(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 177: Tiểu Thử kinh hãi
Bầu trời trong xanh dần chìm xuống, bóng tối cũng từ đó bao phủ, chẳng mấy chốc nữa nơi hoang vu lạnh lẽo này sẽ chìm sâu vào màn đêm vô tận.
Tranh thủ lúc mặt trời chưa lặn hẳn, ánh sáng vẫn còn đủ soi rọi, Thắng bảo Tiểu Thử đốt lửa nấu cơm, còn hắn thì tiến lại gần đống bạch cốt ngổn ngang chất đống để bắt đầu thôn phệ.
Thời gian là vàng là bạc, hắn không biết khi mặt trời lặn hẳn, nơi đây sẽ trở nên đáng sợ đến mức nào, nên Thắng cần phải thật nhanh chóng, không thể trì hoãn dù chỉ một giây.
Bỏ lại Tiểu Thử đang hùng hục thổi lửa ở phía sau, Thắng từng bước tiến lại gần đống bạch cốt trước mặt.
Dưới những tia sáng mờ ảo của ánh chiều tà, những bộ xương trắng hếu dường như phát ra dạ quang, lúc trắng lúc xanh, trông vô cùng kỳ lạ.
Thắng không rảnh mà để tâm chiêm ngưỡng những hiện tượng kỳ lạ này, hiện tại hắn đang chạy đua với thời gian, mong muốn thôn phệ được lượng lớn bạch cốt trước khi mặt trời lặn hoàn toàn.
Nếu ở một khu rừng bình thường, không mang lại cảm giác quái dị, nguy hiểm như nơi này, Thắng sẽ chẳng lo lắng gì mà cứ thế ngồi trên nền đất thôn phệ đống xương suốt đêm. Nhưng nơi đây ngay cả ban ngày còn có chút quỷ dị, thì ban đêm chắc chắn càng không an toàn, nên hắn mới quyết định phải thôn phệ được lượng lớn bạch cốt trước khi mặt trời biến mất và bóng tối bao trùm.
Nếu không thôn phệ, nhỡ đâu đống xương này lại có linh hồn, đứng dậy di chuyển thì sao? Chẳng phải hắn sẽ vô tình bỏ lỡ cả một rừng tài nguyên tu luyện à? Vì vậy, hắn mới cố gắng liều mình như thế.
Dù biết đống bạch cốt này chỉ là những khung xương chết, nhưng biết đâu được sự đời. Đến đôi vợ chồng yêu nhau chục năm còn "cắm sừng" cho nhau dài như thế, thằng con đi tán gái yêu nhầm chị ruột cùng cha khác mẹ thì chuyện mấy đống xương này có thể đứng dậy di chuyển đã là gì!
Thế nên, bỏ chúng ở đây mà không động đến một sợi lông thực khiến Thắng bứt rứt không yên.
Ngồi xuống nền đất, Thắng xếp bằng theo thế bán kiết già, hai tay vươn ra phía trước, hướng về phía đống xương trắng hếu đang chất đống trước mặt. Nó cao quá đầu người, không, phải nói là cao quá một tòa nhà mới đúng.
Pháp tắc hủy diệt trong tiểu thế giới bắt đầu xoay tròn, từ từ tuôn trào theo ý niệm của Thắng, điên cuồng tập trung về hai lòng bàn tay, lộ ra hai hố đen sâu thẳm.
Uy áp của hủy diệt pháp tắc quá đỗi khủng bố, bùng phát dữ dội khiến Thắng không thể làm chủ, cứ thế để nó thoát toàn bộ ra ngoài, đè ép khắp xung quanh. Điều này khiến Tiểu Thử đang một bên nấu cơm, trực tiếp bị ảnh hưởng. Cảm giác chết chóc cứ quấn lấy thân nó, làm nó sợ hãi tột độ, cứt đái cứ thế tuôn trào cả ra.
Vì quá sợ hãi, Tiểu Thử sau khi trút bỏ lượng lớn chất thải, liền lập tức ngất lịm đi, để lại bếp lửa vẫn còn hừng hực cháy một bên.
Khi ở đảo Hư Không cũng như lúc gặp bọn hung thú cấp Giới Tọa, Thắng có thể thao túng uy thế của hủy diệt pháp tắc theo ý mình, bởi khi đó hắn chỉ sử dụng uy áp của nó mà thôi, chứ không thực sự vận dụng pháp tắc hủy diệt.
Phải đến lúc này, khi thực sự giải phóng hủy diệt pháp tắc, Thắng mới để lộ ra yếu điểm của bản thân: không thể cùng lúc thao túng uy thế và sức mạnh của nó.
Chính vì nhược điểm này mà khi thôi thúc pháp tắc hủy diệt, hắn đã không thể điều khiển được uy áp của nó, khiến loại năng lượng vô hình này thoát khỏi thân mình, lan tỏa khắp xung quanh, vô tình khiến Tiểu Thử "ăn trọn" chỗ uy áp này.
Tiểu Thử tuy không phải loại nhát gan, nhưng gan chuột vốn đã nhỏ bé, lại chỉ được cái hám lợi và bỉ ổi.
Vả lại, cái loại khí thế kinh khủng như thế này đến cả cấp Giới Tọa, vốn cao hơn nó hẳn mấy đại cảnh giới, còn phải e dè, huống chi nó chỉ là một con chuột lớn cấp Vương?
Cho nên, việc hưởng trọn toàn bộ uy áp hủy diệt mà Tiểu Thử mới chỉ đi vệ sinh rồi ngất đi, chứ không sợ đến mức ngừng tim như hamster, đã là đáng khen ngợi rồi.
Tuy tất cả mọi chuyện đều do Thắng làm nên Tiểu Thử mới bị như vậy, nhưng cũng không thể vì thế mà trách hắn được, chỉ có thể đổ tại con chuột ngốc này đen đủi mà thôi. Bởi hiện tại thần hồn Thắng mới chỉ là cấp Tông đỉnh phong, còn pháp tắc hủy diệt lại là một Pháp tắc tối thượng, về bản chất nó thuộc về thần ma chi tộc. Một nhân tộc tầm thường như hắn có thể thức tỉnh và sử dụng đã là phi thường lắm rồi.
Hiện tại vì còn nhỏ yếu nên chưa thể làm chủ hoàn toàn pháp tắc này cũng là điều hiển nhiên. Đợi sau này hắn thực sự tấn cấp, mạnh hơn lúc này gấp bội lần, thì việc thao túng hủy diệt pháp tắc chỉ là vấn đề đơn giản mà thôi, dễ như ăn kẹo ấy mà... Tuy có chút khó nhai và giắt răng như kẹo dừa, nhưng chỉ cần có thời gian, hắn hoàn toàn có thể "nhấm nuốt" được nó.
Hủy diệt pháp tắc. Thôn phệ!
Hủy diệt pháp tắc vừa được thôi động, đặc tính thôn phệ liền hiển lộ, ngay lập tức cắn nuốt toàn bộ xương cốt gần nhất.
Hai hố đen trên lòng bàn tay Thắng lúc này mới thực sự giống với hố đen trong vũ trụ.
Trước đây, nếu nói nó là một cái hố xí tự hoại cũng chẳng sai, bé bé, nhỏ nhỏ, mà còn chẳng hề có chút uy áp khủng bố nào hiển lộ, hoàn toàn như một cái bệ xí thông tới bồn tự hoại, chẳng có chút nào giống với hố đen thật sự.
Có thể nói, sau khi tạo giới pháp thành công tiến cấp, hố đen pháp tắc hoàn toàn tiến hóa, trở thành một tồn tại tối thượng. Hai hố đen trong lòng bàn tay hắn mới thực sự thành hình, ẩn chứa uy thế hủy thiên diệt địa, giống hệt những kẻ phàm ăn khổng lồ trong vũ trụ bao la.
Đống xương cốt trắng hếu đang nằm im lìm dưới đất, như được kêu gọi bởi vô tận hố đen từ tay Thắng, chúng bắt đầu tranh nhau bay về phía đó, phát ra những tiếng rào rào, lạch cạch.
Thắng nhắm chặt hai mắt, dùng thần hồn thôi động pháp tắc hủy diệt, điều những bạch cốt đã bị cắn nuốt bay về Quỷ Giới, xâm nhập vào Huyết Tâm, bồi dưỡng Quỷ Giới chi lực.
Ý chí của Quỷ Giới cũng theo đó tăng lên không ngừng.
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng.
Quỷ Giới sau khi thôn phệ một lượng lớn năng lượng từ đống bạch cốt, bắt đầu hoàn trả lại cho Thắng một phần năng lượng mà bản thân đã cắn nuốt, chắt lọc từ trước đó. Đây giống như một cách để nó bày tỏ lòng biết ơn Thắng vậy.
Thời gian cứ thế trôi qua, ánh chiều tà cũng đã tắt hẳn, thay vào đó là một bầu trời đầy ắp những vì tinh tú tuyệt đẹp. Không những thế, chúng còn lấp lánh, phát sáng trên thương khung, chiếu rọi xuống đại địa.
Vì khu rừng này có rất nhiều cây cối, tất cả đều mọc xen kẽ, tạo thành các tầng tán lá chi chít nhau, cho nên ánh sáng từ những ngôi sao không thể nào chiếu xuống được nơi đây. Thành ra, khi đêm xuống, nơi này hoàn toàn tối đen, đến mức giơ năm đầu ngón tay cũng khó có thể nhìn thấy, chứ đừng nói đến cảnh vật xung quanh.
Nhưng may mắn thay, Tiểu Thử trước khi ngất đi đã kịp thời đốt một đống lửa lớn cách đó không xa, nên ánh sáng từ nơi đó vẫn đủ chiếu rọi đến đây.
Thắng lúc này cũng đã tỉnh hồn lại sau khi thôn phệ đống bạch cốt. Nhìn khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn chìm trong bóng đêm vô tận, hắn biết đã đến lúc dừng lại, liền thu toàn bộ pháp tắc hủy diệt vào trong thân, sau đó đưa mắt nhìn về phía sau mình, nơi Tiểu Thử đang nằm dài ở đó.
Công trình chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, hy vọng nhận được sự đồng hành của bạn đọc.