(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 18: Chữa trị vết thương
“Thắng, dậy đi con. Muộn rồi!”
Thắng mệt mỏi tỉnh dậy, đôi mắt ngái ngủ hé mở, miệng há ra ngáp dài một cái.
“Nhưng mà, hình như con nghỉ việc từ hôm qua rồi mà mẹ?”
Thắng đưa tay lên đầu gãi gãi, ánh mắt vẫn mông lung nhìn phía trước.
“Ừ, mẹ quên mất.” Bà nở một nụ cười hiền từ nhìn con trai.
Không hiểu sao lòng Thắng bỗng trĩu nặng, có chút đượm buồn, cơn buồn ngủ cũng theo đó mà tan biến.
Thời buổi hiện tại khó khăn, dịch bệnh triền miên khiến việc tìm kiếm một công việc mới đã khó, huống chi lại mất việc đúng lúc này thì quả thật chẳng còn gì để nói. Vả lại, gia đình Thắng cũng không có điều kiện gì dư dả.
“Thôi, nghỉ cũng được, về nhà làm việc nhà cũng tốt. Tí nữa ra sau vườn giúp mẹ nhé!”
“Vâng!”
Ngồi trên ghế nhìn mẹ lấy bát đũa chuẩn bị thức ăn, Thắng bỗng thấy lòng mình xúc động lạ thường, đôi mắt cứ cay cay khó tả thành lời.
“Mẹ, để con lấy bát đũa cho. Mẹ cứ ra kia ngồi đi!”
Bình thường Thắng chẳng bao giờ động tay động chân vào mấy việc này. Thấy con trai mình hôm nay ga lăng, mẹ Thắng cũng vui vẻ ra bàn ăn ngồi đợi.
Thức ăn được bày ra ngay ngắn. Thắng và mẹ ngồi ăn sáng cùng nhau, cảm giác ấm áp tràn ngập khiến Thắng mê mẩn, chỉ muốn thời gian cứ trôi thật chậm.
Cơm nước xong xuôi, Thắng vội theo mẹ ra sau vườn. Nhà Thắng ở gần rừng nên phía sau là một ngọn đồi khá lớn. Nơi đây trước kia có khá nhiều động vật, nhưng do bị s��n bắt nên giờ đã trở nên hiếm hoi, gần như không còn.
Bà dẫn Thắng đến nơi có nhiều cỏ rậm rạp, rồi đưa cho một cái liềm sắt.
“Mẹ con mình cắt hết đống cỏ này, cố gắng hôm nay dọn cho...” Quay lưng về phía ngọn đồi, bà nhìn Thắng và chỉ vào đống cỏ cao quá đầu.
“Mẹ... mẹ à!!!”
Nhìn về phía sau lưng mẹ, Thắng thẫn thờ há hốc mồm gọi.
“Sao? Mày làm gì mà như mất hồn vậy con?” Bà khó hiểu nhìn con trai.
Lúc này, Thắng thấy phía sau lưng mẹ là một con rắn khổng lồ không biết từ đâu chui ra. Nó đang ngẩng cao đầu, thè lưỡi đỏ au xì xì.
Ánh mắt Thắng chạm phải ánh mắt nó. Trong đôi mắt ấy, Thắng thấy một sự căm hận tột cùng, cảm giác nguy hiểm cùng nỗi sợ hãi lan tỏa khắp toàn thân.
Nó há to miệng, táp mạnh về phía hai mẹ con. Mẹ Thắng, thấy con trai có điều bất thường liền quay đầu nhìn lại. Bà kinh hoàng khi thấy một thứ khủng khiếp đang lao tới, bản năng của người mẹ trỗi dậy, vội đẩy đứa con trai đang đứng cạnh mình ra.
Thắng sợ hãi thất thanh hét lên:
“Không!!! Mẹ ơi!!!”
Thắng sợ hãi bật dậy, tiếng hét lớn vang vọng khắp cánh rừng. Mồ hôi trên trán liên tục túa ra, ánh mắt mơ hồ nhìn quanh bốn phía.
Trước mắt Thắng lúc này là một khung cảnh tan hoang, cây cối đổ rạp. Một thân hình khổng lồ đang nằm chình ình ở đó – đó là một con mãng xà lớn. Nó đang dán mắt nhìn Thắng, đôi mắt vẫn ngập tràn căm hận và điên cuồng, nhưng có vẻ như nó đã chết rồi.
Thắng ngả người về phía sau, thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm.
“Thì ra là mơ...”
Bình tâm lại, Thắng mới đánh giá xung quanh, tìm kiếm hình bóng con cự ngạc xem nó còn ở gần đây hay không. Có vẻ như sau trận chiến vừa rồi, con thủy quái này đã thực sự hoảng sợ bỏ đi. Thắng nhìn ngó khắp nơi nhưng không hề có vết tích hoạt động nào của nó. Như vậy, một là nó đã thực sự bỏ đi, hai là nó chỉ tạm trốn và đợi một thời gian nữa sẽ quay lại, nhưng chắc chắn không phải bây giờ.
Lúc này, Thắng mới thật sự an tâm trị thương.
Linh lực đã hao cạn, nội tạng cũng trọng thương, cơ năng thì quá tải khiến cơ thể khó có thể hoạt động bình thường.
Ngồi im l��ng ở đó, Thắng khe khẽ thở dài.
“Lại phải dùng đến huyết mệnh công.”
Lần trước đã sử dụng một lần nên lần này cũng coi như "quen đường". Thắng điều khí huyết khắp thân, dùng nó thay linh lực để lưu thông những vết thương bị ứ đọng máu, chuyển hóa chúng thành chất kích thích, kích phát sự sinh trưởng của tế bào nơi vết thương, giúp ổn định vùng bị tổn hại.
Chẳng mấy chốc, Thắng đã dễ dàng chữa trị xong phần nội tạng. Tuy nhiên, vì sợ tốn quá nhiều máu, hắn chỉ dám dùng vừa đủ, e rằng không bồi bổ được khí huyết thì việc phục hồi sẽ rất khó khăn.
Làm như vậy rất dễ "bắt gà không xong còn mất nắm gạo". Để đảm bảo an toàn, Thắng chọn cách ổn định vết thương nghiêm trọng, giữ cho nó không còn ở mức độ nguy hiểm, rồi chờ linh lực hồi phục mới tiếp tục tiến hành trị liệu.
Cảm nhận thương thế đã ổn định, Thắng liền chuyển hết tâm trí sang việc luyện khí công. Vì cơ thể vẫn còn đau nhức, hắn phải luyện khí trong trạng thái tĩnh.
Thắng đưa hai chân bắt chéo lên nhau theo tư thế kiết già, đặt hai tay lên đầu gối, rồi thả lỏng toàn thân.
Ở trạng thái tĩnh này, chủ yếu có tác dụng thiền tâm, tịnh tọa, ổn định tâm thần và điều dưỡng cơ thể. Tuy nhiên, tốc độ thu nạp linh khí lại không bằng động khí công. Động khí công tác động trực tiếp vào các kinh mạch qua các chuyển động, giúp người dùng nhanh chóng thu nạp và chuyển hóa. Nhưng điểm trừ là nó chỉ giúp rèn thân mà không giúp rèn thần. Bởi vậy, từ trước tới nay, các môn phái võ học đều có bài thiền định đi kèm để giúp người luyện luôn có thân tâm đồng nhất, tránh rơi vào cảnh tẩu hỏa nhập ma.
Trước đây, khi còn ở nhà, Thắng cũng thường xuyên ngồi thiền nên chẳng có gì bỡ ngỡ. Đó là còn chưa kể đến kinh nghiệm từ tiền kiếp, với hàng loạt trải nghiệm về thiền quán của Đạo Viên đại sư vẫn được lưu trữ trong đầu Thắng.
Thay vì "ngựa quen đường cũ", lần này Thắng lại sử dụng một phương pháp thiền của Phật môn. Loại thiền này giúp bản thân luôn ở trạng thái tập trung cao độ, tỉnh thức trong từng hoạt động, đồng thời kết hợp với cách điều khí của môn Nhất Nam, vận công theo võ học.
Sự "song kiếm hợp bích" này vừa giúp Thắng rèn luyện tâm trí, vừa có thể luyện kỳ kinh bát mạch. Không những vậy, nó còn giúp hắn dễ dàng hơn trong việc thao túng linh lực tự thân, làm tiền đề cho việc kiểm soát linh lực sau này, tránh tình trạng hao mòn phung phí như hôm nay.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, Thắng vẫn bất động ngồi đó.
Trên bầu trời, các vì sao tinh tú đã tranh nhau xuất hiện, chiếu những tia sáng nhẹ nhàng, ấm áp xuống đại địa cằn cỗi. Chúng như muốn che đi sự khắc nghiệt mà ban ngày để lại... nhưng có vẻ như chỉ càng làm tô đậm thêm vẻ tàn độc của màn đêm. Các hung vật sống về đêm bắt đầu lợi dụng ánh sáng đó mà chuẩn bị cho cuộc săn đêm.
Điều đặc biệt là, chúng đều lựa chọn tránh xa đầm nước và cây cự sam khổng lồ – nơi từng diễn ra những cuộc chiến đấu tàn nhẫn giữa các lãnh chúa. Bởi lẽ, chúng cảm nhận được những uy áp khủng bố vẫn còn tỏa ra từ đó.
Những nơi cự xà đi qua vẫn còn lưu lại những vệt máu, lưu giữ hơi thở uy nghiêm khiến các hung v��t cấp thấp phải tránh xa, còn các hung vật cao cấp thì phải dè chừng. Tuy nhiên, chỉ sau vài ngày, khi những vệt máu này nhạt dần và chúng phát hiện cự xà đã chết, chúng sẽ không còn kiêng kỵ nữa mà điên cuồng tranh giành huyết nhục này, bởi đây chính là cơ duyên lớn cho chúng.
Hiện tại, Thắng không màng đến những vấn đề này. Điều quan trọng trước mắt là phải thật nhanh chóng chữa trị thương thế.
Chỉ có cơ thể lành lặn, linh lực đủ đầy mới có cơ hội sống sót. Với tình trạng dặt dẹo như bây giờ, hắn chỉ có thể làm mồi cho hung thú mà thôi.
Tuy nhiên, cũng phải cảm ơn cự xà. Nhờ có nó mà hiện tại Thắng mới có được không gian an ổn, yên tĩnh để trị thương.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, không ai có thể phủ nhận.