến đấu, đánh tới Giới vực song song! Vậy rốt cuộc trong suốt 65 triệu năm lịch sử đó, hắn đã ở đâu? Tại nơi nào? Đó chính là những điều khiến Thắng rối não không thôi. Nếu thực sự tên đó còn tồn tại, Địa Cầu 100% sẽ gặp nguy hiểm. Mà chưa cần nói đến tương lai xa xôi, ngay lúc này đây, Địa Cầu đang xuất hiện một nhóm lớn Di tộc, làm những con sâu mọt ký sinh nơi đây, nhăm nhe tàn phá thế giới. Nếu không giải quyết chúng, e rằng mai sau tai họa sẽ ngập đầu. Thắng vứt những suy nghĩ ngổn ngang này ra sau đầu. Thực tình, một kẻ lười suy nghĩ như hắn cứ thế mà tiếp nhận những tin tức không mấy vui vẻ, khiến hắn phải điên cuồng vắt óc suy nghĩ, thật là đau cả đầu.

Kệ mẹ nó, binh đến tướng đỡ, nước đến đâu lấp đến đó! Cứ giải quyết hết bọn này trước đã rồi tính tiếp, không vội gì phải suy nghĩ nhiều làm gì cho não tăng nếp nhăn, như vậy chỉ mau già thôi! Phải chờ cho đám lính tinh nhuệ thiện chiến cùng tên cốt tộc giới tọa kia rời đi thật xa, Thắng mới có thể động thủ. Theo như lời tên giới tọa kia nói, bọn chúng khi đến ban ngày sẽ bị suy nhược rất nhiều, gần như bất động nằm một chỗ, ngủ say không biết trời đất là gì. Dù cho bản thân có bị đem đi, vứt cho chó gặm cũng không hề hay biết. Hắn không biết tên giới tọa kia vào ban ngày có thể tránh được tác dụng phụ của ánh mặt trời hay không, nhưng hắn chắc chắn rằng đám cấp Vương này sẽ hoàn toàn trở thành một đống xương vô tích sự. Bởi chính nhờ thế mà hắn mới thôn phệ được khoảng hai vạn cốt binh, hiện tại tu vi đã tăng đến cấp tông trung kỳ đỉnh phong. Với tiến độ này, nếu thôn phệ hết toàn bộ cốt tộc tại đây, hắn chắc chắn sẽ tiến vào cấp hoàng. Nhưng để làm được điều này, hắn cần phải xử lý hết tất cả bọn chúng. Cường công thì không được, bởi đối phương có hàng ngàn tên cấp hoàng cùng một tên giới tọa. Trong khi đó, bản thân hắn mới chỉ là một tên cấp tông cùng một đầu chuột cấp vương. Hiện tại trong tiểu thế giới, cao thủ cấp hoàng chỉ còn hai tên là Yêu Tiên và Ong Hậu. Nói mới nhớ, Ong Hậu sau khi tiến vào đây, sau mười năm ở tiểu thế giới cuối cùng nó cũng đột phá, tiến vào cấp hoàng trung kỳ tầng thứ, mạnh hơn trước rất nhiều. Tuy vậy, sức mạnh đó vẫn không đủ để nhét kẽ răng tên giới tọa kia, vì thế hắn chỉ có thể chơi chút mưu hèn kế bẩn mà thôi. Cốt tộc sợ ánh sáng mặt trời? Cần phải đào hầm chui rúc? Mẹ cha nó, vừa hay hắn lại có vài trò khá vui, đang muốn thử xem thế nào. Nhưng trước hết, hắn cần phải tiêu diệt đám cốt binh phía dưới đã. Để cho chúng "thăng thiên" thì mới có thể bắt tay vào thiết kế bẫy rập, chơi bọn cốt tộc một vố lớn.

Quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free